Chương 71:Trận chiến đèo Cù Mông
Oanh oanh oanh
Đạn pháo xé toang không gian lao tới, va đập nổi lên từng trận long trời lở đất. Đá vỡ, đất nứt, cát bụi tung mù, cây cối trên sườn đổ rạp như vừa trải cuồng phong tàn phá. Đạn pháo đánh đến trên đèo làm trận địa phòng thủ của liên quân Paduranga-Kauthara trở thành một mảnh hỗn độn, không ít binh lính ngã trái ngã phải, bị mảnh đạn, đá vụn cắt phải, trên thân đầy thương tích, máu me đầm đìa.
-Mau đứng dậy, cầm lấy vũ khí, bọn chúng chuẩn bị công lên đây
Đã quá quen với chuyện này,đội trưởng người Chiêm người mặc giáp da tay cầm đao hướng về phía thủ hạ hét lớn.Binh lính Chiêm lồm cồm bò dậy,luống cuống tụ tập đội ngũ,tay lăm lăm vũ khí,ánh mắt khẩn trương nhìn về dưới đèo.Chí thấy bên dưới rất nhiều quân đội từ đường núi đang chậm rãi leo lên.Con đường như một vết sẹo rạch ngang sườn đá chật hẹp,ngoằn ngoèo, dốc đứng, bên đường là những vách núi lởm chởm chứa vô số những mảnh đá sắc như lưỡi dao phủ rêu phong ẩm ướt trơn trượt. Mỗi khúc quanh là một bờ vực sâu hun hút mà nếu chẳng may ngã xuống chắc chắn chỉ có một kết cục là tan xương nát thịt.
-Ném gỗ đá xuống dưới đè chết bọn chúng-Tướng Chiêm thủ đèo hạ lệnh.
Từng viên đá tảng, khúc gỗ khổng lồ từ trên đỉnh dưới sự nỗ lực của binh lính Chiêm bị đẩy xuống, dùng tốc độ khủng khiếp va vào quân đội đang tiến công, nhất thời tiếng máu tươi vẩy ra, tiếng xương gãy vang lên, không ít người hoặc mất thăng bằng hoặc bị xung lực của đá lớn, gỗ to đẩy tới mà ngã xuống vực, chỉ kịp để lại tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng, biến thành thịt nát. Nhìn thấy cảnh này trong đội ngũ tiến công nhiều người bắt đầu lòng sinh run sợ hơi hơi dừng bước. Thấy vậy các sĩ quan chỉ huy rút ra đao kiếm lưỡi đao sắc bén dọa bọn lính lập tức tỉnh hồn, dưới sự bức bách không thể không tiếp tục liều mạng leo lên .Bọn họ biết nếu mình dám có gan chần chờ hay lui lại khi chưa có lệnh thì đám người giám sát đốc chiến dưới chân đèo sẽ không chút do dự nổ sung vào bọn họ, giết chết một mảng lớn người.
Oanh oanh oanh
Lúc này một loạt tiếng gầm rú vang lên làm quân tiến công có chút thở ra. Đám người kia tuy tàn nhẫn vô tình nhưng hỏa pháo của bọn chúng cũng là thật sự lợi hại, một đợt pháo kích đều đánh đến quân thủ đèo không dám ngẩng đầu, xác thật hỗ trợ rất nhiều, không có hỏa pháo hung mãnh như thế oanh kích không biết trên đường tiến công còn phải chết gấp mấy lần đâu.
Quân tiến công nhân lúc quân thủ đèo trốn tránh hỏa pháo pháo kích nhanh chóng dồn sức dốc hết tốc lực đi lên, trải qua vài vòng pháo kích cuối cùng cũng dần tiếp cận trận địa phòng thủ, trong đội ngũ cung thủ trương cung cài tên bắn, một loạt mưa tên rơi vào trên đầu quân phòng thủ chỉ thấy trên đèo vài tên lính trúng tên ngã xuống. Quân phòng thủ cũng không phải chỉ bị động bị đánh, rất nhanh cũng bắn tên đáp trả, dựa vào ưu thế từ trên cao nhìn xuống làm quân tấn công tổn thất không nhỏ. Qua vài lượt trao đổi mũi tên lẫn nhau bắn phát giác không chiếm được ưu thế, quân tấn công liền cầm giáo rút đao xung phong, quân phòng thủ cũng nâng giáo đón tiếp. Hai bên lao vào nhau chém giết, vẩy lên một mảnh huyết hoa đầy trời.
Hai bên giáp chiến khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ,dưới bất lợi địa hình cùng sự ngoan cường của quân phòng thủ,quân tấn công dần dần không địch nổi bắt đầu yếu thế.Dưới chân đèo quan sát thấy tình huống này Ko Cneg có chút gấp gáp hướng về Trần Nhật Thanh cầu khẩn:
-Tướng quân các binh sĩ sắp chịu không nổi nữa,cần phải lui lại,mong tướng quân cho phép.
Trần Nhật Thanh mặt không biểu tình quan sát tình thế chiến trường,thản nhiên nói:
-Ngài không cần vội,chờ thêm một chút.
Khoảng 15 phút sau phát giác quân tiến công thật sự đã đến giới hạn Trần Nhật Thanh mới ung dung hạ lệnh:
-Thôi kèn lui lại
Tiếng kèn vang lên, binh lính tiến công nhận được mệnh lệnh như thủy triều lui lại. Quân phòng thủ cũng không truy kích, chỉ nghiêm mật phòng thủ trận địa. Ko Ceng cùng chúng hàng tướng Chiêm nhìn quân lui lại tổn thất nặng thì khuôn mặt như đưa đám đau lòng không thôi. Trần Nhật Thanh nhìn thấy vậy cũng không thèm để ý, đám hàng binh Chiêm này làm tôi tớ quân, tác dụng dĩ nhiên là để làm pháo hôi tiêu hao trong các trận chiến như này rồi coi rằng nhà hắn là làm từ thiện nuôi không cơm à, quân Thanh Hoa là tư quân của mình, mỗi người đều là bảo bối trong tay, đem đi đánh tiêu hao, hắn đâu có ngu như vậy. Hắn quay người rời đi chỉ để lại một câu
-Chư vị hồi doanh, ngày mai tiếp tục tiến công
Nghe ngày mai còn phải tiếp tục công kích, các hàng tướng Chiêm khuôn mặt đều giật mạnh nhưng nghĩ đến thân phận của mình chỉ có thể lộ ra thần sắc bất đắc dĩ nghe lệnh đi theo người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ít nhất nhờ có hỏa pháo người của Việt hỗ trợ thương vong còn có thể không chế, khẽ cắn răng vẫn có thể tiếp nhận.
Trở về bộ chỉ huy, Trần Nhật Thanh thầm nghĩ khó trách trong lịch sử Thánh Tông nhà Hậu Lê sau khi đánh chiếm Đồ Bàn không tiếp tục Nam tiến mà chấp nhận cho 2 tiểu quốc Paduranga và Kauthara xưng thần tiến cống phải mãi đến sau này đến thời đại các chúa Nguyễn Đại Việt mới có thể thôn tính được, thực sự là cái đèo Cù Mông này địa thế thật sự quá hiểm ác, một người giữ ải trăm người khó qua, mạo muội cường công thật sự tổn thất quá nặng đáp núi thây biển máu vào cũng chưa chắc thành công. Tuy vậy về quyết định khước từ hai nước xưng thần tiếp tục tiến công, hắn không hề hối hận, dù sao địa vị khác nhau thời đại khác nhau, mình không phải là Hoàng Đế có cả 1 quốc gia phía sau làm chống đỡ, chỉ có thể dựa vào lực của cá nhân và gia đình, tình cảnh Đại Việt hiện tại cũng không thể so với thời Hậu Lê, vì bảo bệ lợi ích của mình và các thủ hạ đã giành được ở quốc gia này có vất vả cũng phải cố gắng làm 1 lần cho xong, đánh rắn không dập đầu sẽ bị cắn, diệt cỏ không trừ tận gốc, gió xuân thổi lại sinh, thật sự hậu hoạn vô cùng.
Ngược với Trần Nhật Thanh thản nhiên cùng lúc này ở phía đối diện lại là một bộ tình cảnh khác, nghe được báo cáo thống kê con số thương vong ngồi trên hai chiếc ghế sóng song hai tiểu vương Kauthara và Paduranga khuôn mặt đều như đưa đám, thái dương giật liên tục
-Như thế nào tổn thất lớn như vậy?
Tổng chỉ huy liên quân Bà La Duyệt nghe hai vị tiểu vương dò hỏi chỉ có thể mặt nhăn như khổ qua, giọng đăng ngắt:
-Hỏa pháo của người Việt sát thương thật sự quá lớn, các binh sĩ dùng thân máu thịt thật sự là khó ngăn cản, nếu không phải có địa lợi gia trì, người Việt lại dùng hàng binh nước ta tiến công thần cũng không chắc liên quân ta có thể chống đỡ nổi.
Hắn không dừng lại vẫn là sắc mặt khổ qua nói tiếp:
-Hai vị vương thượng xin hãy phát lệnh để hai vị tể tướng ở hậu phương mộ thêm binh lực, chỉ dựa vào quân số hiện tại căn bản là chống đỡ không được bao lâu.
Hai vị tiểu vương nhìn nhau hồi lâu, lẫn nhau đều thấy trong mắt đầy ý không muốn nhưng biết Bà La Duyệt nói là sự thật, chỉ có thể không cam lòng hạ lệnh soạn thảo chỉ lệnh truyền về cho đang tọa trấn hậu phương tể tướng hai nước, đốc thúc vận chuyển lương thảo vật tư cùng mộ thêm binh lính để ném vào cối xay thịt. Bọn họ biết nếu đèo Cù Mông thất thủ phía sau tuyệt không còn nơi nào đủ hiểm trở để ngăn cản, quân Việt co thể tiến quân thần tốc, lúc đó bọn họ thật sự cầm chắc thất bại,3 vạn đại quân của Chế Bồng Nga còn bị tiêu diệt, họ còn không tự đại đến nghĩ mình có thể làm tốt hơn.
Lính truyền tin nhận được thư tín của 2 vị tiểu vương không chần chờ liền lập tức xuất phát, hai tên phóng ngực lao nhanh về phía Nam phân biệt hướng đô thành 2 nước mà đến.