Chương 89: Trần Nhật Lễ muốn trả thù
Nhật Lễ đăng cơ hoàng đế, chuyện đầu tiên làm là tổ chức tang sự cho Dụ Hoàng vô cùng hoành tráng, từ khắp nơi các cao tăng được mời đến kinh thành tụng kinh cầu siêu, Nhật Lễ đích thân mặc áo tang, ngày đêm túc trực bên linh cữu dâng cơm rượu cúng tế, thủ tục vô cùng đầy đủ, cốt tỏ vẻ hắn tuy chỉ là con nuôi được nhận vội vàng nhưng hiếu đạo với Dụ Hoàng cũng không khác con ruột vậy. Hiến Từ Thái hậu thấy Nhật Lễ lo liệu hậu sự cho con mình chu đáo như vậy, lòng càng thêm vui mừng, càng thấy lập Nhật Lễ là đúng rồi.
Tiếng gõ mõ tụng kinh vang lên đều đều trong màn đêm. Nhật Lễ đầu đội khăn tang, thần sắc có chút mệt mỏi ngồi trên bồ đoàn, hắn để tang cho Dụ Hoàng đến nay đã hai tháng, mỗi ngày đại đa số thời gian đều ở linh đường, nghe các sư tăng tụng kinh gõ mõ, đến nay đã có chút phát chán. Đối với Dụ Hoàng- bây giờ đã được đặt miếu hiệu là Dụ Tông người chú ruột này, trong thâm tâm Nhật Lễ tuy không có chán ghét nhưng nói đến có hảo cảm chỉ có thể nói là quá suy nghĩ nhiều. Lúc hai mẹ con hắn bị ghẻ lạnh, không thấy hắn người chú ruột này xuất hiện, hai bên mặt cũng chưa từng gặp, chỉ đến lúc hấp hối được bà nội nhắc đến mới nhớ ra còn có người cháu như hắn, tình cảm gì đó cơ bản là bằng không. Nếu không phải vì hắn lấy danh nghĩa con thừa tự chủa chú mà nối ngôi, lại cần lấy lòng bà nội Thái hậu, hắn cũng không phải giả bộ như vậy.
Lúc này một tên hoạn quan đến bên cạnh tai hắn nói nhỏ, Nhật Lễ mày hơi nhíu lại, sắc mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, thầm tự hỏi đã đêm muộn thế này rồi, Trần Nhật Hạch cầu kiến là có chuyện gì. Trần Ngô Lang cùng Trần Nhật Hạch là 2 người trong tông thất, khi Nhật Lễ vừa lên ngôi, thế đơn lực cô ngày đầu tiên lại đến dâng tặng vàng bạc tỏ ý trung thành quy phục làm hắn vô cùng hài lòng. Nhật Lễ tuy học hành cũng chả ra sao nhưng cũng là biết cảm ân, hăn biết đình thần đối với việc lập hắn làm vua đa số là thái độ không vừa lòng. Lão cha của hắn Cung Túc Vương bị loại khỏi quyền kế thừa, sa đọa ăn chơi, đại thần tâm phúc gì đó tự nhiên là không có, nên Nhật Lễ lên ngôi thực tế là quang côn tư lệnh, trong triều một người thân tín để tin cẩn cũng không tìm nổi. Nhật Lễ tự nhiên không cam lòng, hắn cũng cũng là người có hùng tâm tráng chí, muốn hắn làm vua bù nhìn, sao có thể. Thế là dưới sự ăn ý của đôi bên Trần Nhật Hạch và Trần Ngô Lang rất tự nhiên trở thành thân tín của Nhật Lễ, giữ quyền hành quan trọng, trở thành cánh tay trái phải của hắn trong triều.
Nhật Lễ phân phó tên hoạn quan:
-Trẫm đã biết, ngươi bảo hắn chờ một lúc, Trẫm lập tức đến ngay.
Hoạn quan lui ra an bài Trần Nhật Hạch Nhật Lễ lại tiếp tục chăm chú tham gia pháp sự.
15 phút sau, Nhật Lễ cuối cùng cũng tìm được lấy cớ rời khỏi linh đường đến gặp Trần Nhật Hạch . Thấy hắn bước vào, Trần Nhật Hạch quỳ xuống hành lễ:
-Thần Nhật Hạch, khấu kiến bệ hạ.
Nhật Lễ khoát tay:
-Miễn lễ, đứng lên đi
-Tạ bệ hạ.
Trần Nhật Hạch đứng dậy, Nhật Lễ có chút không kiên nhẫn hỏi:
-Muộn thế này ngươi còn đến là có chuyện gì, mau nói. Trẫm không có nhiều thời gian.
Trần Nhật Hạch biết mình trong đêm cầu kiến xác thật có chút làm Nhật Lễ không cao hứng cũng không chần chờ sắc mặt nghiêm túc nói:
-Muôn tâu bệ hạ, thần mạo muội diện kiến là có 1 tin tức, nghĩ rằng bệ hạ nhất định cần phải biết.
Nhật Lễ nghe vậy thì cũng tò mò hỏi:
-Ồ chuyện gì, nói Trẫm nghe thử.
Trần Ngô Lang trả lời:
-Muôn tâu bệ hạ, chả là thần vừa được báo cáo, tên Trần Nguyên Tiết con của Cũng Tĩnh đại vương lòng đem bất mãn, thường xuyên ở nơi riêng tư ngông cuồng buông lời khi quân phạm thượng, trong mắt không có bệ hạ.
Nghe Trần Nhật Hạch đến Trần Nguyên Tiết, ký ức trong đầu Nhật Lễ bị khơi dậy, Trần Nguyên Tiết đúng là kẻ năm xưa trong Thái học dẫn đầu bắt nạt hắn, hai bên từ đó kết xuống hiềm khích không giải được. Nhật Lễ sắc mặt sa sầm, hỏi:
-Hắn nói gì?
Trần Nhật Hạch thành thật đáp:
-Tâu bệ hạ, tên Nguyên Tiết phỉ báng bệ hạ, hắn khi uống rượu với thủ ha buông lời cuồng ngôn, nói bệ hạ bất quá là một tên con hoang nhà kép hát, chỉ may mắn mà được nối ngôi.
Trần Nhật Lễ trong mắt nổi lên lửa giận, con hoang nhà kép hát 5 tiếng chế nhạo châm chọc này đi theo hắn từ nhỏ lớn lên, đã sớm trở thành gai ngược trong lòng hắn. Dĩ vãng hắn đối với châm chọc chỉ có thể vô lực nhịn xuống nhưng bây giờ đã khác, từ khi lên ngôi, nắm được mùi vị của quyền lực, kẻ hèn mọn nhẫn nhịn năm xưa sớm đã không còn. Nhật Lễ nở ra một nụ cười tàn ác, mắt lóe hung quang hỏi:
-Hắn cũng dám cả gan buông lời phạm thượng, coi Trẫm không dám giết người sao ?
Trần Nhật Hạch phụ họa nói:
-Tâu bệ hạ xác thực thế, có kẻ dùng lời khuyên bảo thì Nguyên Tiết nói cha hắn làm Tướng quốc, trong triều uy vọng to lớn, bệ hạ không dám động đến hắn.
Trần Nhật Lễ trong lòng lửa giận ngùn ngụt, nhưng bị lời này làm cho tỉnh lại, chính xác Cũng Tĩnh Vương Nguyên Trác trong triều thế lực không nhỏ, hắn đích xác thật sự không dám động đến, trên mặt đầy vẻ không cam lòng.
Nhạy bén quan sát được thái độ Trần nhật Lễ, Trần Nhật Hạch nói:
-Tâu bệ hạ, thần có một kế có thể giúp bệ hạ xử lý Cung Tĩnh đại vương.
Nhật Lễ mắt sáng lên:
-Có kế sách gì, mau nói Trẫm nghe ?
-Muôn tâu bệ hạ, chẳng hay bệ hạ có từng nghe đến vụ án của Triều Môn thứ phi ?
Trần Nhật Lễ gật gật đầu, vụ án này hắn cũng từng nghe nói lúc đó cả nhà Trần Nguyên Trác bị tống vào ngục tối, chờ ngày xử tử, hắn còn vì thế mà vui mừng nhảy cẫng lên tưởng rằng túc địch lần này chết chắc, ai dè về sau bọn hắn lại được thả ra làm Nhật Lễ vì thế mà thất vọng không thôi.
-Chuyện này trẫm có biết đến, nghe nói là tiên đế được người mật báo, trong cơn giận dữ mới bắt giam cả nhà Trần Nguyên Trác.
-Không giấu gì bệ hạ, người mật báo vụ án cho tiên đế chính là Trần Tông Hoắc, thần cùng hắn có quen biết, biết thực ra hắn tố giác chuyện này với tiên đế là được người sai sử.
-Ồ, là ai muốn đối phó với Trần Nguyên Trác ?
Trần Nhật Lễ trước khi lên ngôi cơ bản là trạng thái bị xa lánh, bắt quá một giới người nhàn tản, tin tức thế cục trong triều cơ bản là không rõ ràng lắm.
-Tâu bệ hạ, chính là Cung Định đại vương
-Là hắn sao ? Ý ngươi là ta có thể sử dụng Tả Tướng quốc hắn để chống lại Trần Nguyên Trác ?
Trần Nhật Lễ bừng tỉnh đại ngộ, hắn đã hiểu Trần Nhật Hạch nói đến kế sách là ý gì ?
Trần Nhật Hạch cười nói:
-Bệ hạ anh minh, Cung Định Đại vương có danh hiền đức uy vọng danh tiếng vượt xa Cung Tĩnh đại vương, hơn nữa trải qua sự tình tô giác của Triều Môn thứ phi, hai bên đã sớm kết thành thù không đội trơi chung, bệ hạ chỉ cần trọng dụng Cung Định Đại vương là có thể đối phó với Cung Tĩnh Đại vương
Trần Nhật Lễ trầm ngâm, suy xét đến kiến nghị của Trần Nhật Hạch, Trần Phủ có thế lực mạnh mẽ hắn là biết đến, nhưng chuyện triều thần trước khi lập hắn làm vua đa số đều muốn chọn Trần Phủ đến nay hắn vẫn canh cánh trong lòng, bây giờ bảo hắn trọng dụng Trần Phủ giao cho đại quyền, thật sự do dự có chút không an tâm. Biết quan gia đang lo lắng chuyện gì, Trần Nhật Hạch lại hiến kế :
-Muôn tâu bệ hạ, theo lệ của các đời tiên đế, hoàng hậu phải do nữ tử trong hoàng tộc đảm nhiệm, nay bệ hạ mới lên ngôi, hậu vị còn trống, thần nghe nói Cung Định Đại vương có một người con gái, bệ hạ có thể lập làm chính cung hoàng hậu. Lúc đó Cung Định Đại vương là quốc trượng ắt sẽ trung tâm phò tá bệ hạ.
Trần Nhật Lễ nghe vậy thì kinh hỉ :
-Kế hay lắm, ngươi đi tiếp xúc Tả tướng quốc bàn bạc chuyện này, chỉ cần hắn có thể vì Trẫm hiệu lực, Trẫm tất không bạc đãi hắn, tương lai sẽ lập cháu ngoại hắn làm Thái tử.
Nhật Lễ không ngần ngại mà khai ra hứa hẹn cực lớn, đối với cha con Trần Nguyên Trác hắn đã sớm nhịn đủ, không muốn lại nhẫn nhịn nữa. Nhật Lễ chính là điển hình cho đạo lý những người hèn mọn sống ở tầng thấp, bị khinh khi xa lánh một khi vì may mắn mà bỗng nhiên nắm được quyền lực sinh sát không thông qua phấn đấu nỗ lực, ắt sẽ nảy sinh khao khát chứng tỏ bản thân, từ đó điên cuồng trả thù những người từng khinh thường hắn.
Trần Nhật Hạch nhận được mệnh lệnh của Nhật Lễ, ngay sau đó bí mật đến tìm Trần Phủ thương lượng. Trần Phủ không làm Nhật Lễ thất vọng, nhanh chóng đồng ý. Lễ sắc phong diễn ra nhanh chóng, con gái Trần Phủ được phong làm hoàng hậu, thống lĩnh hậu cung. Đồng thời với việc sắc phong hoàng hậu Nhật Lễ còn tôn bà nội Hiến Từ hoàng thái hậu làm Hiến Từ Tuyên Thánh thái hoàng thái hậu, mẹ nuôi – chính cung của Dụ Tông Nghi Thánh hoàng hậu làm Huy Từ Tá Thánh hoàng thái hậu.
Tháng 11 cùng năm Nhật Lễ táng Dụ Tông ở Phụ Lăng. Tang lễ vừa kết thúc thì sứ giả mang theo ấn vàng cùng chiếu thư sắc phong Dụ Tông làm vương của nhà Minh là Trương Dĩ Ninh cùng Ngưu Lượng cũng qua ngàn dặm xa xôi vừa lúc đến Thăng Long.
Đối với Dụ Tông đã chết, Trương Dĩ Ninh cùng Ngưu Lượng là kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm, bọn hắn vất vả không quản đường xa mang chiếu thư của hoàng thượng đến, lúc đến nơi thì đối tượng nhận chiếu đã đi đời nhà ma, bây giờ nên làm thế nào cho phải. Không dám tùy tiện hành sự, sứ đoàn nhà Minh từ chối thỉnh cầu của Nhật Lễ xin nhận sắc phong thay, nhất quyết yêu cầu Nhật Lễ phải phái sứ sang báo tang cùng xin ý kiến của Minh đế xin được phong lại. Là vua mới đăng cơ, lại thế lực non yếu cấp bách cần được nhà Minh công nhận để củng cố vị trí, Nhật Lễ bất đắc dĩ chỉ có thể phái sứ lên đường sang Nam Kinh yết kiến Chu Nguyên Chương, đồng thời an bài chỗ ở cho 2 sứ giả nhà Minh, an ngon uống tốt tiếp đãi bọn Trương Dĩ Ninh.