Chương 76:Triều đình Thăng Long luận công ban thưởng
Tháng 7 năm Đại Trị năm thứ 11,1368 Công Nguyên
Hoàng cung
Trâu Canh tiến vào trong điện, thấy Dụ Hoàng vẫn như thường ngày đang trái ôm phải ấp, bên người có đến 5 cái nữ nhân thay phiên hầu hạ, trong lòng thầm thở dài. Hắn là người hành nghề y làm sao không rõ đừng nhìn Dụ Hoàng sắc mặt hồng hào, một bộ tinh lực tràn trề thực tế bên trong đã sớm như cây khô mục ruỗng, y thuật vốn chú trọng tu dưỡng, thuốc chỉ là phụ trợ tẩm bổ kích phát tiềm lực cơ thể, chỉ một mực dùng thuốc mà không tiết chế điều dưỡng cơ thể, tiềm lực tiêu hao quá độ thi cho dù có dùng bao nhiêu thuốc bổ thận tráng dương cũng là vô dụng. Nhưng quan gia háo sắc như mạng, đã sớm nghiện ngập thành tính, mấy năm gần đây không chỉ các mỹ nữ mới tiến cung được thị tẩm mà người vốn bị lạnh nhạt từ lâu như hoàng hậu cùng thứ phi cũng được ơn mưa móc, Cung Tĩnh Vương Nguyên Trác cũng nhờ vậy mà được phục chức Tướng Quốc. Hiện giờ quan gia từ sáng đến đêm gần như không lúc nào rời được nữ nhân, hắn cũng là xem ở trong mắt gấp ở trong lòng nhưng bản thân vốn dựa vào ngón nghề thuốc thang mà có địa vị ngày hôm nay, cũng không biết như thế nào mở miệng khuyên ngăn, chỉ có thể lo lắng không thôi. Quan gia nếu băng hà, chính mình biết nên đi về đâu đây, xem ra cũng chỉ có thể sớm lo liệu cất giấu tài sản chuẩn bị đường lui thân.
-Tham kiến bệ hạ. Trâu Canh hành lễ với Dụ Hoàng
-Miễn lễ. Nói đi, tới đây là có chuyện gì?
-Muôn tâu bệ hạ, Hữu tướng quân kiêm An phủ sứ Thăng Hoa Trần Nhật Thanh có nhờ thần dâng lên bệ hạ một nhóm lễ vật từ nước Chiêm, đây là danh sách.
Trâu Canh từ trong tay áo lôi ra một tờ giấy dâng lên cho Dụ Hoàng.
-Tốt lắm không hổ là người Trẫm xem trọng không chỉ kiêu dũng thiện chiến còn thiện giải ý trẫm.
Dụ Hoàng quan sát danh sách lễ vật hơn 50 mỹ nữ Chiêm Thành ai nấy đều là tấm thân trinh nữ, có tài múa hát đào tạo bài bản,500 lượng vàng,100 xấp vải lụa, cùng rất nhiều dược liệu bổ thận sinh tinh, không cái nào là không hợp ý hắn.
Hưng phấn qua đi Dụ Hoàng hướng Trâu Canh dò hỏi:
-Hắn dâng lễ vật là muốn cầu Trẫm chuyện gi sao?
-Tâu bệ hạ, theo lời tín sứ, Nhật Thanh tướng quân cũng không cầu khẩn chuyện gì,theo hắn nói những đồ vật này hắn thu được Chiêm vương, theo đạo quân thần đương nhiên phải nên dâng cho bệ hạ.
Dụ Hoàng đối với Trần Nhật Thanh hiện tại là càng nhìn càng thích, bằng hữu đứng sau kết phường với Trâu Canh buôn muối, xà phòng, nước hoa là ai, mấy năm nay hắn đương nhiên để ý, tự nhiên đã sớm tra được quan hệ hai bên. Đối với Trần Nhật Thanh năm lần bảy lượt đưa tiền đưa đồ, hắn là vô cùng hài lòng, đối lập với các nhà vương hầu tông thân khác thật là khác biệt một trời một vực. Các ngươi trông đi một đứa bé con mà cũng biết trung thành hiếu kính với Trẫm, đánh giặc đều là tự xuất tiền túi lo liệu, còn các ngươi thì sao, mỗi lần đều là muốn tiền không có, đánh giặc thì kêu ca chỉ muốn bòn rút số tiền Trẫm cực cực khổ khổ mới kiếm được, có loại thần tử nào như các ngươi ư. Dụ Hoàng nghĩ đến đây trong lòng càng là nghiến răng nghiến lợi. Không so sánh thì thôi, so sánh tức chết người. Thực tế phá lệ bổ nhiệm Trần Nhật Thanh trở thành An phủ sứ trẻ tuổi nhất của Đại Việt ngoài hắn chiến công xác thực không tồi ra, Dụ Hoàng cũng là suy xét đến việc mình ăn của biếu của hắn bao năm không có chút phong thưởng quả thật ngượng ngùng, nếu không nhất định phải cất lên đặt xuống cân nhắc nhiều lần mới được. Nhận tiền của người, nếu không cho chút ngon ngọt hồi đáp khích lệ thì quả thật không nói nổi, người ta chán nản không cung tiến nữa thì làm sao bây giờ, lúc đó khóc cũng không có chỗ mà khóc.
Mặc dù Dụ Hoàng cũng biết rõ chuyện tổ tiên Trần Nhật Thanh từng hãm hại ông ngoại mình Huệ Vũ đại vương Quốc Chẩn nhưng bản thân hắn cũng không có bao nhiêu để ý, đã qua lâu như vậy rồi, người ta cũng là nhiều năm yên phận, trung thành cảnh cảnh, đến con trai của thủ phạm chính vụ án năm đó-Minh Từ Hoàng thái phi là Cung Định Vương hắn còn bỏ qua được, nói gì đến hậu nhân tòng phạm lại còn đã cách mấy đời. Chỉ có mình Thái hậu vẫn trong lòng có chút khúc mắc mà thôi. Dĩ nhiên đây là hắn không biết Trần Nhật Khôi và thế lực của Cung Định Vương chính là kẻ những đứng sau hại mình lúc nhỏ suýt mất mạng nếu biết vậy thì ha hả đương nhiên là một thái độ khác, hận không thể nghiền xương thành tro e là còn nhẹ nhàng. Nghĩ nghĩ một hồi hắn mới nói:
-Tốt. Ngươi truyền tin cho hắn, Trẫm rất hài lòng vì nhóm lễ vật này, nhất định sẽ trọng thưởng cho hắn.
-Vậy thần xin cáo lui.
Trâu Canh vừa rời đi, Dụ Hoàng lại quay sang 5 mỹ nữ nụ cười dâm đãng:
-Các mỹ nhân, chúng ta tiếp tục nào.
Vừa nói Dụ Hoàng vừa đưa tay thọc vào trong xiêm y của các nữ nhân không ngừng vần vò nắn bóp. Trong điện ngập tràn một mảnh xuân sắc .
Hôm sau, trên triều hội Dụ Hoàng khuôn mặt có chút hồng hào bệnh trạng ngồi trên long ỷ lắng nghe báo cáo:
-Bệ hạ, biên giới đưa tin, tướng Minh Liêu Vĩnh Trung đã bình định Lưỡng Quảng, Minh đế Hồng Vũ muốn phái sứ giả sang thông hiếu với nước ta.
-Trẫm xét thế cục Bắc quốc ngày nay nước Minh đang quật khởi mạnh mẽ, Nguyên đô nguy trong sớm tối, thế thay triều đổi đại đã khó có thể ngăn cản, nên công việc ngoại giao với nước Minh không thể coi nhẹ. Lệnh Hồng Lư tự chuẩn bị công tác đón tiếp sứ Minh, lễ nghi phải chu đáo trang nghiêm, thể hiện phong phạm văn hiến chi bang của nước ta, không thể để họ coi thường.
