Chương 87: Trần Nhật Khôi qua đời
Thăng Long-Thái úy phủ
Dọc theo hai bên đường vào phủ cắm đầy cờ trắng, dải lụa trắng dài treo từ cành cây xuống, lay lắt trong gió nhẹ. Trước cổng phủ, Đội lính gác phủ mặc tang phục, đứng lặng lẽ như pho tượng, không một tiếng động phía trên cửa lớn treo một tấm đại trướng nền trắng chữ đen được treo ngay ngắn viết chữ “Hiếu” bằng nét bút cứng cáp gợi lên cảm xúc đau thương.
Hai bên lối đi chính dẫn vào chính sảnh, từng hàng đèn lồng vải trắng được treo cao, ánh sáng lờ mờ hắt ra trong màn sương sớm. Dọc hành lang, những tấm màn vải gai thô được buông xuống, không một sắc màu nào ngoài trắng, xám và đen. Bên trong, tiếng người nói nhỏ như tiếng gió thoảng, ai nấy đều đi đứng chậm rãi, giữ lễ độ và tôn nghiêm.
Bước vào đại sảnh, giữa không gian u tối là linh đường trang trọng đặt giữa chính điện từ trong lư hương khói hương nghi ngút bay lên. Trên vách,các bức hoành phi và tranh thờ đều được phủ khăn trắng mỏng, ánh sáng chiếu qua tạo thành lớp bóng mờ u tịch. Linh cữu đặt ngay ngắn giữa gian chính – một cỗ quan quách làm bằng gỗ trầm, chạm khắc long vân phượng vũ, phủ lụa trắng viền chỉ đen. Trước linh cữu là án thờ lớn, nơi đặt bài vị sơn son thếp vàng, lư hương đồng cháy không ngừng, khói hương nghi ngút bốc lên.
Trần Nhật Chiêu người mặc đồ tang, lặng lẽ túc trực bên linh cữu. Lúc này Trương Hùng từ ngoài cửa bước vào, hướng Trần Nhật Chiêu hồi báo :
-Thiếu gia, lão gia cho gọi thiếu gia, có đại sự cần dặn dò
Trần Nhật Chiêu thân hình run lên mất một lúc mới ổn định được, giong khàn đặc trả lời:
-Được, ta đã biết.
Trần Nhật Chiêu cùng Tương Hùng nhanh chóng theo hành lang tiến vào trong viện. Đến trước cửa phòng, Trương Hùng rất ăn ý lui sang một bên, canh giữ bên ngoài, chỉ có Trần Nhật Chiêu bước vào bên trong. Lão gia muốn dặn dò thiếu gia hậu sự, đây là chuyện gia đình chủ nhân, người hầu kẻ hạ không có tư cách để biết, cho dù là hắn đã hầu hạ lão gia nhiều năm cũng là như vậy. Bước vào bên trong, Trần Nhật Chiêu thấy Lê Thu Vân vành mắt đỏ hoe, tay cầm bát cháo, múc một thìa đưa hướng Trần Nhật Khôi đang năm trên giường:
-Cha ăn một chút đi, đại phu nói cha chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng, ăn uống đầy đủ nhất định có thể khỏe lại.
Trần Nhật Khôi khuôn mặt vàng như nến, cười nhẹ, lắc đầu:
-Con dâu, con đừng lừa ta nữa, thân thể ta ra sao ta là rõ ràng nhất, ta sắp đi theo bà ấy rồi.
Lê Thu Vân trong mắt ngập nước, im lặng không lên tiếng, thái độ ngầm thừa nhận. Nghe được tiếng động, Trần Nhật Khôi quay đầu thấy Trần Nhật Chiêu đã đến liền hướng Lê Thu Vân nói:
-Con dâu, ta cần nói chuyện riêng một lúc mới chồng con.
Lê Thu Vân im lặng đứng dậy lui ra. Trần Nhật Chiêu nhìn vợ mình thân hình gầy rộc hẳn đi, tinh thần vô cùng mỏi mệt, trong lòng thương cảm.Từ khi nghe được tin tức con mình ở trấn Tuyên Quang mất tích, nhà bọn họ liên tục xảy ra chuyện không may, mẫu thân không chịu nổi kích thích ngã bệnh, không đến mấy ngày liền qua đời, nối tiếp đó phụ thân cũng đổ bệnh, bệnh không dậy nổi, trong khi mình phải túc trực ở chính đường đón tiếp khách khứa phúng điểu, nàng từ trong đau buồn mất con cũng phải gắng gượng dậy đảm đương công việc chăm sóc cha, thật sự là khổ cực cho nàng.
Trần Nhật Khôi nhìn Lê Thu Vân rời đi mới sắc mặt hài lòng nói:
-Vân nhi là đứa con dâu tốt
Trần Nhật Chiêu gật gật đầu, trong mắt hiện lên nhu hòa nói:
-Cha nói phải, những ngày này mọi chuyện ở hậu viện đều do nàng lo liệu, không có nàng con thật sự cũng không biết làm sao.
Trần Nhật Khôi thần sắc dần trở nên nghiêm túc:
-Con trai, ta gọi con đến đây là vì sao, chắc con cũng hiểu
Trần Nhật Chiêu sắc mặt nghiêm túc gật đầu, cha cảm thấy mình sắp phải đi xa, vị trí gia chủ sắp luân phiên thay đổi, tự nhiên phải nhân lúc tinh thần còn tỉnh táo để giao phó hậu sự, tránh đến lúc nguy kịch không thể nói chuyện dặn dò gia chủ mới, đây cũng là vì gia tộc mà suy nghĩ.
-Vâng thưa cha, con biết rõ
Trần Nhật Khôi thấy vậy cũng là hài lòng, hỏi dò:
-Có tin tức gì của cháu ta không ?
Trần Nhật Chiêu lắc đầu, trong giọng nói hiện lên vẻ căm tức:
-Vốn dĩ con muốn dâng tấu lên quan gia xin lệnh cho bắt lấy Hà gia truy hỏi, nhưng tấu chương bị Cung Định Vương chặn lại. Chỉ có thể phái người đến Tuyên Quang hỏi thăm, nhưng Hà gia luôn miệng phủ nhận liên can, cũng không thu được đầu mối gì. Cha, Cung Tĩnh vương hắn không phải đã cùng nhà ta liên thủ sao, tại sao lần này không đứng ra nói giúp ?
Trần Nhật Khôi cười tự giễu lắc đầu:
-Lúc trước hắn liên thủ chúng ta bất quá là xem trọng vị trí của ta cùng triển vọng tương lai của Nhật Thanh. Bây giờ Nhật Thanh mất tích, sống chết chưa rõ, ta thì cũng không còn mấy ngày, hắn tự nhiên cho rằng chúng ta đã không còn giá trị nữa, không đáng vì nhà ta mà đem Hà gia o ép đến mức làm phản.
Trần Nhật Chiêu răng cắn chặt, biết cha mình nói là sự thật trần trụi, liên minh chỉ có giá trị khi đôi bên thực lực cân xứng, khi thực lực thất hành, liên minh tự nhiên cũng biến chất, mất đi giá trị. Vấn đề là nếu nhà mình thật sự không có thực lực thì cũng thôi đi, hắn cũng đành nhận nhưng rõ ràng nhà mình không phải thật sự không có thực lực, trải qua Trần Nhật Thanh xây dựng, nhà bọn hắn ở Thanh hoa tích trữ lực lượng tuyệt đối không chỉ như bề ngoài đơn giản như vậy, ít nhất Trần Nhật Chiêu biết nếu nhà mình tung ra toàn bộ thực lực ẩn giấu, tuyệt đối sẽ làm người ta giật mình, chẳng qua Trần Nhật Thanh cùng Trần Nhật Khôi hai ông cháu trước giờ vẫn luôn kiên định theo nguyên tắc lấy ẩn mình làm đầu, kiên nhẫn mà không phát động.
Trần Nhật Khôi nhìn Trần Nhật Chiêu thái độ không cam lòng, thầm thở dài. Ông biết tính tình người con trai cái gì cũng tốt chỉ có trời sinh thiếu kiên nhẫn, thiếu đi sự trầm ổn, mặc dù tuổi đã ngoài 30 mà vẫn không thay đổi gì. Kẻ làm đại sự kỵ nhất xao động nóng vội, nóng vội thì dễ làm việc không trải qua tính toán kỹ, không tính toán kỹ thì tự nhiên dễ dàng thất bại, đây là bài học từ đời tổ tông truyền xuống, con trai mình có tính cách này, rõ ràng cũng không có tố chất làm đại sự, đây cũng là lý do mặc dù tuổi lớn ông vẫn luôn không giao lại quyền điều hành gia tộc . Ngược lại Trần Nhật Thanh tuổi tuy còn trẻ nhưng lại hiểu được ẩn nhẫn, bình tĩnh xem xét, so với Trần Nhật Chiêu hiển nhiên là nhân tuyển gia chủ thích hợp hơn. Vốn dĩ ông còn định chờ 1 thời gian nữa sẽ trực tiếp lướt qua con trai bàn giao quyền gia chủ cho cháu mình nhưng bây giờ Trần Nhật Thanh tung tích không rõ, thời gian của ông cũng không còn nhiều, chỉ có thể bàn giao lại quyền gia chủ cho Trần Nhật Chiêu.
-Con trai, từ nay con sẽ là gia chủ, tiếp quản toàn bộ công việc trong nhà. Làm một gia chủ, con phải nhớ, dù có xảy ra chuyện gì cũng phải bình tâm suy nghĩ, không được khinh suất vọng động, biết không ?
Trần Nhật Chiêu đáp lại:
-Vâng, con biết, xin cha yên tâm.
Trần Nhật Khôi hái lòng gật đầu, con trai mình tuy không có tài năng lớn nhưng vẫn là biết nghe lời, tuy tiến thủ không được nhưng chỉ cần mình trước khi ra đi dặn dò ổn thỏa đoán chừng giữ gìn cái nền tảng hiện tại vẫn là được. Trần Nhật Khôi tiếp tục nói:
-Nhật Thanh bây giờ mất tích không rõ, ngày tháng của ta cũng không còn nhiều, sau khi ta không còn nữa, con hãy mang thi hài ta cùng mẹ con về Thanh Hoa an táng, chuyên tâm phát triển còn những người quy phục nhà ta trong triều con phân phó cho họ đầu phục Trần Nguyên Trác.
Trần Nhật Chiêu có chút kinh ngạc, hắn hiểu cha mình là ý gì, đây tương đương với hoàn toàn từ bỏ quyền nói chuyện trong kinh đô, trở về quê nhà không hỏi đến triều cục nữa.
-Cha, nhà ta khó khăn lắm mới có khởi sắc, từ bỏ triệt để cục diện như vậy chẳng phải quá mức đáng tiếc?
Trần Nhật Khôi lắc đầu:
-Lúc nên từ bỏ thì phải từ bỏ, không cần lưu luyến, bây giờ quan gia hắn sức khỏe càng ngày càng kém, mà lại vẫn không có nối dõi, ta xem hắn cũng không còn sống được mấy năm, một khi hắn chết đi, ắt sẽ lại có một vòng tranh đấu kế vị . Nếu như Nhật Thanh vẫn còn, nhà ta tham gia đảo cũng không có chuyện gì, ngược lại lại là cơ hội tiến thêm một bước nhưng bây giờ nó mất tích, nhà ta đã đã không có tham gia chuyện này cũng không có chỗ tốt gì cả, ngược lại bây giờ lui lại một bước trời cao biển rộng, giữ gìn thành quả mới là thượng sách. Huống chi nếu Nhật Thanh thật sự xảy ra bất trắc, Nhật Dương vẫn còn nhỏ tuổi, còn cần thời gian trưởng thành, có hoàn cảnh ổn định vẫn là tốt nhất.
Trần Nhật Chiêu nghe vậy liền hiểu cha mình suy tính là gì, cơ bản vẫn là không coi trọng hắn, cho rằng hắn không đủ năng lực đối phó với cục diện rối rắm ở kinh thành mới quyết định vậy, trong lòng có chút không vui, đối với chuyện cha vẫn luôn xem trọng Nhật Thanh mà hơn mình Trần Nhật Chiêu là rõ ràng từ lúc thằng bé thể hiện ra năng lực bất phàm đại sự gia tộc vẫn luôn là do hai ông cháu thương thảo quyết định, căn bản không có hỏi qua hắn, ý vị này là gì hắn sao có thể không biết. Bất quá Trần Nhật Chiêu cũng rất có tự mình hiểu lấy, chính mình đích xác năng lực có hạn, với cục diện rối rắm thật sự khó mà xử lý được, liền gật đầu đáp ứng:
-Vâng con xin nghe cha.
-Được rồi, nếu con không có dị nghị gì thì cứ quyết định như vậy, từ ngày mai toàn bộ mọi công việc và sổ sách trong nhà đều sẽ do con quyết định có gì không rõ thì cứ tìm Trương Hùng thương thảo.
Nói đên đây Trần Nhật Khôi sắc mặt nhẹ nhàng phất tay:
-Còn bây giờ lui ra đi, ta mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, đúng rồi con cũng nói với con dâu không cần lại đến nữa, mấy hôm nay chăm sóc lão già ta nó đã quá vất vả rồi.
-Vâng, cha cứ nghỉ ngơi, con xin lui
Trần Nhật Chiêu nghe vậy cũng không chần chờ lui ra. Thấy con trai mình đã đi, Trần Nhật Khôi thần sắc nhẹ nhàng mà nhắm mắt lại, trên mặt duy trì thần sắc an nhiên thanh thản rất nhanh rơi vào giấc ngủ. Một giấc ngủ này ông mãi mãi không bao giờ tỉnh lại nữa. Phủ Thái úy chưa hết tang kỳ đã phải một lần nữa phát tang.
Cuối năm Đại Trị thứ 11, tri phủ Thanh Hoa Trần Nhật Chiêu thể theo di nguyện của cha, mang theo thi hài cha mẹ lên xe ngựa về quê an táng, đến đây chi nhánh Trần Nhật Duật hoàn toàn từ bỏ lực ảnh hưởng ở Thăng Long, dứt khoát rút thân mà ra, không có một chút do dự nào.