Chương 80: Minh sứ đến Thăng Long
Tháng 8 năm Đại Trị thứ 11
Một chi quân đội đang hành quân trên quan đạo tiến về Thăng Long, nếu có người am hiểu nhìn trang điểm và cờ xí của đội quân này sẽ biết đây là một trong những đội quân hùng mạnh nhất Đại Việt, một trong 12 đội cấm quân của hoàng đế Đại Việt (Tứ Thiên, Tứ Thánh, Tứ Thần)- Tả Thánh Dực quân. Thời khắc này Tả Thánh Dực quân đang hộ vệ một chiếc xe ngựa ở trung tâm, tỏ rõ người trong xe ngựa tất là nhân vật quan trọng. Bên trong xe ngựa, 2 người đang ngồi đối mặt với nhau, một người lên tiếng :
-Dịch đại nhân, không ngờ tình hình thay đổi thật sự quá nhanh, lúc chúng ta rời kinh thành còn nghe nói An Nam còn cùng nước Chiêm Thành chiến sự giằng co, còn đang suy nghĩ dùng lời lẽ gì khuyên giải bọn họ hòa đàm ngưng chiến đâu, thật không ngờ chỉ trong vài tháng trời tình thế biến chuyển, Chiêm Thành đã bị An Nam thôn tính, mấy trăm năm quốc tộ một sớm tiêu vong, thật là thế sự biến hóa khôn lường.
Người đối diện được gọi là Dịch đại nhân trang điểm văn sĩ, tuổi chừng 40, hắn không phải ai khác chính là sứ giả được Minh đế Hồng Vũ cử sang chiêu dụ Đại Việt – Tri phủ Hán Dương Dịch Tế thấy phó sứ của mình nói chuyện, hắn nhè nhẹ vuốt râu, gật đầu nói:
-Đúng vậy, ta cũng rất bất ngờ, nước Chiêm Thành diệt vong sớm như vậy nói ra cũng kì quái, nghe nói chỉ 2 năm trước An Nam còn bị Chiêm thành đánh đến không ngóc đầu nổi, đột nhiên đến năm trước An Nam đột nhiên lật ngược tình thế, bây giờ càng là đánh đến Chiêm Thành diệt quốc, thật là làm người kinh ngạc.
Phó sứ tiếp lời:
-Dịch đại nhân, hạ quan thông qua dò hỏi đám lính An Nam biết được trong vương thất An Nam hiện nay ra một cái thiếu niên tướng quân kiêu dũng thiện chiến, tuổi còn trẻ mà đã thông thạo việc binh, Chiêm Thành từ thế thượng phong bị lật ngược thế cờ đánh đến diệt quốc nghe nói cũng là do hắn gây nên.
Dịch Tế nghe vậy có chút ngạc nhiên:
-Ồ! Lại có chuyện như vậy sao? Ta từng nghe nói trước đây Thế Tổ triều Nguyên chinh phạt An Nam cũng là bị một vương thất An Nam đánh bại, bây giờ nước Chiêm Thành cũng bị một vương thất An Nam đánh bại, xem ra vương tộc An Nam này năng lực chinh chiến không thể coi thường, đáng nói nhất là cái vương thất An Nam hiện tại còn tuổi trẻ đã có thể cầm binh diệt quốc càng khó được. Ta đảo có chút hiếu kỳ hắn là bộ dạng gì, so với các lương tướng triều ta thì được mấy phần
Dịch Tế khuôn mặt điềm nhiên nói. Mặc dù Trần Nhật Thanh chiến công xác thật làm hắn có chút động dung nhưng cũng không có quá kinh ngạc Chiêm Thành một nước phiên di, đất nhỏ dân yếu mà thôi, một tên nhóc con cầm quân diệt quốc tuy đúng là có chút xuất sắc nhưng cũng không phải không thể lý giải. Theo con mắt của hắn, thành tích các võ tướng của Minh đế còn thua xa lắm, mà với các bậc đại tướng như Ngụy Quốc Công (Từ Đạt) Ngạc Quốc công (Thường Ngộ Xuân) càng là không đáng gia nhắc đến. Thái độ có thể khái quát là hậu sinh, người rất không tệ, ta xem trọng ngươi, cố gắng học hành cho tốt, thêm 10 năm 20 năm ắt thành đại sự.
Phó sứ cười cười:
-Chúng ta cách vương thành An Nam không còn xa, qua mấy ngày nữa là đến nơi, Dịch đại nhân chẳng phải sẽ biết
Dịch Tế cười nhẹ:
-Ha ha, ngươi nói cũng đúng.
Phó sứ lúc này như nghĩ đến gì đó cau mày:
-Dịch đại nhân đã An Nam thôn tính Chiêm Thành chúng ta nên làm thế nào, trong danh sách các nước bệ hạ muốn phái sứ chiêu dụ cũng có Chiêm Thành, nay chưa kịp phái sứ nước này đã diệt, nên làm sao cho phải.
Dịch Tế sắc mặt suy tư một lúc rồi nói:
-Chúng ta tùy cơ mà hành sự, trước thử dùng lý lẽ thiệt hơn thuyết phục An Nam trả đất, phục quốc cho Chiêm Thành, nếu không thì cũng chỉ đàng đúng sự thật trở về báo cáo cho bệ hạ quyết định.
2 ngày sau, xe ngựa cuối cùng cũng đến thành Thăng Long, Dịch Tế cũng phó sứ được Hồng lư tự Đại Việt ra thành đón tiếp dẫn dắt vào thành. Dịch Tế nhìn Hồng Lư tự Đại việt sử dụng nghi trượng chỉnh tế, phục sức ăn mặc chỉn chu tươi đẹp trong lòng thở dài, không cầm lòng được thương cảm. Nghĩ đến Trung Nguyên đại địa bị người Mông Cổ thống trị trải gần trăm năm, người Mông Cổ tuy vũ dũng thiện chiến, cung mã vô song, oai võ tứ hải nhưng về thi thư văn hóa, lễ nghi nhạc họa quả thật không dám khen tặng, chỉ có thể tóm gọn là man di vô học, dốt đặc cán mai. Người Mông Cổ như vậy tự nhiên bọn họ thiết lập triều Nguyên dưới con mắt của các văn sĩ người Hán như Dịch Tế căn bản chẳng ra sao cả, không những hành xử đi đứng thô lỗ tục tằng không nói, đã thế khi người có học thức như bọn họ nhìn không nổi mà góp lời khuyên bảo chẳng những không biết khiếm tốn tiếp thu sửa chữa sai lầm, làm lễ nghi cho chỉn chu, đúng lệ của thánh hiền ngược lại còn khịt mũi coi thường, tự cho thế là vinh.
Trong triều thì các chức vụ quan trọng đều chỉ dùng bọn người Hồ bán khai nắm quân chính đại quyền, người tài đức như bọn họ chỉ có thể ở trung hạ tầng giãy giụa thăng tiến khó khăn vô cùng. Chẳng những vậy người Mông Cổ đối với những người Trung Nguyên còn phân biệt đối xử, người ở phương Bắc Hán Hồ giao thoa Khiết Đan Nữ Chân hỗn tạp thì coi đó là người Hán đứng vị tri thứ 3 trong hệ thống phân cấp đặc quyền sau người Mông Cổ và người Sắc Mục (người Hồi giáo Trung Á) còn người phương Nam cựu dân Nam Tống chính tông thuần chính Hoa Hạ lại bị xếp xuống cuối cùng.
Không chỉ như vậy với người Hán phương Nam các quý tộc Mông Cổ còn thường xuyên công khai không hề giấu giếm gọi họ là man di, thứ mà họ vốn trước đây dùng để gọi người Hồ, thật là nhục nhã vô cùng, những lúc như vậy bọn họ những văn sĩ người Hán này e sợ đồ đao của người Mông Cổ chỉ biết cắn răng chịu đựng, nén giận không dám nói gì. Chế độ vô đạo như vậy đáng đời họ chưa đến trăm năm đã quốc tộ rung chuyển, mất đi Thiên mệnh. Nhưng chuyện đau lòng là tuy triều Nguyên khí số đã hết, di phong thô tục của họ vẫn lưu lại Trung Nguyên, tuy Minh triều đã lập nhưng giữa lòng Trung Nguyên dân chúng rất nhiều người đến hiện nay vẫn còn bắt chước ăn mặc của người Hồ, không khí tập tục là rối tinh rối mù, khiến các văn sĩ Hán mỗi lần nhìn thấy đều khó chịu không thôi.
Ngược lại nước An Nam chặn đứng được bước tiến của người Mông Cổ, lại đón tiếp số lớn dân Tống chạy nạn định cư, lễ nghi thư tịch Hoa Hạ được bảo tồn tướng đối hoàn chỉnh, khiến bây giờ Dịch Tế nhìn thấy mà trong lòng thổn thức hâm mộ không thôi. Hắn không kìm được mở miệng khen tặng:
-Quý quốc thật xứng danh là văn hiến chi bang, Dịch mỗ khâm phục
Hồng Lư tự khanh Đại Việt thấy Dịch Tế khen tặng thì cười nhẹ :
-Dịch đại nhân quá khen rồi.
Miệng tuy nói vậy nhưng Hồng lư tự khanh trong lòng vẫn là đắc ý không thôi. Vì chuẩn bị lễ đón tiếp này hắn là tốn không ít công phu, cả Hồng lư tự đều điều động lên từng khâu nhỏ đều được lưu ý. Bây giờ thấy được Minh sứ lộ ra vẻ mặt hâm mộ, hắn ngoài tự hào trong lòng còn ẩn ẩn sinh ra một chút khinh thường. Bất quá trên mặt vẫn là một bộ dáng niềm nở hiếu khách mang 2 người Dịch Tế tiếp đến trạm dịch chờ đợi yết kiến Dụ Hoàng.