Chương 72: Tiểu đoàn phó đi đâu?
Tiếng kèn trầm đục vang lên, quân Chiêm tiến công nghe được hiệu lệnh nhanh chóng rút lui về sau, bỏ lại đầu đất thi thể. Trên đỉnh đèo, Bà La Duyệt chống giáo, mồ hôi đầy mặt, toàn thân dính đầy máu, thở hồng hộc, lộ rõ vẻ kiệt sức. Hắn tay gạt mồ hôi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng kết thúc, vừa rồi thật sự quá nguy hiểm, tuyến phòng thủ đã quân tiến công bị đột phá đánh ra một lỗ hổng hướng phía sau tiến công, nếu không phải giây phút nguy cấp hắn liều chết mang theo thân binh kịp thời chạy đến lấp kín lỗ hổng ổn định phòng tuyến, sợ rằng đỉnh đèo đã thất thủ. Nghĩ đến kết cục thất trận phẫn nộ 2 vị vương gia chắc chắn sẽ ngay tại chỗ chém mình tế cờ, hắn thầm hô may mắn, còn tốt không có xảy ra chuyện. Lúc này có lính truyền tin chạy đến báo cáo:
-Tướng quân, viện binh từ hậu phương đã đến, đang lên đèo hội hợp
Nghe được báo cáo, Bà La Duyệt kinh hỉ:
-Đến rồi sao, thật tốt quá.
Phát hiện xung quanh binh lính bị trận giao chiến thảm thiết vừa rồi ảnh hưởng, sĩ khí hạ xuống, hắn biết mình cần chia sẽ tin tức này, đây là một cách tuyệt vời để cổ vũ sĩ khí. Con người khi vốn đã tuyệt vọng lại được cứu tinh đến cứu vớt, chắc chắn sẽ trở nên vô cùng phấn khởi, bộc phát ra sức mạnh không tầm thường. Hắn hô lớn:
-Hỡi ba quân. viện quân đã đến, chúng ta được cứu.
Nghe hắn công bố tin tức tốt, vốn còn mệt mỏi, uể oải vô thần liên quân lập tức phấn chấn, tiếng reo hò kích động hoan hô vang vọng rung trời.
Dưới chân đèo, Trần Nhật Thanh lặng lẽ nhìn tình huống này thần sắc vẫn thản nhiên như cũ. Bên Cạnh Ko Ceng nhịn không được thỉnh cầu:
-Tướng quân, các binh sĩ tổn thương thảm trọng, kẻ địch lại vừa có quân đầy đủ sức lực đến chi viện. Bây giờ tiếp tục mạo muội công kích không phải phương sách hay, xin tướng quân tạm dừng công kích cho binh sĩ nghỉ ngơi tu chỉnh.
-Đúng vậy đúng vậy, các binh sĩ thật là tổn thất thảm trọng, cần được tu chỉnh.
Các hàng tướng Chiêm cũng nhao nhao phụ họa, mỗi người thần sắc khẩn thiết
Trần Nhật Thanh quay sang nhìn chăm chú bọn hắn, làm bọn hắn có chút giật mình sau lưng phát lạnh. Nguyên nhân không có gì khác, đây cũng không phải lần đầu tiên họ khẩn cầu tạm dừng tiến công, trong 2 tuần liên tiếp vị này liên tục thúc quân cường công bất chấp thương vong, cách đây 3 ngày họ thật sự không chịu được, một lần đồng loạt khẩn cầu lui binh kết quả là vị này không chút do dự lấy 1 người ra xử quyết, từ đó mọi người biết vị tướng Việt này ẩn giấu sau vẻ ngoài trẻ tuổi hiền hòa thường ngày là lòng dạ sắt đá, nếu có người dám không tuân mệnh, hắn thật sự dám giết người. Đối mặt ánh mắt chăm chú của Trần Nhật Thanh, chư tướng Chiêm nhao nhao né tranh, mồ hôi đầy đầu chỉ sợ hắn đột nhiên bạo khởi lôi mình ra xử tử. Nhưng sự tình lại ra ngoài bọn họ dự liệu
-Được.Từ ngày mai bắt đầu các doanh trại nghỉ ngơi tu chỉnh cho đến khi có lệnh mới
Chư tướng Chiêm nghe được câu này thì hơi giật mình,tướng Việt hôm nay là đổi tính sao,dễ nói chuyện như vậy.Có chút không dám tin,Ko Ceng do hỏi:
-Tướng quân đây là đồng ý với chúng tôi?
Trần Nhật Thanh cười cười:
-Sao?Chư vị lời nói có lý,ta vì sao không nghe?Chư vị cho là ta là người không nghe vào được kiến nghị sao?
Đối với lời này, các tướng Chiêm một chữ đều không tin, nếu ngươi không phải như vậy thì tại sao Bô Chất Tri tại sao lại bị giết. Mặc dù không biết hôm nay tướng Việt tại sao đột nhiên thay đổi, các tướng Chiêm vẫn kinh hỉ vô cùng rốt cuộc không cần tiếp tục tiến công, liên tục
-Không, chúng tôi đâu dám nghĩ vậy? Tướng quân tuyệt không phải người như vậy.
-Được rồi, chư vị chúng ta hồi doanh.
Trần Nhật Thanh trong mắt lóe lên ý cười dẫn dắt chư tướng trở về.
Trên đèo, Bàn La Duyệt từ khi viện binh tiếp viện đến thì lập tức gấp gáp tu sửa phòng tuyến, tăng cường binh lực, quyết tâm thủ vững. Song những ngày tiếp theo quân đội dưới đèo hoàn toàn không phát động một lần tấn công nào nữa, tất cả đều ở lì trong doanh trại không ra làm hắn kì quặc không thôi. Đối phương là nghĩ cái gì, chẳng lẽ là tổn thất quá nặng bị đánh sợ rồi không còn sức tiến công, không đúng theo hắn quan sát quân đội dưới núi tuy mấy lần công kích trả giá to lớn nhưng tuyệt đối vẫn còn đủ sức để phát động tiến công, nhất là binh lính người Việt cũng chưa từng xung trận. Vậy đối phương đang ấp ủ âm mưu gì, hắn nghĩ trăm mối không ra chỉ có thể cảnh giác phòng bị, mặc cho đối phương nghĩ gì, quân ta bất động như núi, cố thủ trận địa tuyệt không xa. Thế là xảy ra trên chiến trường xảy ra tình huống quỷ dị, vốn còn đánh nhau vô cùng khốc liệt, hai bên đột nhiên ngưng chiến riêng phần mình cố thủ doanh trại giằng co lẫn nhau, ngoại trừ thi thoảng có vài đợt pháo kích lần kích lẻ tẻ gây ra chút rối loạn thì hoàn toàn không có hành động nào khác, sau đó thậm chí dứt khoát liền pháo kích cũng không có, song phương ai cũng không có động tác, quân dưới đèo không tiến công lên, quân trên đèo cũng ăn ý không lao xuống. Tình cảnh yên ắng lại phảng phất chiến tranh vẫn chưa từng xảy ra.
-Nguyễn huynh, chúng ta cứ như vậy giằng co không dứt với bọn giặc sao. Mấy ngày nay phòng tuyến của bọn chúng không ngừng củng cố, binh lực cũng cáng ngày càng nhiều lên, cứ thế này sau này tiến công ắt càng ngày càng khó các anh em chỉ huy các đội đều lo lắng, người là người bên cạnh tướng quân, không bằng ngươi đi hỏi tướng quân bao giờ có thể lại phát động tiến công, hoặc là làm một chút phá hư không để cho lũ giặc thuận lợi cũng được.
Nguyễn Trừ thuần thục dùng lưỡi lê cắt mở đồ hộp, từ bên trong lấy ra một miếng thịt muối đỏ hồng dùng tay xé nhỏ đưa vào miệng, ăn đến thoải mái vô cùng Mặc dù tướng quân có nhắc đến ăn quá nhiều thịt muối sẽ không tốt, nhưng hắn người vốn mê mệt món này cũng không để tâm, nên ăn vẫn là ăn, làm người ở đời sống là phải tiêu sái, ai cũng là “khổ hạnh tăng” như tướng quân nhà mình thì có ý tứ gì. Đúng vậy trong mắt của Nguyễn Trừ tướng quân nhà mình đúng là “khổ hạnh tăng” rượu không uống cũng chưa nghe nói có ngấp nghé con gái nhà ai cả ngày chỉ làm việc, đọc sách, rèn luyện thể lực, quá không có ý tứ, nếu không phải tướng quân nhà mình vẫn ăn chút thịt, lại thuần thuần chính chính là đệ tử Khổng Môn, một quyển kinh của Thích đạo cũng chưa từng động, hắn còn tưởng là tướng quân tính theo Thích đạo như các tiên đế đâu, dù sao hoàng tộc họ Trần vốn có tiếng sùng Thích đạo. Nghe được đồng liêu phàn nàn, hắn sắc mặt không đổi thản nhiên nói:
-Các ngươi không cần lo lắng, tướng quân đã có sắp xếp từ trước, bọn gà đất chó sành đó không còn kiêu căng được bao lâu.
Nghe thấy hắn nói thế chung quanh các sĩ quan Thanh Hoa mắt sáng lên,có chút tò mò,hiếu kì hỏi:
-Tướng quân có sắp xếp gì,ngươi có thể tiết lộ cho các anh em một chút hay không,nếu là liên quan đến cơ mật coi như chúng ta chưa nói gì.
Nguyễn Trừ nghĩ nghĩ một lúc,mới gật đầu nói:
-Nói chi tiết thì không được,nhưng tiết lộ 1 ít cho các ngươi cũng không có gì,ta hỏi các ngươi ai không ăn Tết cùng chúng ta ở Đồ Bàn?
Các sĩ quan cau mày suy nghĩ rất nhanh linh quang lóe lên:
-Chẳng lẽ là ….Tiểu đoàn phó?
Trần Nhật Thanh ban đầu thiết kế quân chế nghiêm ngặt theo tỉ lệ gấp 10 nhưng theo thời gian kéo dài từ kinh nghiệm thực chiến hắn phát hiện chia thế cũng không thật sự hợp lý, có chút cứng nhắc trung đội 100 người có chút cồng kềnh, hỏa lực quá dư bèn sửa đổi thành mỗi trung đội có 50 người mỗi đại đội có 100 người Lê Khoáng tự nhiên cũng trở thành tiểu đoàn phó. Bọn họ nhớ rõ từ sau khi đến Đồ Bàn vẫn luôn không thấy Lê Khoáng đâu. Theo ý trong lời của Nguyễn Trừ rõ ràng Lê Khoáng được cử đi làm nhiệm vụ quan trọng là đòn sát thủ của tướng quân
-Đoán đúng ta chỉ có thể nói đến đấy thôi.
Ngươi nói vậy còn không bằng không nói đâu, các sĩ quan trong lòng chửi bậy, ngươi nha tốt xấu nói ra chút kế hoạch đi đằng này biết mỗi tên người thi hành có tác dụng cái rắm. Thấy không thể moi thêm được thông tin gì hơn, các sĩ quan cũng ăn ý không hỏi tiếp, biết được tướng quân đã có chuẩn bị trong lòng cũng là an tâm lại.