Chương 82: Triều đình Thăng Long từ chối hỏa khí
-Trực Khanh, quân đội của ngươi đều là sử dụng mấy thứ này.
Trần Nguyên Trác cầm trong tay thanh súng trường ngắm nghía một hồi sau đó lại đặt xuống, quay sang một bên khẩu pháo.
-Vâng, bá phụ, đây là trang bị của quân đội cháu, cháu có thể đánh bại được Chế Bồng Nga một phần cũng nhờ mấy thứ này.
Trần Nguyên Trác cũng không nói gì, dò hỏi đứng ở một bên đại diện công bộ:
-Chế tạo một khẩu hỏa thương chi phí là bao nhiêu, một khẩu hỏa pháo là bao nhiêu?
Đại diện công bộ tính toán một lúc mới cho ra kết quả trả lời:
-Thưa Tướng Quốc đại nhân, một khẩu hỏa thương chỉ riêng thân thương ước tính phải sử dụng 4 cân đồng thêm các chi tiết báng gỗ, bộ phận đánh lửa ước tính không thấp hơn 18 quan tiền, một khẩu hỏa pháo nặng 1655 cân tính sơ lược chi phí khoảng 7500 quan tiền.
Nghe được công bộ báo giá, Trần Nguyên Trác sợ hết hồn, trong lòng hô lớn, thật con mẹ nó quá sang quý. Hắn bất đắc dĩ thờ dài, trong lòng thầm hô quả nhiên là vậy, hèn chi tên ranh con trước mặt này kiếm tiền như nước cũng chỉ dám nuôi 1000 người sử dụng hỏa khí, nhiều hơn căn bản là nuôi không nổi. Hắn lắc đầu quay sang Trần Nhật Thanh có chút bất đắc dĩ, cười khổ nói :
-Trực Khanh, triều đình quốc khố eo hẹp, thật sự hỏa thương hỏa pháo quá phí tiền, không có giá trị đổi trang cho toàn quân. Ta thấy cháu suy nghĩ quá lý tưởng rồi, kinh nghiệm quy mô nhỏ chưa chắc đã áp dụng được cho đại quân, hơn nữa không phải vị tướng quân nào cũng giàu có mà lại chịu khó bỏ tiền nuôi quân như cháu.
Đối với Trần Nguyên Trác trả lời, Trần Nhật Thanh trong lòng sớm đã rõ, trên mặt lại thể hiện ra vẻ thất vọng :
-Vâng, bá phụ nói phải, là cháu thiếu suy xét.
Trên mặt thể hiện một bộ ủ dột mày chau nhưng trong lòng Trần Nhật Thanh lại vui đến nở hoa. Đối với việc quân đội mình đại quy mô sử dụng hỏa khí giành được thắng lợi bị bại lộ, hắn đã sớm có ngờ tới, rồi cuộc thế gian không có tường nào không lọt gió, quân đội hắn lại nhiều lần sử dụng hỏa khí chiến đấu, bị người có tâm để ý đến chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Thế nên hắn vừa đến Thăng Long không lâu liền dứt khoát tự mình dâng lên mẫu hỏa khí cho công bộ yêu cầu toàn quân đổi trang. Tuy nhiên thứ hàng mẫu hắn dâng lên cũng căn bản không phải trang bị mà 1000 quân Thanh Hoa của hắn đang dùng mà là bản chỉnh sửa được thiêt kế tỉ mỉ. Ngoại hình bề ngoài tuy giống nhau như đúc nhưng chi tiết cụ thể thì khác biệt. Hỏa khí hàng mẫu hắn cho triều đình xem sử dụng hoàn toàn thuần túy là công nghệ chế tạo thế kỉ 16-17.
