Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cam-khu-chi-ho.jpg

Cấm Khu Chi Hồ

Tháng 3 10, 2025
Chương 239. Cảm tưởng Chương 238. Hồi cuối cho các ngươi
tien-tu-cac-nguoi-nhan-vat-thiet-lap-sap

Tiên Tử, Các Ngươi Nhân Vật Thiết Lập Sập

Tháng 12 4, 2025
Kết thúc cảm nghĩ! Chương 409: Chung chương ( hạ )
tien-vo-dai-phan-phai-bat-dau-danh-mat-thien-van-chi-tu.jpg

Tiên Võ Đại Phản Phái: Bắt Đầu Đánh Mặt Thiên Vận Chi Tử

Tháng 1 26, 2025
Chương 711. Chân tướng, Trụ Nguyên Chi Môn Chương 710. Tốt, ta sống một cái cho ngươi xem một chút
ta-yeu-nguoi-tai-tien-gioi-tiem-moi-vua-khai-truong.jpg

Tạ Yêu, Người Tại Tiên Giới, Tiệm Mới Vừa Khai Trương

Tháng 12 1, 2025
Chương 599: Cửu Long chết( đại kết cục) Chương 598: Yêu tôn diệt.
tru-tien-ta-ngo-tinh-nghich-thien-kiem-khai-thien-mon

Tru Tiên: Ta, Ngộ Tính Nghịch Thiên, Kiếm Khai Thiên Môn!

Tháng mười một 8, 2025
Chương 485: Cuối cùng gặp nhau! Đại kết cục! ( chính văn xong) Chương 484: Tiên nhân phủ ta đỉnh, kết tóc thụ Trường Sinh! Hoàn tất tiến hành lúc ( ba)
than-cap-he-thong-bat-dau-co-duoc-bat-tu-chi-than

Thần Cấp Hệ Thống: Bắt Đầu Có Được Bất Tử Chi Thân!

Tháng 12 15, 2025
Chương 656: Thành thánh! (Đại kết cục) Chương 655: Một trăm viên linh đan
vo-hiep-dai-tan-nguoi-viet-tieu-thuyet-nha-hoan-chu-chi-nhuoc.jpg

Võ Hiệp: Đại Tần Người Viết Tiểu Thuyết, Nha Hoàn Chu Chỉ Nhược

Tháng 2 8, 2026
Chương 239: Sức mạnh một người, giáng đòn chí mạng cho Phượng Hoàng Chương 238: Thần Khí bảo mệnh
mi-hoac-de-vuong-tam-de-nhat-sung-phi.jpg

Mị Hoặc Đế Vương Tâm: Đệ Nhất Sủng Phi

Tháng 1 18, 2025
Chương 485. Đại kết cục & phiên ngoại Chương 484. Ngươi là đệ đệ ta a
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 75:Bàn chuyện hợp tác cùng nữ tù trưởng Rang Đê
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 75:Bàn chuyện hợp tác cùng nữ tù trưởng Rang Đê

Thành Đồ Bàn

Ánh năng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua tầng mây tạo thành những điểm sáng lấp lánh trên mặt nước trong xanh. Gió biển mát mẻ thổi quá xua bớt đi nóng bức của mùa hè. Trên bến cảng, tàu hàng đang cập bến, những thùng hàng được từ trên tàu được chuyển xuống, bến cảng tuy so với trước đây lộ ra có chút vắng vẻ nhưng đang hiện ra xu thế hồi phục sau ảnh hưởng của chiến tranh. Thành phố này tuy đã đổi 1 chủ nhân nhưng luật lệ, pháp tắc vẫn không có sự thay đổi, những yếu tố này khiến các thương nhân dần dần hồi phục lòng tin tưởng, trở lại nơi này giao thương buôn bán bất chấp sư kiện không thoải mái xảy ra cuối năm trước, khiến thành phố lại lần nữa dần tái hiện phong thái của một trung tâm thương mại đứng đầu khu vực. Mà vào ngày hôm nay một đoàn người tiến vào trong thành Đồ Bàn. Dẫn đầu là một người phụ nữ với thân hình khỏe khoắn, khuôn mặt trái xoan, làn da nâu sẫm, đôi môi hồng căng mọng, mái tóc dài đen nhánh được buộc cao thành búi đôi mắt sâu thẳm, ánh lên sự quyết đoán. Trên người nàng mặc một chiếc áo choàng làm được thêu lên những hoa văn màu sắc rực rỡ, trên cổ đeo vòng đồng, tai đeo bông tai làm từ đá quý, tất cả những trang điểm này như minh chứng cho địa vị tôn quý ra địa vị tôn quý của chủ nhân chúng- nàng chính là H Bia Blao, là Mtao của bản làng lớn nhất cao nguyên cũng là minh chủ của toàn bộ Mtao(tù trưởng) người Rang Đê. Nàng dùng giọng điệu có chút tò mò dò hỏi Dam Bhu:

