Chương 79:Xử lý nước Chiêm cùng về nhà
Thư của Trần Nhật Khôi truyền đến Đồ Bàn, Trần Nhật Thanh không chút do dự lựa chọn đồng ý Trần Nguyên Trác hòa giải. Bảo hắn nhổ ra ích lợi đã ăn vào miệng chính hắn cũng không thể đáp ứng, nếu nói hi sinh trước mất có thể đổi lấy tiền đồ sau này thì cũng thôi đi, đằng này hắn rõ ràng biết lịch sử, biết rõ lấy tính cách Trần Phủ, trong lòng hắn mình có làm gì cuối cùng cũng không bao giờ có thể bằng được Lê Quý Ly, vậy mình việc gì phải làm chuyện lấy lòng tốn công vô ích, hai bên vốn là vì cộng đồng thù địch mà đến với nhau làm đồng minh, giờ thù địch chung không còn tồn tại, tự nhiên đường ai nấy đi, không có gì để lưu luyến, vốn dĩ nhà mình cũng không nợ hắn Trần Phủ cái gì.
Theo Trần Nhật Thanh viết thư hồi âm ông nội, nhà hắn cùng dòng chính hoàng tộc chính thức hòa giải, với sự hỗ trợ của Trần Nguyên Trác vốn còn tranh luận không thôi chuyện luận công ban thưởng rất nhanh đã có kết quả. Trần Thế Hưng mang theo chiếu thư dùng khoái mã hỏa tốc đến Đồ Bàn nhậm chức. Tiếp nhận chiếu thư quan sát, Trần Nhật Thanh cơ bản vừa lòng kiến nghị của hắn cơ bản được triều đình tiếp thu,mặc dù còn 1 số vấn đề chi tiết thực tế cần hắn cùng thủ hạ đi giải quyết nhưng cũng không quá mất thời gian.
Trải qua bọn hắn cùng Trần Thế Hưng thương lượng, phương án chi tiết rất nhanh đã có, chia đất cũ Chiêm Thành thành 4 trấn Amaravati đổi thành trấn Quảng Nam Vijaya đổi thành trấn Bình Định, Kauthara đổi thành trấn Khánh Hòa, Paduranga đổi thành trấn Bình Thuận phân biệt do 3 tiểu vương cũ cùng La Ngai phân biệt đảm nhậm An Phủ sứ, kiến Việt Thường đô đốc phủ tiết chế 4 trấn đóng ở thành Đồ Bàn trấn Thăng Hoa Trần Nhật Thanh cai trị trước đây bị hủy bỏ, quy thành Đồng Dương thành do Việt Thường đô đốc phủ trực tiếp quản lý dĩ nhiên đây chỉ là tên gọi phía đô đốc phủ còn về phía người Chiêm nên gọi thế nào vẫn là thế ấy. Ngoài ra các thủ hạ của Trần Nhật Thanh đều được phong các chức vụ trong đô đốc phủ trong đó có 4 người thân tín làm phòng ngự sứ phân biệt quản lý quân sự 4 trấn bao gồm: Trần Lăng được phong làm Quảng Nam trấn phòng ngự sứ, Lê Khoáng được phong làm Bình Định trấn phòng ngự sứ, Trịnh Tôn được phong làm Khánh Hòa trấn phòng ngự sứ, Bùi Quốc Tấn được phong làm Bình Thuận trấn phòng ngự sứ.
Sau bổ nhiệm nhân sự là xây dựng hệ thống phòng thủ cùng hệ thống thuế phú cống nạp, biết rõ người Chiêm dựa vào thương mại kiếm ăn Trần Nhật Thanh phân phó 4 phòng ngự sứ mới được bổ nhiệm phụ trách tại 4 đại bến cảng vương đô 4 nước sử dụng xi măng gạch đá xây dựng pháo đài, phía trên bố trí đại pháo, thu phí “bảo hộ” của thuyền bè nhập cảng, trực tiếp kiểm soát mệnh mạch kinh tế nước Chiêm. Ở các vùng nông thôn, các dân binh mới tuyển cũng dựa theo vị trí ruộng đất được cấp ở nông thôn tùy nghi thiết lập đồn trại phòng thủ, liên lạc với pháo đài ở vương đô bằng phong hỏa, một khi có biến động xảy ra, các phòng ngự sứ có thể kịp thời biết được, ra tay điều binh ứng phó.
An bài công vụ hoàn thành, Trần Nhật Thanh cùng Trần Thế Hưng mang chiếu thư phong vương tuyên đọc cho Ko Ceng cùng 3 tiểu vương. Các tiểu vương nghe được chính mình vẫn còn được trị dân như trước liền nhẹ nhàng thở ra, chỉ có Ko Ceng có chút không vui. Trần Nhật Thanh trước đây hứa hẹn cho hắn làm vương thay thế Chế Bồng Nga, theo hắn suy nghĩ là Đại vương nước Chiêm nhưng bây giờ rõ ràng mình bị đùa nghịch, hắn xác thật được làm vương nhưng chỉ được làm vương 1 tiểu quốc mà thôi, so với dự phán kém quá xa. Bất quá làm kẻ thất bại, tiên thiên đứng ở thế yếu cũng không thể làm được gì, chỉ có thể cắn răng hướng trong bụng nuốt.
Trần Nhật Thanh tay cầm 1 cuốn chiếu thư gia cho Lê Khoáng phân phó
-Cậu ở lại Đồ Bàn, sau này tìm cơ hội thích hợp thì mang chiếu thư đến phong cho nữ vương Nam Bàn.
Lê Khoáng gật đầu, tiếp nhận chiếu thư
-Không có vấn đề, chuyện này cứ giao cho ta.
.Trần Nhật Thanh lại quay sang Trần Thế Hưng:
-Cháu phải hồi kinh phục mệnh, các thân binh của cháu còn phải trông cậy vào Đô đốc.
Trần Thế Hưng cười nói:
-Công tử xin cứ yên tâm, ta cùng Thái úy là bằng hữu tốt, tự nhiên sẽ thay công tử chăm sóc tốt bọn họ.
Nhìn Trần Thế Hưng sắc mặt vui vẻ đắc ý, Trần Nhật Thanh không khỏi suy nghĩ nếu hắn biết theo quỹ đạo lịch sử giờ phút này đã biến thành bị người Chiêm bắt làm tù binh kẻ xui xẻo, không biết sắc mặt sẽ đặc sắc ra sao.
-Đô đốc nói vậy cháu cũng yên tâm, cũng đã đến giờ xuất phát, cháu xin cáo từ.
Ngồi trên lưng ngựa, nhìn lướt mọi người đưa tiễn Trần Nhật Thanh chắp tay tiễn biệt, sau đó liền ra roi thúc ngựa cùng 20 kỵ binh lao nhanh rời đi.1000 quân Thanh Hoa hắn mang theo Nam hạ bây giờ trở về chỉ còn 20 người, tất cả số còn lại đều ở lại phương Nam trấn thủ vùng đất mới chiếm được.
****************************************************************************************************************************************
Phủ Thanh Hoa, Văn Dương hầu phủ
-Ông ngoại, Mộc Đức thúc không cần lo lắng, cậu và Quốc Tấn huynh chỉ là ở lại phương Nam mà thôi, bây giờ bọn họ đã là phòng ngự sứ một trấn, có chức vị trong người, không dễ dàng rời đi, khi nào có đợt nghỉ phép họ tự khắc sẽ trở về.
Lê Đinh cùng Bùi Mộc Đức nhẹ nhàng thở ra. Con họ không theo Trần Nhật Thanh trở về thật làm họ thấp thỏm một phen, mặc dù biết chiến trường đao thương không có mắt, chết trận là chuyện lúc nào cũng có thể xảy ra, sớm đã có chuẩn bị tâm lý nhưng thật sự rên đời nào có người cha nào biết con mình chết đi mà không đau lòng. Bùi Mộc Đức là cháu họ của bà nội Trần Nhật Thanh Bùi phu nhân, nhắc đến gia tộc Bùi phu nhân cũng dòng dõi thư hương, vón gốc là họ Phí, thân phụ Phí Mạnh cùng anh trai Phí Mộc Lạc của Bùi phu nhân đều là trọng thần triều Trần, sau này được Nhân Tông đổi sang họ Bùi. Tuy ông cha hiển hách là vây nhưng đến đời Bùi Mộc Đức tài năng chỉ có thể gọi là thường thường không có gì lạ, con đường khoa cử vô vọng, chỉ có thể nhờ vào quan hệ của cô mẫu, đến phủ Thanh Hoa làm phụ tá cho Trần Nhật Chiêu, lo việc tính toán sổ sách.
Hai người vì con mình không có chuyện gì lại còn thăng quan tiến chức mà vui vẻ rời đi, trong đình chỉ còn lại hai cha con Trần Nhật Thanh tấn tước Quốc thượng hầu Trần Nhật Chiêu hỏi:
-Lần này con tính ở nhà bao lâu?
-Con tính ở nhà 5 ngày, rồi khởi hành lên kinh nhận chức.
Trần Nhật Chiêu biết con trai mình đã lớn, cũng đã làm quan to một phương, công sự bận rộn, hành trình gấp gáp, rút ra 5 ngày ở lại nhà đã là không dễ cũng không dị nghị gì chỉ nói:
-Trong mấy ngày này, bồi mẹ con trò chuyện nhiều chút mấy năm nay con không về mẹ con lúc nào cũng nhắc đến đấy .Còn có Nhật Dương em con, cũng bồi nó chơi đùa một chút, từ khi sinh ra đến giờ con cùng em còn chưa gặp mặt.
-Vâng cha, con biết rồi.
Trần Nhật Thanh vừa cùng Lê Thu Vân chuyện trò, theo lời của mẹ mà xe nhẹ đường quen đến vào khu nhà phía Tây hậu viện tìm em mình Trần Nhật Dương. Nơi này là trước đây là nơi hắn ở từ nhỏ đến lớn đã sớm không thể quen thuộc hơn. Tiến vào trong đình, vẫn là bộ bàn ghế đá quen thuộc cùng thân ảnh nhỏ bé sau bàn học, nhưng bây giờ lại là một bức tình cảnh khác. Một bé trai ghé vào trên bàn đá, đầu nghiêng sang một bên ngủ ngon lành, nước miếng ừ trong miệng chảy ra thấm vào lên cuốn Tam tự kinh làm ướt một góc trang giấy.
Trần Nhật Thanh nhìn chồng sách cao quá đầu trên bàn xem ra vì bản thân mà cậu em trai này của mình áp lực tuổi thơ tăng lên không ít, lấy tay vỗ nhẹ lên vai cậu bé. Bị động chạm cậu bé giật mình tỉnh dậy hoảng hốt quan sát xung quanh, thấy người vỗ vai mình không phải cha mà là một thanh niên liền giận dữ quát lớn:
-Ngươi là ai, sao dám lẻn vào đây dám quấy rầy bản công tử học tập, ngươi có biết tội không?
Trần Nhật Thanh nghe có chút buồn cười ngươi tên nhóc này một bộ đường đường chính chính như thế, cứ làm như trước đây ghé vào trên bàn ngủ gật không phải là ngươi vậy.
-Ta là ai à, ta là lão ca ngươi.
Trần Nhật Dương nghe vậy liền chăm chú nhìn thanh niên trước mặt quả thật có đôi nét giống lão cha, hơn nữa hắn có thể xuất hiện ở nơi này mà không hề kinh động gia nhân người hầu tông giữ ngoài viện, thân phận cũng liền rõ ràng. Khuôn mặt nhỏ nhắn thái độ thay đổi trong chớp mắt, nhào vào lòng Trần Nhật Thanh
-A huynh trưởng, huynh đã về.
Trần Nhật Thanh bị ôm trong lòng hơi sững sờ, tốc độ lật mặt này cũng quá nhanh đi. Trần Nhật Dương nhào vào lòng anh mình dụi dụi đầu, một lúc sau mới dùng đôi mắt trong veo đáng yêu nhìn lên Trần Nhật Thanh
-Huynh trưởng, huynh có mua quà cho đệ không?
Trần Nhật Thanh cười cười xoa đầu Trần Nhật Dương:
-Đương nhiên, huynh sao có thể quên mua quà cho đệ đệ ngoan của huynh được.
Trần Nhật Thanh cầm tay Trần Nhật Dương:
-Đi, chúng ta đi xem quà huynh chuẩn bị cho đệ
-Hì hì, huynh tốt nhất. Trần Nhật Dương cười khúc khích vô cùng vui vẻ