Về súng trường, cơ chế đánh lửa bằng kim hỏa bị hắn thay đổi thành đánh lửa bằng cơ chế đánh lửa bằng va đập. Cơ chế đánh lửa là một miếng vàng non ( quặng pyrite) va đập với một miếng thép tạo ra tia lửa đốt cháy thuốc nổ. Ban đầu khi quyết định làm hàng giả dâng cho triều đình đến cơ chế đánh lửa này hắn thật sự là phải vò đầu bứt tai, súng trường của hắn rõ ràng không cần mang theo dây mồi dài để đốt, loại châm lửa như hỏa mai (matchlock) căn bản là không thể lấy giả làm thật, cơ chế đánh lửa bằng đá lửa cũng không khả thi, đá lửa thứ này vì đặc thu kiến tạo địa chất mà đa số tập trung dày đặc ở châu Âu, Đại Việt lại ở khu vực Đông Nam Á, giáp bên là Đông Á các khu vực sản sinh đá lửa trữ lượng vừa nhỏ lại khá phân tán nên đá lửa vô cùng hiếm hoi, hắn có lục tung thị trường toàn quốc lên chưa chắc đã tìm ra đủ đá lửa để cung cấp cho 1000 khẩu súng trường sử dụng. Thực tế lịch sử đây là lý do người Châu Âu có thể đại trà thay thế súng hỏa mai (matchlock) sang súng đá lửa (flintlock) cũng là nguyên nhân nước Việt từ sau giai đoạn giao thương tấp nập với phương Tây súng đá lửa dần thưa thớt, súng hỏa mai matchlock lại vươn lên, không vì gì khác đá lửa trong súng là thứ tiêu hao phẩm muốn thu được đá lửa băt buộc phải tìm người Tây, trong nước căn bản không thể cung cấp nổi, đồ vật như vậy đương nhiên phải đào thải nhường chỗ cho súng hỏa mai (matchlock) rồi, tuy loại súng này có rất nhiều bất tiện như rất sợ ẩm ướt, dây cháy quá dài khiến trong đội hình các tay súng phải cách xa nhau khiến mật độ hỏa lực không đủ dày đặc nhưng nó đáp ứng được điều kiện cơ bản đề tồn tại – có thể tự sản xuất và vận hành.
Vắt óc suy nghĩ một hồi, Trần Nhật Thanh cuối cùng mới sực nhớ ra trong một số súng có cổ một loại cơ chế đánh lửa không cần mồi thừng thứ hai là quặng pyrite. Đại Việt tuy thiếu đá lửa nhưng quặng pyrite vẫn là có không ít, cũng khá dễ tìm, là lựa chọn khả thi để có thể thay thế súng đá lửa.
Về hỏa pháo cũng tương tự như vậy, các chi tit tiên tiến bên trong như khương tuyến, vít nạp hậu, châm lửa bằng ngòi kéo dây tất cả cũng bị Trần Nhật Thanh có chủ đích loại bỏ, bề ngoài cùng hàng thật không có bao nhiêu khác biệt nhưng hiệu quả lại kém xa.
Tuy nhiên nếu nói đến thay đổi làm Trần Nhật Thanh đắc ý nhất không gì hơn là vật liệu thay vì sử dụng thép tốt hắn lại dùng đồng đánh tráo, vật liệu một thay đổi tính chất liền khác biệt. Phải biết ở Đại Việt đồng chính là tiền, dùng đồng làm hỏa khí thật sự là lấy tiền đập người theo nghĩa đen, triều đình hiện tại là quỷ nghèo, Dụ Hoàng phát hành tiền còn phải pha sắt vào để ăn bớt ăn xén đồng đâu, muốn lấy đồng ra chơi hỏa khí, nghĩ cũng đừng nghĩ, không thấy theo quỹ đạo lịch sử có một vị nhà cải cách giấu tên vì thiếu đồng mà in tiền giấy ra, thu tiền đồng về xài sao.
Đối với việc mình cố tình lầm đạo triều đình Thăng Long, Trần Nhật Thanh trong lòng là không có chút gánh nặng. Ta đưa ngươi mô hình tuy không phải công nghệ tiên tiến áp đáy hòm nhưng về thiết kế mẫu mã cũng là đi trước thời đại mấy thế kỉ, các ngươi không chơi được chỉ có thể trách bản thân chả thể đổ cho ai khác.