-Phu quân, tướng quân người Việt là người ra sao?

Dam Bhu suy nghĩ một lúc nói:

-Ta mới gặp mặt hắn vài lần, cũng không rõ ràng nhưng quan sát thì thấy hắn khá là hòa nhã, dễ nói chuyện, là người có thể tin cậy được.

-Nếu thật như chàng nói thì tốt, những người Việt này có lẽ có thể trở thành bạn bè của chúng ta

Lúc này Lê Khoáng xuất hiện nghênh đón đoàn người, hai bên tay bắt mặt mừng chào hỏi một lượt, Lê Khoáng mới đưa ra làm tư thế thỉnh:

-Xin mọi người đi theo tôi tướng quân đang chờ trong vương cung.

Vợ chồng tù trưởng hai người gật gật đầu, đi theo sau Lê Khoáng tiến về vương cung.

-Nữ vương, vương phu hai vị xin mời ngồi, ta quân vụ bận rộn, tiếp đón có thất lễ, mong hai vị thông cảm chớ trách .

Trần Nhật Thanh sắc mặt ôn hòa cười.

H Bia Blao nghe Trần Nhật Thanh nói vậy thì đáp:

-Tướng quân đừng nói thế, chúng ta được tiếp đón chu đáo cũng không có gì thất lễ cả.

Chỉ là không biết tướng quân mời chúng ta đến đây gặp mặt là vì chuyện gì?

Người Rang Đê làm một bộ tộc sơ khai, cũng không có nhiều lễ nghĩa quanh co lòng vòng như người dưới xuôi như vậy, H Bia Blao cũng không rườm rà trực tiếp hỏi thẳng

-À, chuyện là thế này, trước đây chúng ta hai bên không giáp giới nên cũng không có qua lại nay nước Chiêm đã bại, quy phục Đại Việt ta, chúng ta trở thành láng giềng, theo ta thấy chúng ta hai nước cũng nên thông thương giao lưu, cùng nhau giúp đỡ cùng nhau thịnh vượng ây là cái đạo láng giềng hữu hảo lân bang hòa thuận mà người xưa đã dạy vậy.

H Bia Blao mặc dù nghe có Trần Nhật Thanh vô nghĩ có chút không rõ chi tiết nhưng đại khái vẫn hiểu ý tứ của hắn là gì bèn nói:

-Vậy người Việt các ngài cụ thể là muốn thông thương như nào?

Trần Nhật Thanh nụ cười không giảm đáp:

-Nghe nói các vị ở trên cao nguyên, có nhiều thổ sản hiếm lạ, ta muốn tổ chức thương đội thu mua, chúng tôi cũng muốn thuê một số đất rừng để khai hoang để trồng trọt. Hai vị yên tâm, chúng ta tuyệt không để quý quốc chịu thiệt, hàng năm xin tặng quý quốc 20 bao muối,50 cân gạo 10 cái nồi sắt,20 thanh đao,5 tấm vải lớn cùng 2 bộ áo giáp, ngoài ra với số thổ sản thu mua hai bên có thể thương lượng giá cả có thể trả bằng lương thực, vải vóc, muối ăn. Đất đai cho thuê sau này cũng có thể thương lượng nhưng ta xin đảm bảo đất 1 mẫu tiền thuê hàng năm tuyệt không dưới 30 cân gạo hoặc 10 mảnh vải

H Bia Blao nghe vậy suy nghĩ một chút liền cau mày:

-Không được, thế này quá ít.

