Chương 78:Trần Nguyên Trác ra giá
Trương Hùng rảo bước nhanh chóng thông qua hành lang tiến vào lương đình hướng Trần Nhật Khôi thông báo:
-Lão gia, có Cung Tĩnh Đại Vương đến bái phỏng đang chờ ở ngoài phủ.
Trần Nhật Khôi hơi nhíu mày trong đầu nhanh chóng vận chuyển, Trần Nguyên Trác, hắn đến đây làm gì, mình và hắn xưa nay không có giao tình, ngược lại hiềm khích còn có không ít, hôm nay đến bái phỏng là có chuyện gì
Trong lòng không rõ nhưng Trần Nhật Khôi vẫn lập tức đứng dậy dẫn theo Trương Hùng ra phủ, nhìn thấy Trần Nguyên Trác đứng ở bên ngoài, sắc mặt niềm nở nghênh đón:
-Đại vương chính sự bận rộn vẫn rút thời gian đến thăm, lão phu thất lễ không từ xa nghênh đón, mong Đại Vương lượng thứ.
Trần Nguyên Trác cũng thái độ vui vẻ đáp lại:
-Thái úy nói gì vậy, Thái úy là bậc trưởng bối của bản vương, xét về vai vế, bản vương còn phải xưng hô Thái úy một tiếng Thúc phụ.
-Đại vương nói quá lời, lão phu thật không dám nhận. Đại Vương thỉnh vào trong phủ nói chuyện.
Trần Nhật Khôi khách sáo đáp lại, nhanh chóng xoay người làm động tác thỉnh. Trần Nguyên Trác gật gật đầu xoay người phân phó xe ngựa chờ tại chỗ rồi đi theo Trần Nhật Khôi tiến vào trong phủ. Trần Nguyên Trác theo dẫn dắt tiến vào lương đình, nhìn thấy lương đình được xây dựng bên cạnh một ao sen bên dưới có từng đàn cá nhỏ bơi lội qua lại, một bộ phong cảnh thế ngoại đào viên, bên góc đình còn có một giá cần câu, liền cười nói:
-Nơi này ao trong nước biếc, Thái úy thật có nhã hứng.
-Đại Vương quá khen, người già thích câu cá ngắm cảnh, chút thú vui nho nhỏ không đáng giá nhắc tới. Đại vương, mới ngồi.
Trần Nhật Khôi thuần thục lấy ra trà cụ, cầm lấy bình trà rót vào hai chiếc chén. Trà vẫn còn ấm, từ trong bình chảy ra, bốc lên từng trận hơi nước. Trần Nhật Khôi đặt 1 chén đến trước mặt Trần Nguyên Trác:
-Đại vương, xin mời.
-Đa tạ tướng quốc
Trần Nguyên Trác sắc mặt vui vẻ nhận lấy chén trà, đưa lên môi nhấp một ngụm liền cất lời khen:
-Trà ngon
Trần Nhật Khôi cười cười:
-Nếu Đại vương thích trà này, lão phu có thể có thể tặng cho Đại vương một cân.
-Vậy bản vương đa tạ Thái úy.
Hai bên khách sáo thăm dò nhau 1 hồi, thấy Trần Nhật Khôi vẫn phong thái nhàn nhã không mở miệng dò hỏi, dáng vẻ không hề gấp gáp, Trần Nguyên Trác cũng chỉ có thể mở lời trước:
-Không giấu gì Thái úy, hôm nay bản vương đến đây bái phỏng là có chuyện quan trọng muốn bàn với Thái úy
-A, không biết Đại vương muốn nói là chuyện quan trọng gì?
Trần Nhật Khôi trên mặt thần sắc ngạc nhiên, trong lòng không ngừng suy đoán
Trần Nguyên Trác cười nói:
-Không giấu gì Thái úy, chuyện quan trọng mà bản vương muốn nói chính là chuyện luận công ban thưởng của lệnh tôn mà triều đình tranh cãi không ngừng mấy ngày nay.
Nhắc đến chuyện luận công phong thưởng cho cháu mình, mấy ngày nay ông đang vì chuyện này mà lo nghĩ, đối với hành động của phe cánh Trần Phủ càng là bất mãn, rõ ràng từ đầu đến đuôi là nhà mình bỏ công bỏ sức đánh giặc, đến lúc thành công Trần Phủ lại muốn nhảy ra trích quả đào, không chỉ muốn đem chức vị Đô đốc tiết chế cho Đỗ Tử Bình, càng quá đáng hơn còn ở phía sau, có lẽ sợ binh sĩ địa phương nhận ơn huệ của cháu mình mà không chịu Đỗ Tử Bình quản giáo, đến ước định ban đầu trước khi xuất binh còn lật lọng, muốn các quân sĩ của cháu mình từ bỏ đất đã tới tay, phân phối lại từ đầu. Hắn nghĩ hắn là ai, thật sự coi nhà mình là thủ hạ của hắn muốn bóp nặn như thế nào cũng được sao.
Hồi thần trở lại Trần Nhật Khôi hơi kỳ quặc, Trần Nguyên Trác nhắc đến chuyện này là ý gì, trong đầu linh cơ lóe lên, trong lòng ẩn ẩn có chút suy đoán, lập tức trong mắt hiện lên vẻ tức giận, thái độ có chút mất hứng nói:
-Đại vương nhắc đến chuyện này lá sao, chuyện phong thưởng ra sao là do quan gia quyết định, chúng ta làm thần tử chỉ cần tuân theo là được
Trần Nguyên Trác nhạy bén quan sát được thái độ Trần Nhật Khôi trong lòng mừng thầm, xem ra hôm nay là đến đúng, bèn cười nói:
-Thái úy nói không sai, tuy nhiên quan gia lâu cư thâm cung, đối với quân vụ cũng không thật sự thông suốt, nếu có bọn tiểu nhân dùng lời xảo ngôn dèm pha có thể dẫn đến sai lầm. Chúng ta làm thần tử, cũng nên cùng nhau dâng tấu góp lời với quan gia, tránh để quan gia bị bọn tiểu nhân lừa gạt, khiến người có công không được tưởng thưởng xứng mức mà buồn lòng thất vọng.
Đối với sự tình quân sự Trần Nguyên Trác quả thật có tư cách nói câu này, dù sao hắn cũng là tiền nhiệm Thái úy, còn Dụ Hoàng từ khi lên ngôi cơ bản một binh một tốt cũng chưa từng cầm qua.
Trần Nhật Khôi bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi
-Thái hậu ý kiến về chuyện này thế nào?
-Mẫu hậu nói chuyện cũ đã qua, không còn truy cứu nữa, mọi chuyện tuy bản vương xử trí
Trần Nguyên Trác cười đáp lại
Hai người nhìn lẫn nhau, trong mắt hiện lên vẻ hiểu ý. Trần Nhật Khôi trầm ngâm suy tư, trong lòng tự hỏi muốn hãy không hòa giải, hòa giải thì thế bị áp chế của nhà mình nhiều năm nay sẽ thay đổi nhưng nếu làm chuyện này tương đương nhà mình cùng với Trần Phủ chính thức đường ai nấy đi, cần phải thận trọng suy xét.
-Vậy theo ý Đại vương, chuyện ban thưởng cụ thể nên làm ra sao?
Trần Nhật Khôi dò hỏi, nói nhiều như vậy, cũng phải đưa bảng giá để xem thành ý ra sao. Trần Nguyên Trác biết đối phương đã động tâm, nói:
-Chức Đô đốc tiết chế lấy tuổi của lệnh tôn muốn đảm nhận vẫn là có chút khó khăn, nhưng thủ hạ nhân viên trong đô đốc phủ vẫn là có thể tùy nghi sắp xếp. Bản vương nghĩ chức đô đốc có thể giao cho Minh tự Trần Thế Hưng, lệnh tôn cùng lệnh lang có thể gia tước Quốc thượng hầu, lệnh tôn có thể gia phong Trấn quốc tướng quân, có thể điều nhiệm làm An phủ sứ 1 lộ hoặc 1 trấn
Trần Nhật Khôi lặng lẽ suy nghĩ, bảng giá không tệ, tuy chức Đô đốc vẫn không bắt được cơ mà bộ máy phía dưới tùy nghi bổ nhiệm cơ bản có thể bảo đảm ích lợi đã giành được ở đất Chiêm, Trần Thế Hưng cùng mình quan hệ cũng không tệ lắm, cơ bản sẽ không làm việc ngáng chân, lại nói gia tước cùng điều nhiệm An phủ sứ càng là khó được. Tuy nói cháu mình hiện giờ cũng là An phủ sứ cơ mà chuyện nhà mình mình biết rõ, cái trấn Thăng Hoa này cơ bản là cái thùng rỗng không dùng được, một mống dân cư đều không có.
-Chuyện này lão phu cần thời gian suy xét, Đại vương xin cho lão phu một chút thời gian.
Trần Nguyên Trác gật đầu cười:
-Thái úy không cần gấp gáp trả lời, bản vương chờ được.
Trần Nguyên Trác cáo từ rời đi Thái úy phủ, Trần Nhật Khôi cân nhắc thận trọng, cuối cùng vẫn là quyết định viết thư thông báo cho Trần Nhật Thanh biết, quyết định này rất trọng đại, liên quan đến lập trường chính trị của nhà mình sau này, cháu mình cũng có quyền tham gia.
Chú thích: Minh tự là một tước vị đời Trần cơ bản tương đương với tước Bá trong hệ thống Vương Công Hầu Bá Tử Nam