Chương 5:Ăn chín uống sôi. Tưởng nhỏ mà lớn.
Trần Nhật Thanh tiến lên, đến trước mặt công chúa Mông Cổ khom người hành lễ:
-Bẩm công chúa điện hạ, về xe bị lún này, tiểu nhân có một chút ý nghĩ, xin công chúa cho phép tiểu nhân được thử nghiệm.
Công chúa Mông Cổ thấy hắn thần sắc tự tin, cũng không từ chối :
-Được ta cho phép ngươi.
Trần Nhật Thanh lại gần chiếc xe đã lún xuống, tỉ mỉ quan sát, sờ soạng nền đất một lúc, nền đất phía trên đã khô nhưng nền đất phía dưới còn thấm nước, người ngựa đi qua tuy không có vấn đề nhưng xe hàng nặng nề thì không được, bất quá không quan trọng, hắn vừa lúc biết cách giải quyết.
-Công chúa điện hạ xin cho người mang đến mấy thân cây, một con dao một ít ván gỗ nếu có dây thừng thì càng tốt.
Công chúa Mông Cổ ra hiệu, các thân binh lập tức theo lệnh. Một lát sau, vài nhánh cây được mang tới — cong, vặn, nhưng khá chắc. Trần Nhật Thanh chọn lấy hai nhánh, thuần thục cầm lấy dùng dao tước sơ qua là đòn bẩy, lại nói với các thân binh.
-Các vị quân gia, phiền đem tấm ván này đặt sát bánh, làm mặt đỡ. Hai người dùng dây thừng vòng qua trục bánh mà kéo, còn tiểu nhân sẽ cạy bánh từ phía sau. Tiểu nhân xin nhắc nhở một chút .khi nhấc được bánh lên, phải nhanh tay lót thêm đá, nếu không bánh lại lún tiếp.
Các thân binh thuần thục làm theo, Trần Nhật Thanh đứng ở phía sau, đôi tay dùng sức, cơ bắp nổi lên, đòn gỗ nảy lên, bánh xe nhích khỏi hố bùn vững . Một thân binh nhanh tay đem đá chèn vào bên dưới. Mọi người dùng sức đẩy, bánh xe vững vàng đáp lên trên ván gỗ.
Lúc này Trần Nhật Thanh lại nói:
-Các vị quân gia, xin nghe tiểu nhân nói một lời. Tiểu nhân đã xem qua con đường này, mặt đất mềm chịu không được xe đi lên. Kế ngày nay chỉ có làm đường tạm, vượt qua đoạn này mới được. Xin các vị quân gia kiếm sỏi cùng đá vụn tới.
Các thân binh cũng nghe theo, vài người tỏa đi kiếm sỏi và đá vụn, chẳng mấy chốc sau đã thu thập được không ít. Trần Nhật Thanh phân phó bọn họ đem đá vụn cùng sỏi rải lên mặt đất, từ trên xe tháo xuống ván gỗ trải lên trên, cứ thế sau 1 tiếng, 1 con đường tạm đã tạo thành.
Trần Nhật Thanh đi lên đạp đạp lên ván gỗ thấy đã ổn liền cười nói:
-Các vị quân gia, đường này đủ chắc, có thể đấy xe đi rồi.
Các thân binh làm theo, từng chiếc xe nặng được đẩy lên đường tạm, không hề còn dấu hiệu sụt lún. Đoàn người tiếp tục lên đường, chẳng mấy chốc đã toàn bộ thông qua vùng đất lầy lội. Lúc này ánh mắt mọi người nhìn hắn đã thay đổi, một thân binh vỗ mạnh lên vai hắn:
-Lão tử trước đây gặp qua không ít học trò người Hán, một đám đầy miệng chi hồ giả dã nhưng bản lĩnh thật cái rắm đều không có, ngươi không giống bọn hắn chút nào. Khá lắm tiểu tử.
Trần Nhật Thanh cười cười:
-Quân gia quá khen, tiểu nhân theo cha đi buôn các nơi, trường hợp này cũng là thường xuyên gặp phải, tự nhiên biết một chút mẹo vặt thôi, thật không đáng giá nhắc tới.
Trần Nhật Thanh trên mặt niềm nở, dáng vẻ nịnh nọt mà đáp lại. Kỳ thật phương pháp này nguyên lý cũng không phức tạp, thay đổi nền chịu lực mà thôi, người La Mã rất sớm liền biết phương pháp này, ở Đông Á cũng không phải không có người biết, chẳng qua ở cái thời đại này mọi người kiến thức lưu truyền đại đa số đều thông qua truyền miệng từ người đi trước, rất nhiều mẹo vặt trong dân gian nếu người không chủ tâm đi nghe ngóng, căn bản là không rõ ràng. Bản thân Trần Nhật Thanh nếu không phải lúc Nam chinh Chiêm Thành bị tình trạng giao thông hỏng bét phiền đến, hắn cũng không nhớ ra được phương pháp này.
Trần Nhật Thanh cùng thân binh cười nói, hồn nhiên không phát giác hắn đã bị người chú ý tới . Công chúa ngồi trên chiến mã, đôi mắt chăm chú yên lặng theo dõi, Vương Minh ngoài miệng cho dù nói lời nịnh nọt nhưng nàng vẫn có thể ẩn ẩn quan sát thấy hắn trong từng hành động giơ tay nhấc chân đều lộ ra bất phàm, rõ ràng là không giống người thường. Nàng trong lòng ẩn ẩn cảm thấy, có lẽ thân phận của Vương Minh có lẽ không đơn giản như hắn tự xưng, trong lòng dấy lên tò mò, nhủ thầm xem ra sau này phải để ý kĩ đến hắn một chút.
Đoàn người tiếp tục hành trình, đến khi trời nhá nhem tối thì cắm trại nghỉ lại. Trần Nhật Thanh cũng cùng người hầu và thân binh tất bật xây dựng trại. Trại được dựng xong, Trần Nhật Thanh cũng cùng các người hầu khác trong lều nghỉ ngơi. Chợt hắn thấy một người đến bên lu nước, dùng gáo múc lên uống, hắn đôi mắt chợt trợn trừng, gấp gáp đứng lên ra khỏi lều.
-Công chúa điện hạ Vương Minh cầu kiến, hắn nói có chuyện quan trọng .
Đang nghỉ ngơi trong lều của mình, nghe được tì nữ nói Trần Nhật Thanh cầu kiến, nàng liền hạ lệnh:
-Cho hắn vào.
Trần Nhật Thanh bước vào trong lều, khom người hành lễ:
-Tiểu nhân tham kiến công chúa điện hạ.
Công chúa thần sắc hồ nghi dò hỏi:
-Nghe nói ngươi có chuyện quan trọng muốn nói mới tìm ta, nói đi là chuyện gì ?
Trần Nhật Thanh không chút do dự nói:
-Bẩm công chúa điện hạ, tiểu nhân muốn đề nghị công chúa điện hạ hạ lệnh cho mọi người trước khi uống nước đều phải đun sôi lên trước mới được.
Công chúa nhìn Trần Nhật Thanh chăm chú, vẻ tinh nghịch trong mắt lóe lên hứng thú nói:
-Ồ ! Vậy tại sao ta phải làm thế? Ngươi nhất định phải cho ta lời giải thích.
Nói đến đây, nàng khẽ cười, một đường cong thoảng qua môi như một đóa u lan khẽ nở giữa đêm sương – không rực rỡ, nhưng khiến lòng người run rẩy. Trần Nhật Thanh thoáng khựng lại, hắn cảm giác tim mình như lệch một nhịp, nhất thời quên mất mình định nói gi. Song không thẹn với công phu tu luyện lâu dài, chỉ trong chớp mắt hắn đã khôi phục bình thường, thái độ bình tĩnh trả lời:
-Bẩm công chúa điện hạ, vì trong nước có các loài vật nhỏ bé mà ta không thể nhìn thấy, uống nước chưa đun sôi, bọn chúng không bị giết chết mà vào trong cơ thể sẽ gây bệnh, người mắc bệnh sẽ thượng thổ hạ tả ( phía trên thì nôn, phía dưới thì tiêu chảy) mà chết.
Công chúa vốn vì việc nàng thi triển chiêu thức không thể như ý khiến hắn xấu mặt mà có chút cụt hứng, nghe được lời này chợt ngây ngẩn. Nàng không khỏi nhớ đến truyền thuyết truyền lưu trong gia tộc về cái chết của Mông Kha đại hãn. Tương truyền Mông Kha đại hãn năm đó hùng tâm bừng bừng phát động đại quân khổng lồ lên đến 90 vạn hộ phủ từ khắp các miền đế chế từ 3 hướng Nam hạ đánh vào phòng tuyến Nam Tống hùng tâm bừng bừng muốn nhất cử diệt nước này. Bản thân Đại Hãn còn đích thân cầm 10 vạn hộ phủ vây thành Điếu Ngư, muốn tư nơi này mà chọc thủng phòng tuyến thượng lưu Trường Giang, chiếm lĩnh Tứ Xuyên. Thê nhưng trời không chiều lòng người, đại quân không chỉ phải đối mặt với chống cự ngoan cường của quân Tống thủ thành do Vương Công Kiên chỉ huy, nhiều tướng lĩnh tinh anh tử trận mà chính ở đây Đại Hãn cũng lâm trọng bệnh mà qua đời.
Mặc dù trong dân gian người Hán vẫn truyền lưu Đại Hãn là bị quân Vương Công Kiên đánh chết, nhưng làm hậu nhân cùng tộc nàng biết rõ đây bất quá là những kẻ thất bại này tự tìm lấy thắng lợi tinh thần mà thôi. Đại Hãn là bị bệnh, tiêu chảy liên tục mà chết. Đúng vậy, không nghe nhầm, không phải chiến tử sa trường mà bị tiêu chảy mà chết, tuy nhắc đến có chút mất mặt, nhưng đó là sự thật.
Thực tế vào thời đại này, khoa học chưa phát triển, bệnh tiêu chảy chính là sát thủ hàng đầu cướp đi sinh mạng của vô số người. Mà nguyên nhân gây bệnh tiêu chảy phần lớn lại đến từ thói quen uống nước lã không đun sôi. Người thời đại này căn bản chưa biết cái gì là vi trùng vi khuẩn chỉ có thể dựa theo kinh nghiệm mà phòng tránh. Ở châu Âu sau đại dịch Cái chết đen, quý tộc nhao nhao chuyển sang uống rượu nho bình dân uống bia thay nước cũng là vì bén nhạy nhận thức được nước có thể gây bệnh. Trong khi đó ở Đông Á mặc dù cũng có người lờ mờ nhận ra nước có thể là căn nguyên bệnh tiêu chảy nhưng số người biết được điều này cực kỳ hãn hữu, ngay cả trong giới thượng lưu cũng không có nhiều người rõ ràng, tầng lớp bình dân càng là vô tri vẫn tùy tiện ăn uống bừa bãi không kiêng nể gì. May mắn người Đông Á có sở thích uống trà, việc đun nước sôi pha trà vô tình lại giúp họ phần nào đó giảm bớt bệnh tiêu chảy từ uống nước lã. Tuy nhiên cũng như đã nói từ đầu, người biết được kiến thức chân chính để chủ động phòng tránh căn bản là quá hiếm hoi, đại đa số vẫn là tùy tiện mà làm, bệnh tiêu chảy vẫn là hoành hành không dứt. Ăn chín uống sôi 4 chữ này nói thì đơn giản nhưng đằng sau nó là vô số mạng người chết đi cũng không tổng kết ra được.
-Trong nước có sinh vật nhỏ ? Chuyện này làm sao ngươi biết ?
Trần Nhật Thanh cười nói:
-Công chúa chẳng hay có từng nghe câu “Phật quán nhất bát thủy, bát vạn tứ thiên trùng” chăng
Nói rồi hắn liền giải thích
-Phật nói trong một bát nước có tám vạn bốn ngàn loài trùng, đạo lý này từ xa xưa ngài đã biết, chẳng qua thế nhân ngu muội vô tri, tụng lời ngài mà không hiểu ý ngài mà thôi.
Công chúa nghe hắn nói như vậy suy tư một chút rồi cười nói:
-Được chuyện ngươi đề nghị ta đồng ý rồi, bất quá bây giờ ta có lệnh cho người trước đây.
Trần Nhật Thanh thấy bộ dáng nàng ngoài cười mà trong không cười ẩn ẩn cảm giác có chút không ổn, nhưng chỉ có thể đáp lời:
-Công chúa điện hạ có gì sai bảo, tiểu nhân lập tức đi làm.
Công chúa cười cười trong mắt lóe lên hàn quang, nhìn thẳng vào hắn :
-Rất đơn giản, ta ra lệnh cho ngươi, trong vòng 3 khắc cút đi cho khuất mắt ta.
Trần Nhật Thanh, thấy đôi mắt nàng lóe lên sát ý, mồ hôi trên trán ứa ra, giờ khắc này trước mặt nào phải tiên tử rõ ràng là cọp cái đang giương nanh múa vuốt. Hắn cuống cuồng chạy khỏi lều không dám quay đầu nhìn lại .
Nhìn bóng lưng Trần Nhật Thanh chạy đi, công chúa hừ lạnh một tiếng. Hoàng tộc Nguyên triều từ đời Hốt Tất Liệt đã tôn Phật, đọc kinh Phật rất nhiều, bản thân nàng từng đọc qua câu kinh Phật kia, nhưng chưa bao giờ chú tâm đến, thế há chẳng phải trong thế nhân ngu muội vô tri Vương Minh nói có bao gồm cả nàng sao, nghĩ đến đây nàng cảm thấy trên mặt mình nóng rát đau, cảm thấy như bị người cho một cái tát. Thẹn quá hóa giận khuôn mặt đỏ lên nàng nghiến răng nghiến lợi từ trong miệng thốt ra một câu:
-Hỗn đản.
Trần Nhật Thanh chạy ra khỏi lều trong đầu vẫn là không hiểu chuyện gì xảy ra. Nữ nhân này là làm sao vậy, tự nhiên nổi giận vô cớ. Thôi dù sao mục đích đã đạt được, ta cũng chẳng thèm quan tâm, nữ nhân mà, không hiểu là bình thường, hiểu được mới là bất thường. Hắn vừa đi đường vừa suy nghĩ, trong lòng chửi thầm.
Chú thích:
Vạn hộ phủ – tiếng Mông Cổ là Tumen gồm 1 vạn hộ gia đình du mục quân dân kết hợp, thường tương đương với 3000- 8000 quân tùy theo phân bậc
-Câu kinh Phật trên trích từ Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu (giới dàng cho tỳ kheo và tỳ kheo ni) điều thứ 13- Ẩm thủy ( uống nước)
-Vương Công Kiên là tác giả dùng theo cách gọi trong Hịch Tướng sĩ của Hưng Đạo Vương, trong sử Trung hoa chép ông tên là Vương Kiên- không có tên đệm Công