-Vậy theo nữ vương chúng ta phải trả bao nhiêu

H Bia Blao ánh mắt có chút giảo hoạt:

-Hàng năm tặng 50 bao muối,100 cân gạo,30 nồi sắt, 50 thanh đao,20 tấm vải lớn,10 bộ áp giáp, tiền thuế đất 1 mẫu không thể dưới 60 cân gạo hoặc 20 mảnh vải.

Trần Nhật Thanh sắc mặt nhăn nhó:

-Nữ vương định giá có phải hay không quá cao, chúng ta là lân bang, cùng nhau làm ăn cũng không thể tranh lợi đối tác nhiều như vậy, tiền thuế đất này so với đất dưới xuôi bọn tôi là quá cao, không có ai cho thuê đất lấy giá cao như vậy cả.

H Bia Blao thấy mình thật sự ra thuế đất đúng là cao quá mức, trong bản canh tác sản lượng thu hoạch chỉ hơn con số này một chút, mình ra giá vậy đích thật có chút quá đáng.

-Cũng được vậy tiền thuê đất có thể giảm xuống 50 cân gạo hoặc 17 mảnh vải

Trần Nhật Thanh sắc mặt vẫn là nhăn nhó:

-Không được,36 cân gạo hoặc 12 mảnh vải

-Như thế quá thấp,45 cân gạo hoặc 15 mảnh vải

Hai bên triển khai tranh cãi cò kè mặc cả không dứt mãi đến hơn nửa giờ trôi qua cuối cùng Trần Nhật Thanh với sắc mặt khó coi, bộ dáng thịt đau không thôi nói:

-Thôi được, cứ y theo như phương án của nữ vương

Hai vợ chồng tù trưởng hưng phấn bừng bừng mỹ mãn cáo từ rời đi. Trong vương cung Lê Khoáng quay sang hỏi Trần Nhật Thanh:

-Cháu định thật sự cho họ nhiều như vậy sao, con số này quả thực là có chút lớn

Sắc mặt nhăn nhó đã biến mất trên khuôn mặt Trần Nhật Thanh, hắn cười cười nói:

-Đương nhiên là thật sự! Vì cái gì không thể cho ?

Nhìn thấy tướng quân nhà mình một bộ gian kế như ý, nắm chắc trong tay, Lê Khoáng hiếu kì dò hỏi:

-Cháu là có kế sách gì sao? Có thể cho ta biết được không?

Trần Nhật Thanh cười cười:

-Không sai, đúng là không giấu được cậu. Cậu thử nghĩ xem, chúng ta cho họ nhiều lương thực, muối ăn, vải vóc, đồ sắt, thuê họ đào quặng, thu thổ sản cũng trả giá cao bằng vải vóc, lương thực thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Lê Khoáng có chút lờ mờ nhưng vò đầu bứt tai vẫn không bắt được trọng điểm nói:

-Ta vẫn là không rõ ràng lắm. Cháu nói rõ ra đi

Trần Nhật Thanh gật đầu hỏi:

-Cậu có biết đến chuyện Quản Trọng đời Xuân Thu khuất phục nước Lỗ chưa?

Lê Khoáng mặt có chút xấu hổ, hắn quả thực là không biết, tướng quân nhà mình tinh thông sử sách, mình tuy là được đi học cùng, biết chữ tính toán vẫn là có thể, nhưng nói đến kinh điển sử sách thật sự là đọc không vào. Nhìn thấy hắn lộ ra thái độ này, Trần Nhật Thanh cũng không để ý, giảng giải:

