Chương 10: Vương Vĩ rời đi, quân Minh Bắc phạt
Trời mới tảng sáng sương mai vẫn còn đọng trên lá, nhưng mùi khét lẹt của tro tàn và máu tanh đã xộc thẳng vào mũi. Toàn bộ doanh trại chỉ còn là một đống hoang tàn. Những lều vải cháy đen, sụp đổ thành từng mảng, vẫn còn bốc khói âm ỉ. Cột trại bị thiêu gãy gục, rải rác trong đám tro tàn là những mảnh vải cháy xém, giáp trụ biến dạng, gươm giáo vương vãi khắp nơi như thể có ai đó vội vã vung ra trong cơn hỗn loạn.
Một vài thi thể cháy xém nằm co quắp trong tư thế giãy giụa, số khác bị chém hoặc xuyên thủng, máu khô loang ra dưới đất, lẫn trong lớp bụi than xám xịt. Có người chết vẫn còn nắm chặt vũ khí, mặt mũi vặn vẹo như đang gào thét trong vô thanh. Kẻ khác bị xé toạc giáp, quăng lăn lóc bên cột lều cháy rụi.
Đoàn Bảo xuống ngựa chậm rãi bước qua từng xác lính, ánh mắt trầm mặc lướt qua từng dấu vết. Thuộc hạ tản ra, cúi người quan sát, có kẻ lấy que sắt cẩn thận gạt lớp tro, cố tìm manh mối giữa đống tàn tích. Vết máu, dấu chân rối loạn, những xác chết không cháy nhưng trên thân có vết thương trí mạng nói rõ: cảnh tượng này là kết quả của một cuộc tấn công có chủ đích. Hắn đôi mày cau lại, sắc mặt trở nên âm trầm :
-Chủ nhân, thông qua kiểm tra không phát hiện xác của Nhị Công chúa.
Đoàn Bảo mặt hơi dịu lại một chút, không có phát hiện chứng tỏ có khả năng Nhị Công chúa còn chưa có chết, đây là tin tức tốt, mặc dù hắn nằm mở cũng muốn đích thân đâm Lương Vương vì phụ thân báo thù nhưng hiện tại vẫn chưa phải thời cơ để trở mặt, bây giờ khai chiến đối với bọn hắn Đoàn thị cùng Lương Vương đều không phải chuyện gì tốt. Đầu óc suy luận một chút, từ tình trạng hiện trường cùng có chủ đích tấn công sứ đoàn Lương Vương, hắn chỉ cần không phải ngu xuẩn liền biệt thủ phạm là ai, hừ lạnh một tiếng ra lệnh.
-10 người ở lại dọn dẹp, tất cả theo ta về thành
Thành Đại Lý, dịch quán
Vương Vĩ nổi giận đập bàn, hướng về phía 8 người áo đen đang quỳ quát mắng:
-Đội trưởng thân chết, toàn quân tổn thất một nửa vậy mà các ngươi vẫn không hoàn thành nhiệm vụ, để nàng ta trốn được. Các ngươi là làm ăn thế nào ? Phế vật !
Đám người cúi gằm mặt không dám nói gì, bọn họ cũng không biết giải thích làm sao, vốn dĩ lấy bọn họ xuất thân cận vệ của Chu Nguyên Chương đối với Vương Vĩ chỉ là quan hệ hỗ trợ cho nên Vương Vĩ thường ngày đối với bọn họ vẫn là khách khí, mọt chuyện đều thương lượng với đội trưởng Lương Thần, nhưng ai bảo bây giờ bọn họ làm kế hoạch thất bại, đội trưởng cũng bỏ mạng cơ chứ, chỉ có thể bấm bụng mà nghe.
Lúc này người hầu tiến vào thông báo:
-Vương đại nhân, Đoàn sứ quân phái người truyền lời, nói rằng chuyện đại nhân phái người tập kích sứ đoàn Lương Vương hắn đã biết rõ, hắn nói đại nhân ngày mai phải lập tức rời đi thành Đại Lý, nếu không hắn chỉ có thể đem ngài đưa đến Côn Minh cho Lương Vương xử trí.
