Chương 73:Đại vu hồi bôn tập
Tiểu quốc Kauthara tên Việt là Hoa Anh, địa hình của tiểu quốc này giống như đại đa số vùng lãnh thổ của Vương quốc Chiêm Thành có thể chia thành 2 phần, phía Tây là đồi núi rừng rậm chiếm đại đa số diện tích nhưng dân cư cực kỳ thưa thớt, kinh tế nghèo nàn, ngược lại phía Đông là miền đồng bằng liền sát ven biển tuy diện tích vô cùng hẹp lại bị các dãy núi ăn sát ra biển cắt vụn thành mảnh nhỏ chỉ chiếm không đến 1 phần 10 lãnh thổ thế nhưng tập trung tuyệt đại đa số dân cư. Nếu hiểu rõ một chút về quốc gia này hiển nhiên có thể nhận ra lấy số lượng đất ít ỏi nền nông nghiệp nơi đây chắc chắn không thể nào nuôi sống được bao nhiêu dân cư.
Tuy nhiên vấn đề này với người Chiêm cũng không phải là chuyện gì to tát, dù sao họ cũng không giống người Việt phương Bắc, dựa vào ruộng đất để ăn cơm, đường bờ biển dài cùng vị trí tọa lạc trên con đường tơ lụa trên biển khiến Chiêm Thành có ưu thế phát triển thương mại, có thể nhập khẩu lương thực từ bên ngoài để bổ sung vào thiếu hụt của nông nghiệp bản quốc. Nhưng cũng vì kinh tế lệ thuộc vào thương mại khiến người Chiêm dồn hầu hết tinh lực hướng về phía biển, biên giới rừng núi phía Tây vô cùng lơ lỏng sơ sài. Theo suy nghĩ của bọn họ cho rằng phía Tây là đất nghèo có gì để canh giữ, tuy thi thoảng có đám Man núi từ cao nguyên xuống đánh phá nhưng với trình độ vũ khí thô sơ lạc hậu, chúng căn bản không dám tấn công thành thị giàu có ven biển mà không tấn công thành thì giàu có được, chỉ loanh quanh tập kích mấy vùng đất chim không thèm ị thì trên quan điểm của người Chiêm đây căn bản là tật ghẻ ngứa ngoài da, căn bản không cần để ý. Nhất là từ lần trước quân Thanh Hoa từ biển cả bất ngờ đổ bộ chiếm đóng Amaravati đã khiến cho người Chiêm đòn cảnh tỉnh mạnh mẽ, dưới bối cảnh thủy quân căn bản chỉ còn lớn nhỏ vài ba chi sau thảm bại của Chế Bồng Nga hai nước Kauthara và Paduranga còn điều số lớn binh lực phòng thủ bờ biển sẵn sàng ứng đối quân Thanh Hoa đổ bộ khiến hiện tại vùng biên giới phía Tây cơ bản là không hề bố trí gì, ngay cả một tên lính đều không có. Nhưng họ không biết rằng từ hướng họ không để ý đến, nguy hiểm đã lặng lẽ đến gần.
Lúc này từ trong rừng rậm, một đội nhân mã đi ra, a thực ra gọi họ là nhân mã có chút không chính xác, vì đội ngũ này không có ngựa chỉ có voi thôi. Trên bành con voi đi đầu, một người mặc áo đỏ ánh mắt lộ ra vẻ mệt mỏi khi nhìn thấy quang cảnh trước mặt trong mắt toát lên vẻ mừng rỡ. Người này chính là Lê Khoáng.
-Người anh em đang mừng rỡ ư?
Lê Khoáng quay sang bên chỉ thấy người đặt câu hỏi là một thanh niên khoảng chừng 30 tuổi mặc áo vải đóng khố, thân hình cường tráng, trong tay cầm gậy dài làm vai trò quản tượng điều khiển voi tiến lên.
-Không có gì, chỉ là luồn rừng lâu ngày bây giờ ra ngoài nhất thời có chút kích động. Chúng tôi xét cho cùng vẫn là người dưới xuôi, không phải con của núi rừng như các anh em.
Lê Khoáng dùng giọng điệu có chút trúc trắc trả lời, may mắn tướng quân nhà mình suy nghĩ chu đáo trước khi phái đi làm nhiệm vụ đã sớm tìm tốt phiên dịch cho hắn học ngoại ngữ bây giờ mới có thể trao đổi, nếu không thật không biết hắn nói là ý gì.
Thanh niên tên là Dam Bhu nghe được Lê Khoáng nói thì cười cười, giọng có chút trêu ghẹo:
-Tôi nghe nói người anh em lúc đến bản rất được lũ con gái hoan nghênh, ngỏ lời muốn hỏi cưới sao người anh em không tiếp nhận. Chỉ cân anh em lấy con gái bản tự nhiên cũng thành con của núi rừng
Lê Khoáng bị chọc ghẹo thì cười mắng:
-Người anh em đừng có bẫy tôi, ai không biết ở trong tộc của người anh em, trai tráng truyền nhau câu châm ngôn: ”Ở với chị được làm người, ở với vợ thì phải làm đầy tớ” hơn nữa tôi cũng đã có vợ ở quê nhà.
Lê Khoáng trong mấy tháng nay bôn ba cũng là chứng kiến nhiều chuyện lạ, coi như mở mang tầm mắt, ở tộc người Rang Đê này nữ giới làm chủ gia đình, nam giới là thế yếu, khi làm đám hỏi cưới xin cũng là nữ hỏi cưới nam, bên “nội” ở đây là nhà mẹ còn bên “ngoại” lại là nhà cha so với phong tục người Việt thì hoàn toàn trái ngược. Ngồi trước mắt hắn Dam Bhu là chồng của nữ tù trưởng, hắn làm thần tử cho vợ mình sai bảo cũng không cảm thấy có gì không đúng, đổi lại người Việt thì khụ khụ. Lê Khoáng nghĩ đầu óc suy nghĩ linh tinh nhận ra ý nghĩ của mình có chút phạm húy liền nhanh chóng vứt ra sau đầu, dù sao kia cũng là tổ tiên của tướng quân nhà mình, tuy vẫn gọi nhau cậu cháu nhưng Lê Khoáng vẫn luôn rõ ràng bên ngoài hai người vẫn là thượng cấp cùng thuộc hạ.
-Còn xin người anh em ra lệnh đẩy nhanh tốc độ một chút, chúng ta phải tranh thủ sớm ngày đến vương thành Hoa Anh.
Lê Khoáng thúc giục Dam Bhu, dĩ nhiên là bằng tiếng Rang Đê. Dam Bhu cũng gật đầu quay lại về phía sau hô lớn, chỉ thấy phía sau các sĩ quan Thanh Hoa giống như Lê Khoáng ngồi trên bành voi, binh sĩ bình thường chỉ có thể khổ sở mà đi bộ đồng hành cùng binh lính Rang Đê. Đoàn người tổ hợp kỳ dị này kéo theo mấy chiếc xe lớn phía trên chất đầy các hộp thép nhỏ, cá biệt một số xe còn chất lên mấy khẩu pháo cối, dĩ nhiên là quân nhu quân trang của quân Thanh Hoa.
Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ khi Chế Bồng nga bị đánh bại, Trần Nhật Thanh đã suy xét đến khó khắn khi Nam tiến nhất là với 2 tiểu quốc Chiêm còn lại hắn biết rõ ràng khi tiến công 2 nước này nếu men theo đồng bằng ven biển ắt sẽ phải đối mặt với các con đèo hiểm trở nếu quân đội 2 nước tận dụng địa thế liều chết phòng thủ, quân đội của hắn cho dù có thắng cũng sẽ tổn thất rất nặng nề đây là điều hắn tuyệt không thể chấp nhận nổi. Nên hắn nhanh chóng đánh chủ ý về phía Tây, cao nguyên Tây Nguyên dĩ nhiên lúc này nó không tên là Tây Nguyên, người bản địa gọi nó là cao nguyên phía Nam, tuy nhiên Trần Nhật Thanh với ký ức hiện đại ảnh hưởng vẫn ưa thích xưng hô nó là Tây Nguyên.
Tây Nguyên có vị trí vô cùng quan trọng, quan sát địa thế miền Trung sẽ phát hiện đại đa số ngọn núi và sông ngòi đều là chạy theo hướng Đông Tây điều này có ý nghĩa rất rõ ràng, công kích từ Bắc xuống Nam từ Nam lên Bắc phải đối mặt với núi non, sông ngòi ngăn cách nhưng từ Tây sang Đông hay Đông sang Tây thì không, chướng ngại tự nhiên cơ bản rất ít .Hơn thế nữa Tây Nguyên từ trên cao nhìn xuống duyên hải miền Trung về chiến lược tiên thiên ưu việt như con dao găm ở sau lưng vùng duyên hải. Kẻ nào trong tay nắm được Tây Nguyên có thể cho vùng duyên hải miền Trung uy hiếp trí mạng, tiến có thể công lui có thể thủ, thật sự là chiếm hết địa lợi. Trong lịch sử 3 anh em Tây Sơn khởi binh từ Tây Nguyên dễ dàng đánh chiếm thành Quy Nhơn (Đồ Bàn đổi tên) sau đó thổi quét khắp Đàng Trong là ví dụ rõ ràng nhất, chưa hết người Pháp sau khu chiếm đóng miền Nam cũng mưu cầu kiểm soát Tây Nguyên vì rõ ràng địa thế chiến lược nơi đây khống chế nơi này chẳng khác nào đặt một con dao vào phía sau lưng của Đại Nam. Chưa dưng ở đó nếu tìm hiểu kỹ càng sẽ phát hiện thậm chí đến tận thời hiện đại trong chiến dịch thống nhất đất nước, quân đội nhân dân Việt Nam trước lấy Tây Nguyên sau mới lấy duyên hải miền Trung cũng là đạo lý này. Nói tóm lại kẻ được Tây Nguyên ắt được miền Trung tuy có chút nói quá lời nhưng tuyệt đối là có đạo lý. May mắn cho nước Chiêm là Tây Nguyên hiện tại hoang hóa không phát triển, thế lực nắm giữ nó chỉ là những bộ tộc nhỏ lẻ tẻ lạc hậu, nếu đổi thành thế lực khác hùng mạnh như Đại Việt bọn họ có khi đã sớm diệt quốc từ lâu.
Tổng hợp suy xét Trần Nhật Thanh mới hạ lệnh Lê Khoáng dẫn 150 quân Thanh Hoa đường vòng Tây Nguyên mượn đường làm 1 chiêu đại vu hồi bôn tập vòng ra phía sau cắt đứt đường lui của liên quân Kauthara-Paduranga. Thế là hắn mới phái Lê Khoáng mang theo muối ăn, đồ sắt, binh khí sắt tịch thu được từ người Chiêm tiến lên bái kiến thế lực đang khống chế Tây Nguyên- người Rang Đê mượn đường. Lê Khoáng ban đầu tới trong lòng cũng chỉ định làm đến đây, thế nhưng khi phát hiện những người này với lễ vật độ cuồng nhiệt vượt qua tưởng tượng, lâm thời nảy chủ ý, dụ dỗ nữ tù trưởng cùng nhau xuất binh, chiến lợi phẩm cướp được quân Thanh Hoa sẽ phân cho tộc họ 2 phần 10.Vốn chỉ là lâm thời quyết định, ai ngờ nữ tù trưởng thật sự đồng ý, thế là từ 150 quân Thanh Hoa đã phát triển thành liên quân 1000 người. Nhìn dòng người nhanh chóng tiến lên, Lê Khoáng lộ ra vẻ tự tin, có quân số như này mình có thể vượt mức hoàn thành nhiệm vụ tướng quân giao phó, không chỉ cắt đứt đường lui bao vây tiêu diệt quân đội 2 nước đang tập trung ở đèo Cù Mông đơn giản như vậy, trực tiếp sao hang ổ, nhất cử chiếm lĩnh 2 nước Kauthara và Paduranga cũng là có khả năng.
Theo liên quân Rang Đê-Thanh Hoa nhanh chóng tiến quân, vận mệnh của 2 quốc gia đã thật sự bước vào giai đoạn đếm ngược. Mà điều này đến hiện tại xa ở ngoài tiền tuyến tiểu vương hai nước vẫn hồn nhiên không hề hay biết.
Chú thích :
Rang Đê: người Ê Đê cổ là tổ tiên của người Ê Đê hiện đại và người Jarai(người Chăm di cư lên cao nguyên chạy nạn chiến tranh đồng hóa với người Ê Đê cổ).Tác giả cho rằng người Jarai là hỗn hợp có du nhập văn hóa người Chăm nên xây dựng phong tục dân tộc này theo người Ê Đê hiện đại