-Thời Xuân Thu Quản Trọng là tể tướng nước Tề, nước Tề ở ven biển có nghề làm muối cung cấp xuất bán đi khắp thiên hạ nên vô cùng giàu có. Mà nước Lỗ bên cạnh có nghề làm tơ lụa có tiếng là đẹp. Quản Trọng hắn bèn cấm người Tề dệt lụa, dùng số tiền lớn mà mua lụa từ nước Lỗ, giá lụa ở Tề dâng cao, người Lỗ thấy vậy ham lợi nhuận bỏ việc trồng lúa, chuyển hết sang dệt lụa bán chỉ cốt sang Tề để kiếm lời. Lúc đó Quảng Trọng mới đột ngột viện cớ không mua lụa nữa, lụa nước Lỗ chất đống ở biên giới không bán được, càng nguy hiểm hơn vì bỏ việc trồng cấy, nước Lỗ thiếu lương thực trầm trọng, nạn đói bùng phát. Lỗ hầu lúc đó mới biết mình đã trúng kế của Quản Trọng nhưng bó tay không biện pháp chỉ có thể sang Tề xin mua lương thực, chịu nước Tề điều khiến. Quản Trọng không dùng một binh một tốt mà khuất phục được một quốc gia.

Trần Nhật Thanh tiếp đó liền cười cười:

-Bây giờ việc của chúng ta với người Rang Đê cũng như hai nước Lỗ tề ngày xưa thôi. Cậu thử nghĩ xem, bọn họ nhận được lương thực, vải vóc đồ sắt từ chúng ta vừa dễ dàng vừa giá rẻ vậy, ai còn ngây ngốc khổ cực đi trồng nương làm rẫy, tinh luyện kim loại, tự dệt vải vóc làm chi, đào quặng, khai thác thổ sản cho chúng ta không phải lợi hơn nhiều sao. Cứ dần dà như vậy, họ càng lúc sẽ càng phải phụ thuộc vào chúng ta, hơn nữa chúng ta ở đó thuê đất mở nông trường, khai thác quặng mỏ ảnh hưởng dần dần chúng ta có thể không đánh mà thắng thu phục cao nguyên.

Trần Nhật Thanh hiểu rõ với vùng rừng sâu núi thẳm địa hình hiểm trở dân cư còn thưa thớt như Tây Nguyên, lấy điều kiện Đại Việt hiện tại trực tiếp vũ lực xâm lấn tuyệt đối là hạ sách, không thấy trong lịch sử người Chiêm từng chính phạt nơi này cuối cùng vẫn là không giữ nổi phải vứt bỏ, vô công mà về sao. Cho nên với cao nguyên dùng viên đạn bọc đường, kinh tế xâm lấn mới là vương đạo, vùng cao nguyên có địa thế chiến lược hiểm yếu như con dao đặt bên yết hầu vùng đất mới thu phục của Đại Việt, hắn sao có thể dung thứ nó nằm trong tay kẻ khác gây uy hiếp đến mình được, nhất định phải tóm vào trong tay

Những lời này của hai người đã rời đi vợ chồng tù trưởng hoàn toàn là không biết, họ vẫn đang hưng phấn vì giành được lợi ích cho tộc nhân đâu, chỉ có thể nói người Thượng thời này vẫn là rất chính trực đáng yêu, không trải qua xã hội đánh đập là không rõ lòng người hiểm ác.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

da-tu-da-phuc-tram-tuoi-lao-nhan-han-muon-sang-tao-gia-toc.jpg
Đa Tử Đa Phúc: Trăm Tuổi Lão Nhân Hắn Muốn Sáng Tạo Gia Tộc
Tháng 3 26, 2025
thu-do-de-sasuke-otsutsuki-boruto-toc-do-xoat-tat-phong-truyen.jpg
Thu Đồ Đệ Sasuke Ōtsutsuki Boruto Tốc Độ Xoát Tật Phong Truyện
Tháng 2 5, 2026
mot-giac-chiem-bao-tram-nam-ta-tro-thanh-dao-gia-thien-su.jpg
Một Giấc Chiêm Bao Trăm Năm, Ta Trở Thành Đạo Gia Thiên Sư
Tháng 3 24, 2025
tuy-duong-bat-dau-dung-hop-lu-bo-bai-duong-quang-nghia-phu.jpg
Tùy Đường: Bắt Đầu Dung Hợp Lữ Bố, Bái Dương Quảng Nghĩa Phụ
Tháng 3 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP