Chương 8: Trong đêm đào tẩu
Trần Nhật Thanh cũng bị tiếng hô hoán đánh thức, bật mình đứng dậy, không chần chờ lập tức lao ra khỏi lều. Vừa xông ra, hắn liền đưa mắt nhìn kỹ, chỉ thấy doanh trại hiện tại đã loạn thành một đoàn, mấy chiếc đèn dầu bị đánh đổ, vải lều bị đốt cháy, bốc lên lửa lớn. Trong trại, một đám người mặc áo đen đang cùng binh lính Mông Cổ giao thủ, chiến đấu vô cùng ác liệt. Bằng kinh nghiệm cầm quân chỉ nhìn tình hình giao chiến hắn trong lòng thầm kêu không tốt, doanh trại bị tập kích bất ngờ, căn bản không kịp tổ chức ra đội hình chiến đấu, trong khi đám người áo đen này qua động tác mà nhìn rõ ràng là trải qua huấn luyện, thân thủ phi phàm, ăn ý phối hợp liệp sát người Mông Cổ, cứ như vậy, người Mông Cổ căn bản tất thua không thể nghi ngờ.
Trần Nhật Thanh nhìn quanh tìm kiếm, phát giác cách mình không xa một người lính Mông Cổ đã chết nằm gục xuống liền mừng rỡ, vội vàng vọt tới, thuần thục từ trong tay cái xác lấy đao. Tay nắm chặt thanh đao, hắn nhẹ nhàng thở ra, trong tình huống này có vũ khí trong tay vẫn là an tâm nhất. Nhìn xung quanh, phát giác bọn người áo đen vì dồn hết toàn lực xông vào doanh trại chém giết mà đem các cổng trại để hở hắn vui mừng lao đi. Nhưng chạy được nửa chừng như nghĩ đến điều gì Trần Nhật Thanh chợt đứng khựng lại, quay đầu nhìn sang thấy lều lớn trung tâm, có mấy bóng người hăng hái chém giết, tiếng hô hoán liên tục vang lên. Cắn chặt răng, hắn lập tức quay đầu, xách đao hướng về phía lều lớn chạy tới.
Lều lớn trung tâm, xác chết nằm la liệt, Lương Thần không ngừng múa may đoản đao, tiếng kim loại va chạm không ngừng vang lên. Hắn liếc nhìn bốn phía chiến trường, mặc dù thân binh hộ vệ lều lớn đã bị giết hết nhưng bọn hắn cũng thành công cùng 3 thủ hạ Lương Thần mang theo đến đây đồng quy vu tận. Hắn nhìn về phía đối thủ, là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, trong đầu linh quang lóe lên, dâm đãng cười lớn:
-Nữ nhân, đao pháp không tệ. Không biết công phu trên giường của ngươi có tốt như đao pháp không
Công chúa nghe được lời này, trong mắt bốc lên lửa giận đoa trong tay càng nhanh hơn, chiêu chiêu nhằm vào vị trí hiểm yếu của đối phương, nhưng đều dễ dàng bị Lương Thần né tránh. Lương Thần vung đao chém tới lưỡi đao của hắn lướt qua ngang hông nàng, xoẹt một tiếng, lớp quần áo bên ngoài bị rách toạc. Chỉ thấy bên dưới là vạt áo trong mỏng, rách theo đường chéo lộ ra vùng bụng thon gọn không một tí mỡ thừa làn da trắm mịn hiện ra trước ánh lửa . Lương Thần cười hô hố, đôi mắt sáng lên một tia nham hiểm:
-Ha ha, vừa thon vừa trắng, cái bụng này mà ngồi trên người là hết ý .
Công chúa khuôn mặt đỏ ửng, trong mắt đầy sát ý, trên tay biến chiêu chiêu chiêu nhằm vào chỗ hiểm, miệng thơm mắng to:
-Dâm tặc vô sỉ, chết đi
Thấy đã thành công chọc giận làm nàng bị mất đi bình tĩnh, đao pháp đã dần lộ ra sơ hở, Lương Thần trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn. Hắn trong lòng cảm thán, nữ nhân người Hồ bưu hãn, ai nấy cũng có thể cầm đao chém người, đây là người Hán không so được, bất quá nữ nhân vẫn là nữ nhân mà thôi, bị trêu chọc vài câu liền mất đi bình tĩnh. Chớp lấy cơ hội, hắn tung chiêu đánh ra, đao trên tay công chúa bị đánh bay. Lương Thần cười dữ tợn, đao nhằm thẳng ngực công chúa, giờ khắc này nàng đã mất đi sức kháng cự, một đoa này đâm xuống nàng nhất định bỏ mạng nơi đây, hắn cũng viên mãn hoàn thành nhiệm vụ . Bỗng Lương Thần cảm thấy đau đớn đến thấu tim, nhìn xuống phía dưới chỉ thấy một lưỡi đao từ phía sau đã xuyên thấu qua ổ bụng, máu tươi đang rỉ ra. Lương Thần gượng quay người lại, chỉ thấy phía sau là 1 thành niên tuấn mỹ trong mắt lóe lên hung quang, nhát đao xuyên thủng bụng hắn chính là do thanh niên này đâm. Lương Thần cố gắng vung đao lên nhưng cơ thể lúc này đã mất đi sức lực, thanh đao vốn còn múa may nhẹ nhàng bỗng trở nên nặng ngàn cân, trượt khỏi tay mà rơi xuống. Lương Thần ngửa đầu lên, thân thể mất thăng bằng ngã xuống, đầu nghiêng sang một bên, chết không nhắm mắt.
Vốn trong mắt đã hiện lên thần sắc tuyệt vọng trông chờ cái chết, công chúa thấy tên thích khách đội ngột khựng lại thì nhất thời bất ngờ không hiểu đến khi cơ thể của hắn đổ xuống, lộ ra thân hình khôi ngô của người đứng sau, nàng mới bừng tình, đó là Vương Minh. Hắn khuôn mặt lạnh lùng, hiên ngang mà đứng, trong con ngươi như có ngọn lửa đang bốc lên. Nàng nhìn hắn, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ dòng nước ấm, vừa định cất lời thì chợt chú ý tới ánh mắt hắn đang ngây ngốc nhìn về phía mình. Theo ánh mắt hắn, nàng nhìn xuống phát giác thứ hắn đang nhìn là phần bụng trắng mịn của mình lộ ra từ vết chém. Nàng khuôn mặt đỏ lên, quát :
-Nhìn gì mà nhìn, mắt không cần nữa à, tin hay không bây giờ ta liền khoét nó ra.
Trần Nhật Thanh giật mình, vội vàng xoay người lại, quay lưng về phía công chúa, giọng bối rối nói:
– Công chúa điện ha, tiểu nhân thật sự là không cố ý.
Công chúa thấy hắn quay đi, không chần chờ liền từ tay áo xé ra một mảnh vải tay quấn vòng qua eo rồi xiết chéo lại từ sau lưng ra trước, gài chặt nơi vết rách, che lại cơ thể. Làm xong xuôi, nàng miệng thơm mở ra:
-Ngươi có thể quay lại.
Trần Nhật Thanh thở phào, quay đầu lại, thấy công chúa khuôn mặt băng lãnh thì chột dạ, bất đắc dĩ, giải thích:
-Công chúa điện hạ, tiểu nhân thật sự là không có cố ý nhìn ngài. Tiểu nhân không biết xiêm y của ngài bị chém rách.
Công chúa lạnh lùng nói:
-Ngươi không cần nói nữa, kẻ vô tâm không có tội.
Nói đến đây nàng có chút lơ đãng, trong đầu nghĩ vu vơ:
-Hắn thật sự không cố ý nhìn ta sao ?
Chẳng biết vì sao, nghe Vương Minh nói hắn không cố ý nhìn mình, trong lòng lại cảm thấy có chút không cao hứng.
-Công chúa điện hạ, bọn thích khách thân thủ phi phàm, chúng ta e là không chống đỡ nổi, còn xin ngài theo tiểu nhân rút lui.
Tiếng nói của Vương Minh đánh thức nàng khỏi mất tập trung. Nàng mắt đẹp lướt qua, phát giác quả là như vậy, nhóm thích khách đang tung hoành chém giết, không bao lâu liền sẽ có dám người thứ hai đến đây, nàng gật gật đầu:
-Được, chúng ta theo cửa sau trại rút lui.
Hai người thống nhất ý kiến, quay người hướng cửa sau trại chạy.
-A
Đang dùng hết tốc lực chạy trốn Trần Nhật Thanh từ bên cạnh chợt nghe một tiếng kêu đua đớn. Quay đầu nhìn sang, công chúa đang ôm lấy bàn chân lúc này đang rỉ máu thấm ướt giày vải . Hắn thần sắc kinh hoảng, vội vàng hỏi thăm:
-Công chúa điện hạ, ngài sao vậy ?
Công chúa giọng yếu ớt nói:
-Ta không sao, chân bị mảnh chum cắt phải bị thương mà thôi.
Trần Nhật Thanh nhìn xuống phát hiên bên chân trái nàng có một chiếc chum nước đã bị đổ vỡ, trong bóng đêm chạy gấp không chú ý kỹ, tự nhiên khó có thể phát giác. Lúc này nghe tiếng chém giết càng ngày càng gần hắn vội vàng từ tay áo xé lấy một mảnh vải, buộc chặt quanh chân công chúa, đem đao giắt bên hông, rồi quay người lại khom lưng xuống, giọng gấp gáp nói:
-Công chúa, chân ngài bị thương, xin hay để tiểu nhân cõng ngài tiếp tục rút lui. Đây không phải nơi ở lâu
Công chúa không nói gì, hai tay ôm lấy cổ hắn, leo người lên lưng Trần Nhật Thanh. Biết nàng đồng ý, hắn hai tay đem hai đùi ngọc của nàng giữ chặt, vươn mình đứng dậy, cõng nàng tiếp tục chạy.
Hai người thoát khỏi doanh trại chạy được một lúc thấy tiếng chém giết đã đi xa Trần Nhật Thanh mới cất giọng hỏi:
-Công chúa điện hạ, ngài có biết gần đây có thành trấn nào không, đêm khuya thế này, chân ngài lại đang bị thương, phải tìm nơi nghỉ lại.
Trần Nhật Thanh tự nhiên sẽ không ngu xuẩn làm theo kịch bản tiểu thuyết hiện đại, tìm cái gì hang động ở lại, nên nhớ đây là Vân Nam, các loại độc trùng bọ cạp, nhện, rắn rết gì đó không hề hiếm thấy, chui vào hang động trong đêm đen thế này, thuần túy là lấy sinh mạng đánh cược. Công chúa là người địa phương hẳn phải biết rõ.
Công chúa suy nghĩ một chút mới nói:
-Ngươi đi tiếp đến ngã 3 đường thì rẽ trái, lại đi tiếp đến ngã 3 tiếp theo thì rẽ phải đi khoảng 1 dặm, ta nhớ nơi đó có một trấn nhỏ tên là Trúc Phong Trấn
Trần Nhật Thanh không nói gì chỉ tiếp tục chăm chú cõng nàng theo con đường được chỉ hướng về Trúc Phong Trấn chạy tới.