Chương 77: Chuyện của Hiến Từ hoàng thái hậu
Hoàng thành Thăng Long, cung Thánh Từ
– Nô tì tham kiến tướng quốc đại nhân
Cung nữ già thấy Trần Nguyên Trác đến liền tiến lên hành lễ đón tiếp
Trần Nguyên Trác gật gật đầu nói:
-Bản vương đến bái kiến mẫu hậu.
-Tướng quốc đại nhân xin chờ một chút, nô tỳ vào trong thông báo.
Cung nữ già nghe Trần Nguyên Trác nói liền đi vào bên trong .Một lúc sau, cung nữ già đi ra nói:
-Tướng quốc đại nhân xin mời theo nô tỳ vào trong, Thái hậu đang tụng kinh trong Phật đường xin Tướng quốc đại nhân kiên nhẫn chờ đợi.
Trần Nguyên Trác gật đầu:
-Bản vương biết rõ.
Trần Nguyên Trác theo cung nữ già tiến vào trong cung quanh co 1 lúc thì đến trước cửa Phật đường nghe thấy tiếng mõ lốc cốc truyền ra. Hai người cũng không dừng lại, cất bước vào trong điện, chỉ thấy mùi hương thơm nhè nhẹ thanh khiết truyền vào trong mũi, không gian trong Phật đường trang nghiêm thanh tịnh, khiến lòng người bất giác sinh cảm giác yên bình. Phật đường có đặt một bàn thờ phía trên là một bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát ngồi trên đài sen hai tay kết ấn, khuôn mặt từ bi, phía sau lưng mỗi bên vai mọc ra 19 cánh tay phụ tỏa sang hai bên, mỗi tay đều cầm một pháp khí thể hiện oai lực to lớn cứu khổ cứu nạn của một bậc giác ngộ.
Phía dưới bàn thờ là một bà lão tóc đã bạc trắng ngồi trên bồ đoàn, trước mặt là một cái án thấp đặt các Phật khí cùng một quyển kinh Đại Bi Tâm Đà La Ni Kinh đang mở ra, tay trái bà cầm dùi đều đều gõ mõ, đôi mắt tập trung nhìn vào kinh văn, miệng lẩm nhẩm tụng niệm từng câu, trong tay phải là một chuỗi tràng hạt, theo nhịp điệu tụng niệm từng viên niệm châu được lần theo thứ tự. Bà lão có mái tóc được búi gọn gàng, trên đầu cài một chiếc trâm làm từ ngọc bích, đấy chính là Thái hậu của Đại Việt- Hiến Từ Hoàng thái hậu, chính cung của Thượng hoàng Minh Tông.
Trần Nguyên Trác cùng cung nữ già biết Thái hậu sùng Phật lúc đọc kinh hết sức chăm chú, cũng không quấy rầy ở một bên yên lặng chờ đợi. Một lúc lâu sau, tiếng mõ ngừng lại, Thái hậu đã tụng xong kinh văn, đặt lại Phật khí gọn gàng, xoay người quay lại, Trần Nguyên Trác mới tiến lên hành lễ:
-Nhi thần Nguyên Trác xin thỉnh an mẫu hậu.
-Là Nguyên Trác à, không cần đa lễ, mau ngồi đi
Thái hậu thấy là Trần Nguyên Trác liền cười phúc hậu nói. Mẹ ruột của Trần Nguyên Trác khó sinh mà mất sớm, hắn được bà chăm sóc nuôi lớn lên, tuy không có máu mủ nhưng tình cảm 2 người không thua mẹ con ruột.
Trần Nguyên Trác nghe Thái hậu nói vậy cũng liền đứng dậy, từ một bên lấy tới bồ đoàn ngồi lên. Thái hậu cười nói:
-Triều đình chính sự bận rộn, con lại vội vã như vậy, không thông báo trước mà đến chỗ ta, ắt hẳn là có chuyện quan trọng.
Trần Nguyên Trác nghe vậy cũng không giấu giếm:
-Mẫu hậu nói không sai, nhi thần hôm nay đến đây ngoài là thỉnh an mẫu hậu, đúng là có sự vụ quan trọng muốn tâu với mẫu hậu.
-Được rồi, có chuyện quan trọng gì thì nói đi, ta đang nghe đây.
-Chẳng hay mẫu hậu có nghe nói đến Trần Nhật Thanh cháu trai nhà Thái Úy.
-Thằng bé đó hả, ta cũng có nghe thấy, tuổi còn trẻ nhưng kiêu dũng thiện chiến, lập được công lao không tầm thường, gần đây lại mới diệt vong Chiêm quốc, thật là hậu sinh khả úy, trong triều hay có xưng thằng bé có phong thái của Chiêu Văn Đại Vương năm xưa.
Nhắc đến Chiêu Văn Đại vương người này, Thái hậu trong lòng hơi thắt lại, ký ức ức bi thương trong đầu lại hiện lên. Dù cho chuyện kia qua đi đã lâu nhưng bà trong đầu vẫn nhớ như in ngày bà nghe tin cha bà bị quy tội âm mưu làm phản, bị cấm quân giam giữ trong chùa Tư Phúc, không cho bất luận người nào thăm hỏi. Lúc đó biết được tin dữ bà đầu óc trống rỗng, thiếu chút nữa ngất đi. Tỉnh thần lại bà vội chạy đến cầu xin Minh Tông cho bà vào đại lao gặp cha nhưng nhận được đáp lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng, lời nói quả quyết khước từ, bà bị đám hoạn quan cung nữ cưỡng ép mang về cung. Vẫn chưa dứt hi vọng, bà trang điểm xinh đẹp, ngồi ngóng chờ Minh Tông buổi tối đến cung thì dùng lời dịu dàng mà cầu xin. Nhưng mặc bà chờ đợi ngóng trông Minh Tông cũng không có đến, hôm sau qua miệng bọn hoạn quan cung nữ mới biết được Minh Tông đã thay đổi chủ ý, đến cung của Minh Từ hoàng quý phi qua đêm, nước mắt bà lúc đó không kìm được mà trào ra. Rất nhanh đến 2 ngày sau, bà nghe được tin Minh Tông nghe theo lời dèm pha của Đỗ Khắc Chung mà cấm tuyệt không cho cha bà ăn uống gì, muốn cha bà phải tự sát. Lúc đó bà cảm giác trời đất như sập xuống, không để ý thân phận hoàng hậu tôn quý, không ăn không uống quỳ gối suốt trước cung của Minh Từ hoàng quý phi chỉ cầu phu quân hoàng đế cho phép mình được gặp mặt cha. Minh Tông sai người khuyên bà trở về nhưng bà đều bỏ ngoài tai, chỉ im lặng mà quỳ, nếu cha bà không được ăn uống, bà cũng sẽ không ăn uống. Cuối cùng Minh Tông có lẽ là thấy quyết tâm của bà quá kiên quyết đành chịu thua mà cho bà vào thăm, lúc đó bà liền không kịp chờ đợi mang theo thức ăn nước uống vào cứu cha. Không ngờ khi đến nơi đã quá muộn, cha bà đã vô cùng suy yếu, môi khô nứt nẻ, đã hấp hối, cổ họng đã không thể ăn uống như bình thường. Bà vội xé áo bào thấm lấy nước vắt cho cha uống, những mong cứu vớt cha khỏi bàn tay của cái chết nhưng vô ích, bà chỉ có thể trơ mắt nhìn cha từ trong vòng tay mình vĩnh viễn rời đi nhân thế.
Sau khi cha bà mất, anh trai bà Thiệu Vũ Vương cùng các thủ hạ cũ của cha hơn trăm người đi theo ông chinh chiến nhiều năm cũng lần lượt bị bắt, khi ra xử án ai nấy đều kiên quyết phủ nhận mưu phản, lớn tiếng kêu oan, nhưng quan xử án đối diện với bọn họ vẫn không hề quan tâm mà phán quyết tội chết. Cha anh đồng thời chết đi làm bà khóc đến khô cạn nước mắt, bi thương đến đổ bệnh. Song khi đau buôn tạm thời qua đi, bà càng dấy lên hi vọng sống, phải sống để minh oan cho cha anh, không để cho họ mang oan ức mà chết.
Bà vẫn luôn không tin tưởng cha mình làm phản, vừa khỏi bệnh liên điên cuồng truy tra tìm chứng cứ. Nhưng cả triều văn võ đối với bà giấu kín như bưng, không ai muốn cho bà biết cụ thể sự tình, căn bản không thể điều tra được gì. Mãi đến vài năm sau trong 1 lần đến chùa lễ Phật bà mới tình cờ bắt gặp được vợ của Trần Phẫu-một tên gia nô cũ của cha, từ trong miệng của thị mới biết được tên này chính là kẻ đứng ra vu cáo cha bà làm phản mà đứng sau sai sử tên này chính là phe cánh của Minh Từ hoàng quý phi Lê thị cùng Tá Thánh thái sư Trần Nhật Duật. Hai bên cấu kết với nhau làm chuyện ác, một bên thì giành được ngôi Thái tử, một bên thì thành công chế bá triều đình, đôi bên đều thu lợi phong phú. Giờ khắc đó bà mới biết vì sao quan viên nào khi bà tìm đến hỏi thăm đều tìm cớ lảng tránh không gặp, né bà như né ôn thần, nguyên nhân không gì khác, chỉ là bọn chủ mưu vụ án hiện giờ đã đường quyền đắc thế, bọn họ nghĩ cho cái mũ ô sa của mình, không ai dám đứng ra chỉ chứng.
Bà mang vợ tên Trần Phẫu đến trước mặt Minh Tông nói rõ sự thật muốn phu quân hoàng đế minh oan cho cha anh, trừng trị kẻ thủ ác. Nhưng làm bà thất vọng là tuy cha anh bà xác thật được minh oan nhưng với nhóm chủ mưu đứng đằng sau Minh Tông vẫn vì tình cũ mà không hề động đến, từ đầu đến đuôi kẻ bị chết chỉ có một mình tên gia nô Trần Phẫu cọn bọn tai to mặt lớn chỉ đạo đều nhẹ nhàng thoát tội, Văn Hiến hầu làm 1 kế trực tiếp thi hành đút vàng cho Trần Phẫu chẳng qua cũng chỉ bị phế làm bình dân càng đừng nói đến Đỗ Khắc Chung, Trần Nhật Duật, Minh Từ hoàng quý phi cùng anh trai Lê Quốc Kỳ càng là một sợi lông cũng không bị đụng đến, nên thế nào vẫn là như thế ấy, đến chức vụ cũng không hề suy suyển, nhẹ nhàng bâng quơ qua ải. Chán chường bà chỉ có thể toàn tâm toàn ý buông bỏ tìm đến cửa Phật để an ủi tâm linh trở thành một Phật tử thành tín, hiện giờ còn không xuất gia cũng là vì dặn dò của Minh Tông mà thôi.
Trần Nguyên Trác thấy Thái hậu sa vào hồi ức trong lòng thở dài, chỉ có thể cất lời nhắc nhở:
-Mẫu hậu, chuyện cũ đã qua không thể thay đổi, không nên sa đà vào đó.
Thái hậu nghe Trần Nguyên Trác nhắc nhở thì hồi thần lại, suy nghĩ một lúc mới nói:
-Chuyện thằng bé nhà Thái úy ta một phụ đạo nhân gia thân ở chốn thâm cung cũng biết đến không nhiều xem chiến công của thắng bé đó thì cũng là bậc lương tướng trong triều đình, sao tự nhiên con lại nhắc đến chuyện này ?
Trần Nguyên Trác nói:
-Mẫu hậu, chẳng là triều đình mấy hôm nay đang tranh cãi không thôi vì chuyện luận công ban thưởng cho hắn, Thái úy muốn cho hắn làm đô đốc tiết chế đất cũ nước Chiêm lại bị phe cánh của Cung Định phản đối.
-Cung Định phản đối? Chẳng phải hắn và Thái úy vốn đi lại rất gần sao?
Thái hậu có chút nghi hoặc hỏi.
-Chắc hẳn là Cung Định thấy cháu trai Thái úy lập công thanh thế mở rộng hắn không còn ở địa vị ưu thế, nên sinh lòng ghen ghét hiền tài đấy thôi.
Trần Nguyên Trác lúc này trong giọng tràn đầy chán ghét, không hề có chút gì là tình nghĩa huynh đệ, lần trước Trần Tông Hoắc vạch ra vụ án của con gái hắn năm xưa là do ai sai sử, quyết tâm muốn dồn hắn vào chỗ chết, hắn tốn chút công sức điều tra há lại có thể không rõ ràng hay sao.
Hắn lại tiếp tục nói:
-Bây giờ Thái úy cùng Cung Định đã sinh ra vết rách, nhi thần muốn hòa giải lôi kéo hắn. Nhi thần biết mẫu hậu tổ tiên hắn khi xưa từng làm chuyện ác, nhưng mấy thế hệ gần đây đều đã rất an phận, chuyên tâm vì triều đình cống hiến, công với xã tắc không phải là nhỏ. Nhi thần nghe nói oan gia nên giải không nên kết, mong mẫu hậu cho phép.
Thái hậu nhìn Trần Nguyên Trác trong lòng thở dài, bà biết rõ những năm trước đây Nguyên Trác cho dù mình chưa từng nhắc đến nhưng vẫn tìm cách trong sáng ngoài tối đứng ra chèn ép dòng Trần Nhật Duật vì chính mình xả giận, nay trong hắn muốn hòa giải chính mình cũng không có đạo lý ngăn cản, trong lòng cảm động bèn cười nói:
-Phật dạy hận thù không thể hóa giải hận thù mà chỉ có từ bi mới diệt được, nhân sinh oan oan tương báo bao giờ mới hết, chuyện năm xưa ta đã sớm không còn truy cứu, con muốn làm ra sao thì tùy ý.
-Nhi thần đa tạ mẫu hậu đã hiểu .
Trần Nguyên Trác được Thái hậu cho phép trong lòng vui vẻ rời đi cung Thánh Từ, lên xe ngựa đi đến phủ Thái úy. Trên xe hắn nhìn về phía xa hừ lạnh lẩm bẩm:
-Cung Định, chuyện ngươi hại ta, ta đời này sẽ không bao giờ quên.