Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tram-yeu-thon-nghiet-bac-cuc-khu-ta.jpg

Trảm Yêu Thôn Nghiệt, Bắc Cực Khu Tà!

Tháng 2 8, 2026
Chương 433: một lần anh hùng rút kiếm lên, chính là thương sinh mười năm cướp. Chương 432: Kiếp Khí nhập tâm, tính quang Mông Trần.
dien-roi-nguoi-xac-dinh-nguoi-la-ngu-thu-su.jpg

Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Tháng 1 22, 2025
Chương 727. Hết thảy mạnh khỏe Chương 726. Gạt bỏ đại tự tại vương Phật
tinh-chien-phong-bao.jpg

Tinh Chiến Phong Bạo

Tháng 2 1, 2025
Chương 19. Vĩnh Viễn Không Cô Độc Chương 18. Về Nhà
gia-thien-bat-dau-de-ton-moi-ta-thanh-tien.jpg

Già Thiên: Bắt Đầu Đế Tôn Mời Ta Thành Tiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 2065. Đại kết cục Chương 2064. Đạo Phạt hoang bệnh nhân trở về
trong-sinh-hongkong-1950.jpg

Trọng Sinh Hongkong 1950

Tháng 2 1, 2025
Chương 554. Giang hồ gặp lại Chương 553. Ý khó bình
dai-lanh-chua-duong-thanh-he-thong.jpg

Đại Lãnh Chúa Dưỡng Thành Hệ Thống

Tháng 2 24, 2025
Chương 445. Đại kết cục! Chương 444. Bụi gai hoa liên minh thành
son-mon-bi-vay-de-tu-cua-ta-hac-hoa.jpg

Sơn Môn Bị Vây, Đệ Tử Của Ta Hắc Hóa

Tháng 1 23, 2025
Chương 454. Diệt sát đêm, bình định Bắc Vực Chương 453. Long Vương Ngạo Thiên
dai-de-khau-dau-lay-ta-10-van-nam-moi-ta-roi-nui.jpg

Đại Đế Khấu Đầu Lạy Tạ 10 Vạn Năm, Mời Ta Rời Núi

Tháng 1 20, 2025
Chương 132. Đại kết cục Chương 131. Sợ chính mình trở thành “Đáng chết ” Một thành viên
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 62 : Nhượng quyền liên doanh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 62 : Nhượng quyền liên doanh

Trần Nhật Thanh trở về thư phòng Lạc Thanh cung vừa đặt người ngồi xuống thì từ một bên hoạn quan đến thông báo :

-Tâu bệ hạ, Tổng quản đại nhân cùng Thống đốc đại nhân đã đến theo lệnh triệu, hiện đang chờ ở phòng nghỉ.

Trần Nhật Thanh gật đầu, phất tay ra lệnh:

-Dẫn bọn hắn tới.

Nô tài tuân chỉ !

Hoạn quan bước ra khỏi cửa, quay người rẻ phải, biến mất khỏi tầm mắt. Một lúc sau hắn trở lại dẫn theo hai người một trung niên, một tuổi trẻ tiến vào. Hai người tiến lên quỳ gối hành lễ, đồng thanh hô:

-Chúng thần tham kiến bệ hạ ! Bệ hạ vạn tuế !

Trần Nhật Thanh gật đầu:

-Miễn lễ ! Các khanh ngồi đi !

Vừa nói hắn vừa chỉ tay về bộ bàn ghế bên tay trái hắn, hai người nhận được cho phép thì :

-Tạ ơn bệ hạ !

Nói xong liền đứng dậy, đi sang bên đặt mình ngồi xuống ghế. Trần Nhật Thanh cũng không chần chờ hỏi :

-Tình hình phát triển các chi nhánh ngân hàng mà Trẫm dặn các khanh triển khai đến đâu rồi ?

