Chương 9: Trúc Phong Trấn
Trúc Phong trấn là một trấn nhỏ nằm cách thành Đại Lý không xa, nằm nép mình bên triền núi thấp. Trấn được bao quanh 2 mặt bởi rừng trúc rộng lớn tên gọi Trúc Phong cũng bắt nguồn từ đây. Dân cư trấn nhỏ cũng không đông, chủ yếu sống bằng nghề đan tre và làm giấy trúc, cuộc sống tuy không phát đạt nhưng cũng miễn cường có thể lấp đầy bụng, ở cái thế đạo loạn lạc này đã rất là khó được. Lúc này ngoài cổng trấn một bóng người lom khom tiến vào trong trấn, dẫn phát những tiếng chó sủa inh ỏi, cư dân trấn nhỏ có người bị ồn đến mức hé cửa nhìn lén, mới thấy thì ra là một nam tử đang cõng một nữ tử trên lưng, hướng về phía khách sạn trong trấn mà tới. Thấy vậy mọi người cũng không để ý mà lên giường đi ngủ, Trúc Phong trấn năm trên thương lộ, thi thoảng cũng có lữ khách lỡ đường đến nghỉ lại qua đêm, không có gì kỳ quái.
Trần Nhật Thanh cõng công chúa đến trước một ngôi nhà lớn, phía trên treo đèn lồng, có thể nhìn rõ 4 chữ “Duyệt Lai khách sạn”. Lúc này khách sạn đã đóng cửa, Trần Nhật Thanh toan đập cửa thì bị ngăn lại:
-Vương Minh, hay là thôi đi, khách sạn này chúng ta ở không nổi.
Trần Nhật Thanh chợt ngẩn ra, nghi vấn dò hỏi:
-Tiểu thư, sao chúng ta lại ở không nổi ?
Đây là cách xưng hô bọn hắn thống nhất trên đường đi, để không bại lộ thân phận của nàng trước mặt người thường, bọn họ sẽ đóng giả làm 1 vị tiểu thư nhà phú thương cùng người hầu trên đường về quê, đi ngang qua trấn.
Công chúa ở phía sau lưng hắn lúc này ấp úng nói:
-Ta…ta không có tiền.
Nói đến đây nàng có chút xấu hổ, khuôn mặt đỏ ửng lên như hoa đào giữa đông, làm người nhìn thấy mà động lòng. Bất quá, Trần Nhật Thanh lúc này đang cõng nàng, tự nhiên là không có duyên được chiêm ngưỡng. Nghe nàng nói vậy hắn hơi ngẩn ra, suy nghĩ một chút liền hiểu. Nàng đường đường là công chúa của Lương Vương đi đâu cũng có người hầu kẻ hạ đi theo, tự nhiên không cần tự mình cầm tiền trên người, lúc trước lại là chạy trốn cấp bách, tự nhiên là quên không đem theo tiền. Hắn cười nói :
-Tiểu thư yên tâm, ta có tiền
Công chúa kinh ngạc, hồ nghi dò hỏi:
-Ngươi có tiền ? Từ đâu ra ?
Nàng nhớ rõ Vương Minh từ khi được mua về cũng chưa có làm ăn buôn bán gì, cơm vẫn là nàng nuôi đâu, hắn lấy tiền ở đâu ra. Trần Nhật Thanh thản nhiên nói:
-Nhờ phúc của tiểu thư, từ trên người tên thích khách đào ra.
Đúng thế, tiền của hắn là từ trên người Lương Thần mà tới. Hắn biết mình sớm muộn cũng phải tìm đường trở về Đại Việt, đương nhiên phải tích lũy lộ phí, vốn nghĩ còn phải qua chút thời gian, ai ngờ nhanh như vậy đã kiếm đủ, thật là ngoài ý liệu.
Hắn tươi cười nói tiếp:
-Tiểu thư yên tâm, mọi hôm vẫn là tiểu thư bao dưỡng tiểu nhân, hôm nay đến lượt tiểu nhân bao dưỡng tiểu thư.
Công chúa nghe vậy thì gật đầu, không nói gì thêm. Bao dưỡng cái từ này thời cổ chỉ việc nuôi dưỡng, chịu trách nhiệm về sinh hoạt, chi phí cho người khác như nô bộc, con nuôi, học trò, sư tăng … mang tính chất rộng Chỉ là đến thời hiện đại từ bao dưỡng biến thành chuyên biệt sử dụng cho việc nuôi tình nhân. Trần Nhật Thanh sử dụng từ này ở thời điểm hiện tại hoàn toàn không có vấn đề gì, tuyệt không ai sẽ nói hắn có ý đồ bậy bạ. Đến nỗi nếu có người hiện đại đứng ở đây hỏi hắn liệu có phải một câu hai ý nghĩa không, thì đương nhiên là không rồi, hắn có thể lấy danh dự của mình thề, nếu hắn nói điêu thì mặt trời mọc ở đằng Tây.
Trần Nhật Thanh gõ mạnh lên cửa khách sạn, vừa gõ vừa hô lớn:
-Lão bản, mở cửa, chúng tôi muốn thuê một phòng.
-Đến đây, đến đây…
Phía sau cửa vang lên tiếng động, cùng tiếng bước chân, một lúc sau cửa khách sạn mở ra, sau cửa là một người khoảng chừng 30 mặc quần áo vải gai, nhìn bộ dáng là tiểu nhị khách sạn cùng một người trung niên mặc áo gấm khoảng 50 tuổi, đoán chừng là lão bản ( ông chủ ) khách sạn.
Trần Nhật Thanh nói:
-Lão bản, tôi cùng tiểu thư là lữ khách đi qua đây, gặp phải trời tối mà chân của tiểu thư nhà tôi bị thương, chúng tôi muốn thuê một phòng.
Lão bản không nhanh không chậm nói:
-Khách quan thuê cũng được, bất quá khách quan đến muộn quá chỉ còn 1 phòng giá thuê 1 quan tiền một đêm.
Trần Nhật Thanh trợn tròn mắt, trong lòng chửi bậy, khá lắm thật là công phu sư tử ngoạm, thời đại này khách sạn trong thành lớn giá thuê nhiều nhất cũng chỉ là 500 văn tiền- 1 nửa quan tiền, hơn nữa lại có dịch vụ đầy đủ cơm bưng nước rót, tì nữ hát xướng bao cả, cái nhà trọ rách của ngươi ở trấn nhỏ thế mà đòi những 1 quan tiền, thật là lòng tham vô đáy. Hắn giọng âm trầm nói:
-Chúng tôi muốn thuê lâu dài, ở đây khoảng vài tuần, có thể hay không giảm một chút.
Lão bản nghe vậy thì nhếch mép, lộ ra nụ cười gian xảo nói:
-Ổ ! Khách quan muốn thuê dài ngày đương nhiên có giảm giá rồi, 800 văn một ngày, nếu không xin mời đi nơi khác cho. Nhưng khách quan nên nhớ ở trấn này chỉ có một mình khách sạn của tại hạ mà thôi.
Trần Nhật Thanh nhe răng cười nói:
-Thế hả, nhưng vừa rồi ta nghe không rõ ràng lắm, ngươi có thể nói lại được không, giá thuê là bao nhiêu ?
Lão bản mồ hôi đầy đầu nói:
-Dạ, thưa công tử, giá thuê là 50 văn 1 ngày bao ăn ở, nhưng chỉ có 1 phòng 1 giường thôi
Trần Nhật Thanh gật gật đầu nói:
-Không có vấn đề mau dẫn ta lên phòng
Lão bản hướng về phía tiểu nhị bên cạnh quát lớn:
-Còn ngây ra đấy làm gì, mau dẫn khách quan lên phòng.
Tiểu nhị cố nén run rẩy nói:
-Xin mời khách quan đi theo tiểu nhân.
Trần Nhật Thanh gật đầu, thu lại đao đang gác trên cổ lão bản cõng công chúa lên đi theo tiểu nhị. Lão bản nhìn hắn rời đi, lấy tay lau mồ hôi lạnh trên trán, sờ lại phía sau lưng đã ướt đẫm từ bao giờ.
Chú thích: Bao dưỡng hay ở Việt Nam gọi là bao nuôi