Chương 59: Ra tay với Phật giáo
Hồ Hải cao giọng mà đọc lớn :
“Tấu:
Thần thuở trẻ đọc sách, khảo xét xưa nay, đối với đạo của thánh nhân cũng tự nhận là hiểu được sơ lược biết được phép trị nước không thể có hai đường, chính học không thể dung tà thuyết. Thánh nhân xưa lập phép giáo hóa, dạy người trung quân, hiếu thuận, tu thân, tề gia, cốt vì giúp nước có tôn ti trên dưới, vua tôi, cha con, vợ chồng đều có trật tự rõ ràng, ai nấy đều làm đúng nghĩa vụ phận sự, thiên hạ cũng tự nhiên mà thái bình.
Phật đạo là vốn pháp của bọn Di Địch Thiên Trúc, từ thượng cổ chưa hề có… Phật vốn dĩ là người Di Địch, vốn không biết đến cái nghĩa vua tôi, cái tình cha con, cái nghĩa vợ chồng, rao giảng tà thuyết xúi người rời xa gia đình, lìa bỏ vợ con, cạo đầu làm sư, mỹ danh rằng thanh tịnh tịch diệt song thực là làm đảo lộn cương thường nhân luân, phá hoại phép của thánh nhân.
Dạy dân rời bỏ xã hội không đóng thuế phú không phục lao dịch, không làm ra thóc gạo vải vóc đồ dùng, không lưu thông tiền của ấy là bất trung; dạy dân cạo đầu làm sư, không còn sinh dưỡng đời sau ấy là bất hiếu; dạy dân lìa bỏ gia đình xa rời vợ con ấy là bất nghĩa, xét đến thì 3 đại tội ấy Phật đạo đều có đủ cả.
Phật đạo truyền vào nước ta đã mấy trăm năm, đến nay đã lan tràn, khắp thiên hạ nơi nào có người là có chùa Phật bỏ rồi lại xây, hỏng rồi lại sửa, chiêng trống lâu đài chiếm đến nửa phần với dân cư. Một pho tượng Phật nặng đến cả ngàn cân chuông lớn treo cao hơn hai trượng, khánh to vang động cả thôn làng; mà ngoài đồng ruộng khô cằn, lính đói, dân không tấc đất cắm dùi, kho phủ vơi dần, tiền đồng không đủ đúc mà tượng Phật thì lại thêm.
Khắp trong thiên hạ, xã nào cũng có chùa, huyện nào cũng có tháp, dân gian lấy sự cúng dường làm phúc, bỏ cày cấy mà gõ mõ tụng kinh, ruộng tốt để chùa chiếm, trai tráng vào chùa tu hành, tiền tài đổ vào hư không. Sổ điền không ghi chùa, thuế khóa không truy được sư, người cày ít dần, người gõ chuông tụng chú thì càng nhiều, thóc không đủ vào kho mà đàn tràng thì luôn đầy lễ vật. Những người giàu có sợ chết, đem của cải cúng dường để mong cầu siêu thoát; kẻ lười biếng sợ lính tráng thì bỏ tục xuất gia, thoát thân vào cõi hư danh, thật là nguy hại cho quốc kế dân sinh vậy.
Vậy nên nay thần kính cẩn hướng bệ hạ đề xuất những điều sau:
Thứ nhất, xin tịch biên toàn bộ ruộng chùa trên cả nước sung vào quốc hữu
Những ruộng do dân gian cúng tiến hoặc do chùa khai phá đều nhập vào điền tịch quốc hữu. Nếu có sư tăng nào hoàn tục thì cho giữ một mẫu nuôi thân, đăng ký lại hộ tịch dưới danh nghĩa dân thường, chịu thuế khóa như hộ dân.
Thứ hai, xin tịch thu tất cả tượng Phật, chuông, khánh, lư hương, pháp khí bằng đồng để làm nguyên liệu đúc tiền. Các đồ tế lễ quý giá cũng đều nhất nhất tịch thu
Thứ ba, xin noi theo phép hương thủy tiền đời Đường đánh thuế tăng ni mỗi người 3 quan tiền tiền một năm, mỗi ngôi chùa 10 quan tiền một năm. Nếu không đóng đủ thì buộc phải niêm phong, chuyển làm học cung dạy đạo Thánh hiền giáo hóa muôn dân.
Thứ tư, xin hạ lệnh từ nay về sau nghiêm cấm xây cất chùa mới, ai dám làm trái thì trực tiếp niêm phong, tịch biên gia sản sung về quốc hữu “
Từng đầu từng đầu đọc ra trừ Lê Giác sớm đã có chuẩn bị tâm lý, đại thần tại chỗ ai nấy đều kinh ngạc đến trợn mắt, nếu không phải vì giữ lễ tiết chắc chắn đã sớm ồ lên. Thừa tướng đây là muốn đem Phật đạo hướng chết đánh, từng điều luật đều cực kỳ hà khắc rõ ràng là muốn triệt để đem Phật đạo đẩy đến vạn kiếp bất phục.
Chờ đến khi tấu chương của Lê Quát được tuyên đọc xong, Trần Nhật Thanh mới mặt vô biểu cảm, hướng phía dưới dò hỏi:
-Với đề xuất của Thừa tướng các khanh thấy thế nào ?
Nhất thời phía dưới chìm vào yên tĩnh, ai cũng bị động thái của Lê Quát làm cho chấn kinh, thái độ do dự không biết nói gì. Rốt cuộc Trần Quốc Chân mời đánh bạo dò hỏi :
-Tướng gia, thật sự phải làm như vậy sao, Phật đạo được dân chúng tin tưởng, các tiên đế triều ta cũng từng tin theo, nay làm động thái lớn như vậy, ta e sẽ sinh loạn.
Lê Quát chắp tay nói:
-Thái sư lo lắng không sai, nhưng vận nước đã đến lúc nguy nan, thuốc đắng dã tật không thể không làm mạnh tay cứu trị.
Trần Quốc Chân bị phản bác nhất thời cũng không nói được gì thêm. Chợt lúc này Đô sát viện viện trưởng Mạc Thúy lên tiếng:
-Thái sư xin cứ yên tâm, nếu có kẻ nào quấy rối nha dịch Đô sát viện sẽ xử lý
Nối tiếp Mạc Thúy, Lê Khoáng cũng đơn giản tỏ thái độ:
-Cấm quân đều sẵn sàng trực chiến tiêu diệt kẻ nào dám to gan chống lại chính lệnh.
Thuế vụ viện viện trưởng La Tu lúc này mới đứng lên nói :
-Muôn tâu bệ hạ, thưa Tướng gia, Thái sư cùng chư vị đồng liêu, vi thần có làm một ước tính đơn giản thế này, một ngôi chùa nhỏ riêng tượng Phật chính, lư hương chính cùng chuông lớn mỗi thứ hơn 300 cân cộng lại tính bảo thủ đã xấp xỉ không dưới một ngàn cân đồng, tính quy đội ra trừ đi hao hụt công đúc tiền giá trị cũng không dưới 350 quan tiền đồng chất lượng tốt. Trong nước ta chùa Phật rất nhiều, 6000 chùa tuyệt đối là có, chỉ riêng như vậy tính toán số tiền đúc được đã vượt quá 200 vạn quan, tuyệt đối có thể giải khó khăn thiếu đồng của triều đình, đây là còn không tính đến các tượng nhỏ, ruộng đất, đồ tế lễ cùng các tài sản khác.
Lời của La Tu làm trong lòng mọi người sóng to gió lớn, 200 vạn quan, đây là con số khổng lồ, so với quốc khố thu vào hàng năm còn gấp mấy lần mà đây còn là chưa tính hết, bình thường mọi người không có để ý tới, một để ý liền chấn kinh, Phật đạo sau mấy trăm năm tích lũy của cải thật sự là giàu tới chảy mỡ. Ánh mắt sáng lên, các đại thần lần lượt tỏ ý kiến.
-Vi thần tán thành đè xuất của Thừa tướng ! Vi thần tán thành ! Vi thần tán thành !
Giai đoạn biểu quyết cũng rất thuận lợi toàn phiếu thông qua. Không có gì khác, thất phu vô tội, mang ngọc thì có tội. Triều đình còn đang sầu thiếu đồng đúc tiền thì bây giờ đồng ở đây chứ ở đâu nữa. Trong mắt bọn họ bây giờ chùa Phật nào phải nơi tu hành rõ ràng là điền trang kiêm kho chứa tiền. Diệt Phật một lần không chỉ vấn đề ruộng đất có thể giải quyết ngay cả vấn đề thiếu đồng cũng đồng thời có giải pháp, thật là nhất cử lưỡng tiện
Trần Nhật Thanh thầm kín hướng Lê Quát đầu tới ánh mắt hài lòng, đối với Lê Quát nhanh chóng chấp thuận đứng ra chủ trì dâng tấu hắn ban đầu cũng là có chút kinh ngạc phải đánh giá lại, thầm nhủ xem ra mình thật sự là đánh giá quá thấp quyết tâm diệt Phật của vị sư huynh này. Bất quá bản thân hắn cho rằng đây là chuyện tốt, làm hoàng đế mà không thể chuyện gì cũng đích thân đứng ra làm, làm tốt còn chưa nói, làm xấu không phải tự đánh mặt mình sao, lúc đó sẽ vô cùng xấu hổ. Hắn lại nghĩ tới trong hành động trong lịch sử của Lê Quý Ly mà khinh bỉ không thôi, đối tượng giàu có bậc nhất không có binh lực có thể đánh ngay thì không động đến, đối tượng giàu có thứ hai có binh quyền tạm thời không nên đánh thì lại động vào, kẻ có tóc không nắm lại đi nắm kẻ trọc đầu, đáng đời hắn mất nước, cũng không đúng trong trường hợp này câu ví von xoay phải ngược lại, dù sao các sư tăng mới là kẻ trên đầu nhẵn nhụi không có tóc.
Pháp lệnh được thông qua, rất nhanh đã được thi hành. Sự kiện mà Phật đạo sau này gọi là Thánh Nguyên pháp nạn cũng từ đó mà khởi lên.
Chú thích:
1, Hương thủy tiền là phép đánh thuế người xuất gia do đại thần nhà Đường Bùi Miện (703 – 770) đặt ra. Ông có tự Chương Phủ, người đất Hà Đông (Vĩnh Tế, Sơn Tây Trung Quốc hiện đại). Vào thời Đường Huyền Tông Lý Long cơ ông giữ chức Điện trung thị Ngự sử. Loạn An – Sử dấy lên, ông theo Đường Túc Tông Lý Hanh đến Linh Vũ, cùng Đỗ Hồng Tiêm khuyên Túc Tông lên ngôi, được phong Tể tướng. Bấy giờ châu quận bị tàn phá, tô thuế không thu được, ông bèn ra lệnh cho mỗi phủ lớn đặt giới đàn độ tăng, đánh thuế những người xuất gia để trang trải quân nhu.
2, Một đồng tiền cơ trung bình chất lượng tốt nặng 3,5-4 g, 1 cân ở đây tác giả thiết là xấp xỉ 1 kg sau khi nhân vật chính thống nhất đo lường, 1 quan tiền thời Trần là 700 đồng tiền. Tác giả dựa theo tỉ lệ thuần tối đa của đồng tiền lấy 4g tính toán ra được con số trên. Số cơ sở chùa chiến là đối chiếu với số lượng chùa hiện đại ở Miền Bắc là hơn 8000 có chỉnh giảm đi xét đến điều kiện hoang vu của đất đai thời xưa