Chương 60 : Cải cách quản lý nhân khẩu (1)
3 ngày sau, Cần Chính điện lại diễn ra một buổi họp Nội các bất quá đây là phiên họp bất thường do Trần Nhật Thanh đích thân triệu tập. Các đại thần tiến vào trong điện liếc mắt nhìn qua liền thấy được Trần Nguyên Đán đã có mặt tại chỗ thì đều lộ ra vẻ suy ngẫm. Trần Nguyên Đán thân làm Tông chính tự khanh cũng không có hàm tham tri chính sự, hắn có mặt ở đây chắc chắn là do quan gia triệu gọi tới, quan gia đây là muốn làm gì ? Mang trong lòng thắc mắc mọi người vẫn hành lễ:
-Chúng thần tham kiến bệ hạ !
Trần Nhật Thanh phất phất tay :
-Miễn lễ ! Các khanh bình thân ! Cho ban ngồi !
-Tạ bệ hạ !
Các vị đại thần đứng dậy sửa sang lại quần áo rồi mỗi người ai nấy đều đến bàn làm việc của mình, an vị ngồi xuống .Trần Nhật Thanh nhìn phía dưới đại thần thấy đã đến đông đủ, thì cũng không chần chờ nữa, trực tiếp nói:
-Hôm nay Trẫm triệu phiên họp bất thường này để các khanh bàn luận và triển khai một số công việc quan trọng.
Hắn quét mắt lướt qua thái độ các đại thần thấy ai cũng đều đang tập trung chăm chú lắng nghe mới nói:
-Chuyện thứ nhất là Trẫm mới đăng cơ năm nay, xét thấy trong thiên hạ lê dân còn nhiều tai nạn, lệ thuế phú ruộng đất mới điều chỉnh, dữ liệu còn hỗn loạn, Trẫm nghĩ nếu triển khai ngay không khỏi quá gấp gáp phiền hà cho sinh dân. Vậy nên trẫm muốn miễn toàn bộ thuế phú trong năm nay và năm sau, chờ tình hình ổn định lại mới triển khai .
Lê Giác lúc này có chút nghi ngại nói :
-Muôn tâu bệ hạ, tình hình quốc khố thu vào eo hẹp, bây giờ bệ hạ muốn miễn thuế thần e là chi dụng của triều đình sẽ lâm vào khó khăn.
Trần Nhật Thanh bình thản gật đầu:
-Chuyện này Trẫm đã nghĩ tới, Ngân hàng hoàng gia sẽ cấp cho quốc khố vay 200 vạn quan lãi suất một năm một thành (10%) để lo việc chi dụng.
Lê Giác nghe vậy khuôn mặt liền bình ổn trở lại, đối với ngân hàng hoàng gia hắn là biết đến, đây là sản nghiệp của cá nhân quan gia mới mở không lâu sau khi đăng cơ, do nội vụ phủ quản lý, hình thức cũng không mới mẻ, đơn giản giống với mô hình tiền phường đời Tống, chỉ có điểm khác biệt lớn là thay vì thu phí bảo quản tiền của người gửi như tiền phường, ngân hàng hoàng gia lại trả lãi mỗi năm nửa thành (5 %) trụ sở vừa mở ở Thăng Long các tòng lòng chi thần đã hưởng ứng, đi đầu gửi tiền, dân chúng trong kinh thành ban đầu còn nghi ngại sau thấy được người vừa gửi tiền đã ngay lập tức được trả lãi thì đều hồ hởi phấn khởi xếp hàng dài đến gửi tiền, chẳng mấy chốc đã tích lũy được số tiền khổng lồ, Trần Nhật Thanh nói ngân hàng hoàng gia có thể lấy ra 200 vạn quan cho quốc khố vay hắn tuyệt đối không có một chút nghi ngờ . Có ngân hàng hoàng gia đảm bảo cho vay, Lê Giác liền an tâm lại, có khoản vay này trong 2 năm này chi tiêu cũng không cần lo lắng nhiều, đến nỗi lãi suất, Lê Giác tin tưởng chờ chính sách diệt Phật được công bố và thi hành thu nhập quốc khố sẽ lập tức tăng mạnh, trả lãi suất tuyệt không có vấn đề gì, liền hồi đáp :
-Nếu ngân hàng hoàng gia đã cấp cho vay thì thần tán thành
Trần Nhật Thanh gật đầu liền quay sang Nông bộ thượng thư Lê Tòng:
-Trẫm muốn khanh trong năm nay phải tuyển dụng và tổ chức các tuần sát đoàn đi đo đạc ruộng đất và tuần tra nhân khẩu trong thiên hạ.
-Vi thần tuân chỉ !
Lê Tòng không chút do dự hồi đáp. Hắn là con cả của ông ngoại Trần Nhật Thanh, là anh trai của Thái Hậu Lê Thu Vân, vốn đáng lẽ định sẵn đời này chỉ có thể làm hào trưởng địa phương, nào ngờ thế sự xoay vần, cháu ngoại giành được ngai vàng, hắn tự nhiên cũng là đi theo vinh hiển, 1 bước lên trời trở thành làm Thượng thư, nội các đại thần tự nhiên đối với Trần Nhật Thanh như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Trần Nhật Thanh đối với thái độ người bác này vô cùng hài lòng, lại nói:
-Trẫm còn có một kế hoạch liên quan đến vấn đề nhân khẩu, khanh xem thử đi.
Trần Nhật Thanh từ trên bàn ngự án lấy lên một tờ giấy ghi kế hoạch đưa cho Hồ Hải chuyển đến bàn của Lê Tòng. Lê Tòng lật bản kế hoạch xem xét ngẫm nghĩ một lúc lâu mới gật đầu:
– Kế hoạch của bệ hạ rất hợp lý và khả thi, thần về cơ bản là đồng ý. Nhưng có một số chuyện thần không được rõ ràng lắm muốn bệ hạ giải đáp.
Trần Nhật Thanh cười nói:
-Khanh có gi thắc mắc cứ hỏi !
Bản kế hoạch của Trần Nhật Thanh cơ bản là sao chép từ chế độ quản lý nhân khẩu qua chứng minh thư, căn cước công dân thời hiện đại trở về, chỉ khác là vì hạn chế thời đại không có vật liệu nhựa nhỏ gọn như hiện đại, đổi sang thành in chữ lên mặt gỗ mà thôi. Cụ thể trên lệnh bài thân phận của hắn thiết kế các thông tin cơ bản sẽ được khắc bằng chữ Quốc ngữ đồng thời có thêm mã số định danh được thiết kế tổ hợp dựa trên địa phương cùng thứ tự cấp lệnh bài. Ví dụ một người được cấp lệnh bài ở xã Cao Dương, huyện Thanh Oai, phủ Ứng Thiên, tỉnh Trung Đô, được cấp ngày 8 tháng 8 năm Thánh Nguyên nguyên niên và là người thứ 203 được cấp lệnh bài thì mã số sẽ được tổ hợp từ số hiệu tỉnh Trung Đô là 01, phủ Ứng Thiên là 03, huyện Thanh Oai là 02, xã Cao Dương là 15 cùng thứ tự cấp lệnh bài thành 01030215-0808TN01-203, đơn giản và dễ dàng đối chiếu.
Lê Tòng đưa ra nghi vấn:
-Muôn tâu bệ hạ, ý tưởng của bệ hạ cho lập lệnh bài thân phận cho toàn dân rất hay nhưng có một số thông tin thần e là có chút khó xác định. Ví dụ như họ tên, ngày tháng năm sinh, họ tên cha mẹ, quê quán đều khó có thể xác định. Hay nếu như lệnh bài bị kẻ khác đánh cắp để giả mạo thân phận người khác thì làm sao để phát hiện ?
Lê Tòng lời nói cũng là sự thật, ở thời đại này dân cư trên thế giới đại đa số là vẫn chỉ có tên hoặc biệt danh, họ chỉ là đặc quyền của số ít người từ tầng lớp bình dân trở lên, có điều kiện sống quây quần thành họ, có nhà thờ họ tế tự tổ tiên, có ghi chép gia phả rõ ràng, còn lại bần dân vốn dĩ không hề có họ, ngoại trừ một số người đi theo làm người hầu chi quyền quý được ban họ của chủ ra, đại đa số chỉ được gọi bằng tên có thể kèm theo cha mẹ như “Thằng Tí con ông Sửu bà Mão nhà ở cuối làng” vậy. Chính vì thế triều đình thời đại này căn bản không thể quản lý rõ ràng đến từng cá nhân, số hộ tịch cùng sổ ruộng cơ bản chỉ có thể ghi hết sức mơ hồ như xã An Dương, làng Vũ có hộ nhà ông Dần trong nhà có 5 mẫu ruộng cùng 4 đinh nam, hoàn toàn không rõ phân chia sở hữu ruộng đất cùng tài sản trong nhà ra sao. Mãi khi người Pháp tới mang theo cung cách quản lý mới định danh từng cá nhân bắt buộc mỗi người phải khai họ tên đầy đủ văn hóa mỗi người đều có họ mới trở thành tập quán của người Việt. Cũng chính vì lần khai họ tên quy mô lớn này mới dẫn đến nước Việt đời sau họ Nguyễn chiếm số lượng áp đảo, các quan chức người Pháp đối mặt với số lượng người không họ quá nhiều, đơn giản trực tiếp viết tất cả theo họ hoàng tộc cai trị thành họ Nguyễn, làm quân số họ Nguyễn trống rỗng tăng lên một mảng lớn.
Ngày tháng năm sinh, họ tên cha mẹ, quê quán cũng tương tự khó để xác định, người thời đại này đối với thời gian là không rõ ràng lắm, hỏi họ sinh vào ngày bao nhiêu thì kết quả nhận được chắc chắn là không biết. Cha mẹ vốn dĩ không có họ, lấy đâu ra họ tên. Sinh ra đã là lưu dân không đất theo cha mẹ phiêu bạt khắp nơi thì cũng nào biết được quê quán chỗ nào.
Trần Nhật Thanh cười nhẹ nói:
-Chuyện này Trẫm đã nghĩ đến, ngày tháng năm sinh cùng họ tên thì tùy cho họ khai đi,chỉ cần quy định với nam thì từ 3 thước 5 tấc trở lên, với nữ thì từ 3 thước 3 tấc trở lên tính là 16 tuổi trưởng thành là được.