Giải quyết xong nhạc đệm nhỏ ngoài lề là bắt đầu với mục đích chính của triều hội hôm nay-thương lượng xử trí Chiêm Thành cùng luận công ban thưởng đối với Trần Nhật Thanh và thủ hạ của hắn. Hoạn quan tiến lên đọc tấu chương Trần Nhật Thanh được gửi về từ Đồ Bàn.
“Thần, tông thất tử đệ, tục danh Nhật Thanh, may mắn được thánh thượng xem trọng, cho thần giữ tri phủ trấn thủ đất Thăng Hoa, hoàng ân thật quá rộng lớn làm thần thụ sủng nhược kinh, không biết làm sao báo đáp ân điển lớn lao của thánh thượng, chỉ có thể tận chức tận trách thủ vệ biên cương, không dám lơi lỏng, chỉ sợ phụ lại lòng tin cậy của thánh thượng và triều đình.
Nghịch tặc Bồng Nga, vương nước Chiêm Thành, vốn là hạng lòng dạ lang sói, từ lâu đã nhòm ngó cương thổ nước ta, mang dã tâm gây loạn làm càn. Vua tôi nước nó tụ tập bầy đàn, dám dở thói như chó kia cắn trộm, lừa lúc triều đình sơ hở, ngầm xua quân như lũ quạ tụm bầy, đánh cướp Hóa Châu, giết quân đồn thú, bắt cướp dân ta, tội ác tày trời, không sao kể hết. Triều đình thương đến dân chúng nước Chiêm bị vua tôi nhà nó độc hại, không muốn động đến binh đao mà tổn đến đức hiếu sinh, lại nhân nước nó dâng quốc thư nhận lỗi xin tha, nghĩ rằng bọn nó thật tâm hối cải, nên cũng ưng thuận mà dung thứ. Nào ngờ bọn nó ngoài mặt giả vờ thần phục, trong lòng thì chí đạp đổ xã tắc tông miếu nước ta vẫn chưa dứt, đến cuối năm trước lại dẫn quân đến phạm. Thật là lũ tham tàn gian ác, là tai họa của sinh dân muôn đời.
Bậc hào kiệt nghe tin mà nghiến răng tức giận, người trung nghĩa thấy thế mà trong dạ đau thương, người người đều hận muốn xẻ thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù. Chúng dùng mưu ma chước quỷ, tưởng là có thể giấu trời qua biển nào biết thượng thiên luôn luôn chí công, loài gian ác tuy có kiêu căng được nhất thời song cuối cùng ắt chịu diệt vong. Binh sĩ nước ta anh dũng chiến đấu, trên dưới một lòng, hăng hái giết giặc lập công, Bồng Nga trong trận bỏ mạng, tặc quân ném giáo quy hàng, lương thực tài vật bọn nó quân ta đều thu được.
Thần lại trộm nghĩ đến hành tích của bọn chúng xưa nay không chịu giáo hóa, quen thói lật lọng, nếu không trừ tận gốc, ắt lại có ngày tái phạm, nên đích thân dẫn quân Nam hạ, công hạ Đồ Bàn. Tuy vậy bọn chúa hai đất Hoa Anh cùng Bản Đại Lang vẫn ngu xuẩn mất khôn, chúng cậy địa hình hiểm trở mưu toan chống lại thiên binh. Chúng tưởng rằng có núi cao đèo hiểm là có thể kê cao gối mà ngủ nào biết quân có nghĩa thì người người tương trợ, quân bất nghĩa thì người người muốn đánh, có nữ vương đất Nam Bàn nghe tin quân ta gặp khó, dẫn binh đến viện, hai mặt giáp công, chúng phải thúc thủ chịu trói, mang quân xin hàng.
Ngày nay bọn gian tặc đã bị diệt trừ, bờ cõi nước Chiêm đã thuộc về ta, nhưng thần trộm nghĩ tục Di Địch nhất thời khó bỏ, công cuộc giáo hóa không thể trong một sớm một chiều, nếu hiện tại cưỡng ép bắt dân nước ấy thay đổi tập quán, phái quan lập quận huyện như nước ta rất dễ gây ra bắt mãn, lại khởi can qua, triều đình lại cất quân đánh dẹp, hao tổn tiền của, thật không phải kế hay. Vậy nên thần xin kiến nghị cứ theo cương thổ cũ mà chia nước ấy thành 4 trấn, giao cho bọn chúa cũ nước ấy cai quản, trị dân hết thảy theo phép cũ, ta chỉ đặt lại viên thu thuế phú cống nạp, để dân nước ấy yên lòng thuần phục, lại kiến một đô đốc phủ tiết chế quân sự, xây dựng dân binh mà đóng giữ các nơi hiểm yếu, ắt có thể khống chế được nước ấy. Nếu triều đinh dùng kiến nghị của thần thì thần kính xin thánh thượng hạ chiếu phong vương cho hết thảy 5 người,3 tên chúa cũ quy hàng ta thì phong vương theo đất cũ đồng thời cho lĩnh chức An phủ sứ, riêng với Đồ Bàn vì Bồng Nga đã chết, thần kính xin phong cho bộ tướng cũ của hắn là La Ngai, cuối cùng là nữ vương nước Nam Bàn vì quân ta trợ chiến, thánh triều ta cũng nên phong vương cho nàng.
Thần lạm quyền bày tỏ, kính xin Thánh thượng suy xét .”
Hoạn quan tuyên đọc xong, Dụ Hoàng dò hỏi:
-Về kiến nghị này các khanh có suy nghĩ gì?
Phạm Sư Mạnh đứng ra khỏi hàng:
-Tâu bệ hạ thần thấy kiến nghị trong tấu chương phải lắm, mấy năm gần đây thiên tai liên miên, quốc khố không dư dả, có thể tránh gây động loạn vẫn là tốt nhất.
Thần đồng ý với Phạm đại nhân. Thần cũng thấy vậy từng tiếng đại thần đứng ra tán đồng, cơ bản đều thể hiện tương đối đồng tình. Dụ Hoàng lúc này mới gật gật đầu:
-Được, nếu các khanh đều tán đồng, chuyện này cứ xử trí như vậy.
Rồi lại nói tiếp:
-Trần Nhật Thanh lần này lập được công lao, theo ý kiến các khanh thì nên ban thưởng ra sao.
Một người đứng ra khỏi hàng:
-Muôn tâu bệ hạ, Trần tướng quân vũ dũng thiện chiến, thông hiểu việc binh, lại là công thần diệt Chiêm tất uy danh ở nước ấy to lớn, theo ý thần, không bằng triều ta trực tiếp phong làm Đô đốc tiết chế 4 phủ đất Chiêm, trấn thủ nơi đó để uy áp Di Địch.
Mọi người nhìn về phía người này phát hiện đó là một trong những tay chân được Thái úy đề bạt, lại nhìn về phái Trần Nhật Khôi thần sắc không đổi, hiểu rõ đây là ý của Thái úy
Dụ Hoàng nghe được như vậy, lại nghĩ đến Trần Nhật Thanh hôm qua dâng tặng lễ vật, toan đồng ý thì bị một tiếng nói cắt ngang:
-Tâu bệ hạ, với kiến nghị này thần không đồng tình.
Dụ Hoàng nhìn lại hóa ra là Lê Quý Ly, trong mắt hiện ra chút không hiểu, không phải nói Cung Định Vương và Thái úy quan hệ tốt lắm sao, vì sao Lê Quý Ly lại đứng ra ngăn cản bèn hỏi:
-Trẫm thấy kiến nghị này rất hợp lý, sao khanh không đồng tình?
Trần Nhật Khôi lúc này tuy mặt không đổi sắc nhưng trong mắt một luồng hàn mang lướt qua, hiển nhiên là không hề vui vẻ. Hữu Tướng Quốc Trần Nguyên Trác(Cung Tĩnh vương phục chức là Hữu Tướng Quốc còn Cung Định Vương vì có công bắt giết được đám cướp hành thích vua lấy lại ấn kiếm đã gia phong Đại Vương, thăng Tả Tướng Quốc) nhạy bén bắt được một màn này, trên mặt hiện ra vẻ suy nghĩ.
Lê Quý Ly nghe Dụ Hoàng chất vấn bèn nói:
-Tâu bệ hạ thần cho rằng lấy công lao to lớn của Trần Nhật Thanh tướng quân chỉ phong chức Đô đốc tiết chế này thật không xứng đáng, thưởng công không đầy đủ ắt sẽ khiến người trong thiên hạ cho là triều ta bạc đãi công thần, hơn nữa thần nghe nói con dao sắc phải dùng ở chỗ đay rối, phương Nam giờ đã bình định nhưng trong nước vẫn còn nhiều loạn đảng giặc cướp, lương tướng như vậy triều ta nên triệu hồi về kinh, phân phó trọng trách, lo việc bình định loạn lạc. Còn chức Đô đốc tiết chế này nên giao cho Đồng tri môn hạ Đỗ Tử Bình đảm nhiệm, hắn cũng trú đóng ở Hóa Châu không ngắn, đối với Chiêm Thành cũng là hiểu biết, phù hợp đảm nhận chức trách này
Dụ Hoàng nghe Lê Quý Ly nói cũng có đạo lý chợt có chút do dự. Tiếp sau có không ít đại thần đứng ra đồng tình với Lê Quý Ly, cũng có không ít người đứng ra đồng tình phong Trần Nhật Thanh làm đô đốc làm hắn nhất thời không biết quyết định ra sao bèn phất tay hạ lệnh:
-Thôi được rồi, các khanh không cần tranh cãi, chuyện luận công ban thưởng trẫm sẽ suy xét kỹ càng. Bây giờ bãi triều.
Triều hội kết thúc, Trần Nhật Khôi sắc mặt âm trầm hầm hầm rời đi, rõ là đã nổi giận. Lúc này Trần Phủ vừa đi vừa hỏi Lê Quý Ly:
-Lý Nguyên, đệ làm vậy ắt khiến Thái úy giận dữ, có lý do gì không?
Lê Quý Ly sắc mặt nghiêm túc nói:
-Tướng quốc, Quý Ly cho rằng không thể tiếp tục cho hắn cầm binh trấn thủ đất ấy nữa, từ xưa đến nay binh quyền quá lớn lại ở lâu một chỗ cuối cùng đều sẽ sinh ra thế đuôi to khó vẫy, không thể không chế. Quý Ly nghe nói Trần Nhật Thanh hắn ở phương Nam trắng trợn phân đất cho dân Hóa Châu, tuyển họ làm dân binh, công khai mua chuộc lòng người, cứ thế lâu ngày người nơi đó chỉ biết đến hắn nào biết đến triều đình, biết đến Tướng Quốc nữa. Tướng Quốc có nhớ chuyện An Lộc Sơn đời Đường?
Trần Phủ sắc mặt thay đổi, nhớ tới thời Đường An Lộc Sơn quả thật do khéo léo dâng quà biếu lễ mà được Đường Huyền Tông Lý Long Cơ tin cậy, làm tiết độ sứ ở Hà Bắc hơn 10 năm không hề luân chuyển, khiến hắn tại địa phương có cơ hội gieo trồng thân tín thế lực ăn sâu bén rễ, cuối cùng có thực lực tạo phản nhà Đường. Tuy hắn không phải Hoàng đế nhưng không ngại hắn đem mình đặt vào vị trí của Lý Long Cơ, sắc mặt ngưng trọng gật đầu:
-Lý Nguyên, đệ nói đúng
Chú thích: Nước Nam Bàn là tên gọi tiểu quốc của người Jarai ở Bắc Tây Nguyên vào thế kỉ 15 sau khi Lê Thánh Tông hạ Đồ Bàn. Vì lịch sử Tây Nguyên thiếu thốn không có tài liệu ghi chép rõ ràng nên tác đành dùng tên gọi này chỉ chung vùng đất Tây Nguyên do người Ê Đê cổ cai trị