Vương Vĩ trong lòng thầm hận, ánh mắt tràn ngập không cam lòng. Nếu hành động thành công, con gái độc nhất của Lương Vương bị ám sát chết trên địa bàn của Đoàn thị, ắt có thể khiến hắn bạo nộ mất khôn mà phái binh tiến công Đại Lý, lúc đó hắn liền nắm chắc có thể thuyết phục Đoàn Bảo hợp tác cùng Đại Minh, nhưng nay sự thể thất bại, cơ hội đã không còn, việc đến nước này, chỉ có thể xám xịt trở về
Vương Vĩ dù có muôn vạn lần không nỡ nhưng đối với thái độ kiên quyết của Đoàn Bảo chỉ có thể khởi hành trở về Nam Kinh. Không ngoài dự liệu, Vương Vĩ vừa trở về Nam Kinh liền phải đối mặt với khiển trách nặng nề, bị gán tội danh làm việc bất lực mà giáng chức. Kế hoạch nhanh chóng thu phục Vân Nam thất bại, triều đình Đại Minh liền phải quay lại chiến lược ban đầu, ra lệnh cho các đạo binh lực bí mật tập trung ở biến giới Quảng Tây- Vân Nam giải tán. Dòng lương thảo quân giới của triều đình Đại Minh lại được chuyển hướng ùn ùn vận chuyển lên Hà Bắc tập kết ở thành Bắc Bình
**************************************************************************************************************************************************************
Bắc Bình là một địa phương có lịch sử lâu đời. Tương truyền nơi này thời kỳ Ngũ Đế là nơi bộ tộc Hữu Hùng thị của Hoàng Đế Cơ Hiên Viên đánh bại bộ tộc Thần Nông thị của Viêm Đế trong trận Phản Tuyền. Sau trận chiến hai bộ lạc Hữu Hùng thị và Thần Nông thị hợp nhất thành bộ lạc Viêm Hoàng, Viêm Đế cùng Hoàng Đế chung tay cùng nhau chống lại sự xâm lấn của bộ lạc Cửu Lê của Xi Vưu. Quân Viêm Hoàng và quân Cửu Lê gặp nhau ở Trác Lộc, liên minh Viêm Hoàng đánh bại Xi Vưu, từ đó nền văn minh Hoa Hạ được khai sinh, người Trung Hoa từ đó về sau đều tự lấy mình là con cháu của Viêm Hoàng mà làm vinh. Dĩ nhiên những sự kiện này thuần túy là truyền thuyết từ xa xưa lưu lại, đã không có cách nào khảo chứng thực hư.
Ghi nhận sớm nhất có thể xác thực của vùng Bắc Bình là khi Chu Vũ Vương Cơ Phát tiêu diệt nhà Thương, phân phong vùng đất này tạo thành hai quốc gia là nước Kế cho là hậu duệ Hoàng Đế và nước Yên cho vương tộc họ Cơ của mình. Sang đời Xuân Thu Chiến quốc, nước Yên diệt nước Kế dời đô đến kinh đô nước Kế là Kế thành, từ đó nơi này có xưng hô không chính thức là Yên Kinh.
Nước Yên bị Tần Quốc tiêu diệt thiết lập làm quận huyện, đất Yên bị chia thành 2 quận Quảng Dương và Ngư Dương. Đến đời Hán Vũ đế vùng đất này trở thành một trong 13 châu của nhà Hán – U Châu. Thời Đông Hán- Tam quốc phân tranh U Châu là nơi sản sinh ra của nhiều nhân vật kiệt xuất trong đó nổi danh nhất là Lư Thực- thủy tổ thế gia Phạm Dương Lư thi sau này cùng hai học trò của ông ta Công Tôn Toản và Thục Hán Chiêu Liệt đế- Lưu Bị.
Với vi trí địa lý xung yếu là giao lộ giữa đồng bằng Hoa Bắc và thảo nguyên, nơi này tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong các thời kỳ Nam Bắc triều,Tùy, Đường. Chính từ nơi này An Lộc Sơn đã khởi binh nổi dậy, bắt đầu loạn An Sử dẫn đến suy thoái của nhà Đường.
Qua thời Ngũ Đại Thập Quốc, người Khiết Đan nổi dậy ở Đông Bắc, U Châu trở thành 1 trong 5 kinh đô của triều Liêu. Nhà Kim nổi lên diệt Liêu, xâm lược phương Nam, ở trên nền đất U Châu kiến lập nên kinh đô Trung Đô của người Nữ Chân.
Mông Cổ trỗi dậy, năm 1215 Trung Đô bị Thành Cát Tư Hãn dẫn quân công phá. Thành quách biến thành đống đổ nát, cư dân bị tàn sát dã man, ngàn dặm không còn một bóng người. Khung cảnh hoang tàn đổ nát chỉ đến khi Hốt Tất Liệt tái xây dựng nơi này trở thành kinh đô mới của triều đại nhà Nguyên- Đại Đô (Khanbaliq). Một năm trước Đại Đô lại bị công phá bởi quân Minh đến từ phương Nam, biến thành căn cứ trung tâm của Minh triều ở phương Bắc, do Ngụy Quốc công Từ Đạt cùng Ngạc Quốc Công Thường Ngộ Xuân – hai đại quân thần đỉnh cấp trấn thủ.
Ngoài thành Bắc Bình, bên trong lều trường trung quân Từ Đạt hưng phấn nói:
-Bá Nhân huynh, tin tức tốt, lương thảo vật tư từ Giang Nam đã có tin tức, dự tính vài ngày nữa sẽ đến nơi, chúng ta có thể tiếp tục phát động Bắc phạt rồi.
Thường Ngộ Xuân hơi nghi hoặc nói:
-Thiên Đức huynh, không phải trước đó có lệnh nói chúng ta tạm thời dừng lại tại chỗ, trọng tâm của triều đình chuyển sang thu phục Vân Nam sao, sao bây giờ lại thay đổi.
Từ Đạt cười nói:
-Tin tức truyền đến, cái tên Vương Vĩ kia làm việc bất lực, mưu tính thất bại đã bị giáng chức, bệ hạ và triều đình quyết định lại tiếp tục chấp hành kế hoạch Bắc phạt.
Thường Ngô Xuân sắc mặt vui vẻ nói:
-Thật quá tốt rồi, triều đình cuối cùng cũng tỉnh ngộ, Vân Nam xa xôi căn bản là tật ghẻ ngứa mà thôi, sao có thể so sánh với chỗ chúng ta trực tiếp đối mặt Nguyên đình. Nguyên đế ở Thượng Đô vẫn đang tập hợp lực lượng hòng chiếm lại Bắc Bình, không nhanh chóng ra tay tiến công để hắn thành khí hậu sẽ càng khó đánh, còn tốt không bị chậm trễ quá lâu.
Từ Đạt nói:
-Thiên Đức huynh, phiền huynh hãy về doanh triệu tập các tướng đến đây cùng nhau thương thảo chuyện xuất binh, lần này chúng ta nhất định phải bắt sống Nguyên đế
Thường Ngộ Xuân gật đầu quay người hưng phấn rời đi.
Hồng Vũ năm thứ 2, 1369 Công Nguyên, Từ Đạt cùng Thương Ngộ Xuân lại mang quân Bắc phạt đánh vào thảo nguyên, hướng thẳng về Thượng Đô nơi Nguyên đế đang đóng quân. Quân Minh tấn công hung mãnh, thế không thể đỡ. Nguyên đế luống cuống liền phái sư sang nước Cao Ly yêu cầu chi viện nhằm chặn bước tiến của quân Minh. Nhưng đại tướng Cao Ly là Lý Thành Quế, vốn có dã tâm cướp ngôi vua Cao Ly nhìn ra đây là cơ hội tốt lấy lòng nhà Minh, hòng nhận được ủng hộ sau này đã trở giáo mà liên minh với Từ Đạt cùng nhau công kích nhà Nguyên. Quân Nguyên thất trận, Thượng Đô thất thủ, Nguyên đế phải vội vàng chạy xa về phương Bắc đến Ứng Xương. Từ Đạt chiếm được Thượng Đô, nghỉ ngơi vài tháng lại lên đường truy kích, tiếp tục hướng thảo nguyên thọc sâu càn quét.
Chú thích: Lý Thành Quế chính là Thái Tổ nhà Triều Tiên sau này