Trương Hùng đánh mắt về phía người trẻ tuổi. Hắn là Trương An con trai của lão quản gia Trường Thành nhà Trần Nhật Thanh. Trần Nhật Thanh giành được ngai vị thân là thủ hạ thân tín của nhà hắn, gia tộ chọ Trương cũng nước lên thì thuyền lên mà được trọng dụng, Trương Hùng được phong làm Tổng quản Nội vụ phủ, nhớ lại tình xưa Trần Nhật Thanh đối với anh trai hắn Trương Thành cũng muốn ủy lấy trọng trách song ông lấy lý do tuổi đã lớn, tinh lực không còn như xưa mà xin an hưởng dưỡng lão ở Thanh Hoa, thế là con ông Trương An theo tiến cử của cha được bổ nhiệm làm Thống đốc ngân hàng hoàng gia, tiếp tục vì gia tộc Trần Nhật Thanh phục vụ. Trương An thấy ánh mắt của chú mình, sắc mặt ngưng trọng mà nói :

-Muôn tâu bệ hạ, việc triển khai chi nhánh cơ bản cũng coi như không có bao nhiêu khó khắn nhưng tiến độ e không thể đúng hạn triển khai ra toàn quốc đến từng làng vào đầu năm sau như bệ hạ giao phó, chúng thần muốn xin bệ hạ gia hạn thêm chút thời gian.

Nụ cười trên mặt Trần Nhật Thanh chợt dừng lại, hắn sắc mặt hơi không tốt nói:

-Mở rộng chi nhánh có vấn đề gì sao ? Các ngươi có khó khăn gì cứ nói .

Trương An thái độ có chút bất đắc dĩ nói:

-Tâu bệ hạ khó khăn chủ yếu vẫn là nhân lực không đủ, để tải mạng lưới ngân hàng đến cấp làng cần số lượng nhân viên biết tính toán và ghi sổ sách tương đối lớn, triều đình đột nhiên nhiều ra nhiều nha môn và chức quan như vậy, bệ hạ lại sai trù bị khoa thi, hiện giờ nhân tài thiên hạ đều đổ xô ôn thi mong được làm quan đối với tuyển dụng của chúng ta rất nhiều đều không xem trọng, nên bây giờ ngân hàng đang rất thiếu nhân lực.

Trần Nhật Thanh xoa xoa cằm, hắn phát hiện mình vẫn là đánh giá thấp sức hấp dẫn của làm quan với trí thức kẻ sĩ thời đại này, người người đều lấy làm quan viên triều đình làm vinh, đối với nhân viên tư nhân không trong triều đình là khinh thường nhìn lại, cho dù cái tư nhân này là Hoàng đế cũng là như thế. Hắn suy nghĩ một lúc, linh quang chợt lóe lên, đã nghĩ ra giải pháp :

– Các khánh chuyển nhượng quyền điều hành cùng công nghệ sản xuất các cửa hàng, công xưởng của Trẫm cho hào tộc địa phương thì có thể rút ra nhân lực điều đến ngân hàng rồi.

Trương Hùng suy tư một lúc có chút do dự nói:

-Bệ hạ, cửa hàng công xưởng của chúng ta vốn dĩ kỹ thuật phát đạt, sản phẩm ưu lương vốn dĩ có thể một mình kiếm lời, nay vì nhân lực khẩn trương mà chuyển giao công nghệ cùng quyền điều hành cho người khác, theo thần thấy có chút vì nhỏ mất lớn.

Trần Nhật Thanh cười lắc đầu:

-Vậy là khanh suy nghĩ hạn hẹp rồi, chúng ta tuy có ưu thế công nghệ song nhân lực cùng tinh lực có hạn không thể chuyện gì cũng ôm đồm lấy, thích hợp phân lợi nhuận cho kẻ khác để bọn hắn giúp chúng ta làm việc mới là sáng suốt. Chúng ta chia sẻ công nghệ, cho bọn hắn quyền điều hành nhưng vẫn giữ lại đa số cổ phần là không sợ bọn hắn lật ra sóng gió gì, ngược lại có thể tận dụng bọn hắn giúp chúng ta mở rộng chi nhánh đến các nơi chúng ta chưa với tới, chẳng phải tốt sao. Khanh cứ đánh tiếng ra cho bọn hắn biết chúng ta chuyển nhượng quyền điều hành các cửa hàng công xưởng kèm chuyển giao công nghệ sản xuất cho bọn hắn, cho phép bọn hắn tự mở thêm chi nhánh mới, chỉ cần bọn hắn chấp nhận cho chúng ta năm 70% cổ phần với cửa hàng chi nhánh của chúng ta chuyển nhượng và 51% với cửa hàng chi nhánh bọn hắn mở mới là được. Trẫm sẽ hạ chỉ thị cho Thương bộ giám sát ký kết hợp đồng.

Trần Nhật Thanh nói đến phương pháp này là kết hợp mô hình nhượng quyền cùng liên doanh ở đời sau, bên chuyển nhượng chia sẻ công nghệ cùng thương hiệu cho bên tiếp nhận nhờ vào phân chia lợi nhuận cho bên tiếp nhận mà có thể tận dụng nguồn lực của bên tiếp nhận nhanh chóng phát triển chuỗi cửa hàng xí nghiệp. Trần Nhật Thanh từ rất lâu đã nghĩ đến mô hình này nhưng vẫn không có điều kiện áp dụng, tuy cho người khác góp vốn nhưng vẫn luôn tự mình độc thân đảm nhiệm quá trình sản xuất, nguyên nhân cũng vì hắn rõ ràng mô hình này chỉ có thể hoạt động nếu có quyền lực pháp luật chính trị bảo hộ, trước đây quyền lực của hắn không đủ, nếu dại dột mà tiết lộ công nghệ ra một giây liền có kẻ dám lật lọng rời đi xây nhà bếp riêng, nhưng bây giờ hắn đã là người to nhất cái nước Việt này, kẻ nào ký hợp đồng làm ăn với hắn mà dám lật lọng thì hắn sẽ cho kẻ đó biết cái gì là Thiên tử nổi giận, thây phơi nghìn dặm.

Trần Nhật Thanh lại tiếp tục dặn dò Trương Hùng:

-Siêu thị, xi măng, làm muối, xà phòng, thủy tinh, đồ hộp, làm giấy, máy bơm nước, phân bón,…. trừ luyện thép ra tất cả công nghệ sản xuất đều có thể chuyển giao, chúng ta chỉ cần duy trì quản lý kinh doanh ở 3 tỉnh Trung Đô, Thanh Hoa, Nghệ An là được.

Trần Nhật Thanh hành động này cũng là có phần suy xét đến mình dùng gậy cho các tông thất thế tộc địa chủ một đòn, cũng nên cấp một củ cà rốt để yên lòng, dù sao hắn cuối cùng cũng phải dựa vào bọn họ trị quốc, Trẫm mang các ngươi cùng nhau phát tài, các ngươi cũng nên biết điều mà cho Trẫm mặt mũi, đến nỗi dân đen nửa chữ bẻ đôi không biết, ha hả vẫn là quên đi.

Trần Nhật Thanh lại quay sang dặn dò Trương An:

-Đúng rồi ! Về chuyện mở rộng chi nhánh ngân hàng chúng ta chỉ cần cử người xuống đến cấp huyện thôi, còn cấp xã thì giao phó cho các chức sắc địa phương tự thành lập là được, chi ra trợ cấp lương bổng nhượng quyền cửa hàng cho họ để làm khích lệ công tác.

Các xã trưởng chức sắc trong làng thời đại này cơ bản là chức vị tự trị địa phương do dân chúng bầu lên căn bản cũng không có hệ thống triều đình nhưng vì bọn họ đóng vai trò quản lý số ruộng cùng sổ hộ tịch và tổ chức thu thuế nên triều đình nhà Trần cho phép họ ngoài phân thu thuế cho triều đình có thể thu thêm 1 phần làm kinh phí trang trải để khích lệ làm việc. Trần Nhật Thanh cải cách chế độ thuế tước đi khoản thu nhập này của họ nên hắn tự nhiên cũng suy xét đến biện pháp đền bù bọn họ, dù sao những người này là quen thuộc nhất với địa phương, chính sách chấp hành có thuận lợi đến với dân chúng cơ sở hay không bọn họ có ảnh hưởng không nhỏ, bọn họ nếu bất mãn tuy không có lá gan công khai chống đối trung ương nhưng ngầm hạ ngáng chân, cố ý tiêu cực lãn công gây phiền toái làm chính sách triều đình khó triển khai vẫn là rất dễ dàng, rốt cuộc tình trạng phép vua thua lệ làng, quan viên triều đình đến nơi thì vâng lệnh đối phó, quan viên vừa quay lưng rời đi tình hình lại đâu lại hoàn đó là chuyện xảy ra thường xuyên, cấm cũng cấm không nổi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

su-thuong-manh-nhat-de-ton
Sử Thượng Mạnh Nhất Đế Tôn
Tháng 2 6, 2026
khong-the-tin-phung
Không Thể Tin Phụng
Tháng 10 12, 2025
mang-theo-sieu-cap-thuong-truong-di-dao-co-dai
Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại
Tháng 2 5, 2026
quy-bi-the-gioi-hanh-trinh.jpg
Quỷ Bí Thế Giới Hành Trình
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP