Chương 58 : Bàn về phối thờ Văn Miếu
Nơi làm việc của Nội các Đại Việt là điện Cần Chính nằm ở phía Đông cung Quan Triều, nguyên bản nó tên Chính sự đường là trụ sở của hành khiển ty cũ nơi các hành khiển xử lý tấu chương, từ khi Trần Nhật Thanh phế hành khiển ty lập Nội các, nơi này cũng theo lệnh của hắn mà được tổ chức trở thành văn phòng của nội các, nơi Nội các dưới sự chủ trì của Thừa tướng Lê Quát tổ chức các cuộc họp thường kỳ để thương thảo ban hành chính sách thường nhật, đổi tên thành điện Cần Chính.
Trên bục cao Trần Nhật Thanh đưa mắt dõi hướng các đại thần phía dưới. Theo thể lệ điện Cần Chính được hắn thiết kế mỗi thành viên nội các cùng đại thần được gia phong hàm Tham tri chính sự sẽ được sắp xếp một bộ bàn ghế làm việc trong điện, bản thân hắn cũng có bàn làm việc của mình trên bục cao, bất quá do hắn thường xuyên ở cung Lạc Thanh, tấu chương cũng mang đến đó xử lý nên bộ bàn ghế này vẫn luôn bỏ trống, mãi đến hôm nay là lần đầu hắn tham dự họp nội các mới có cơ hội sử dụng. Trần Nhật Thanh nhìn hướng về phía tay phải mình nơi Lê Quát đang ngồi sau bàn làm việc. giọng trầm ổn cất tiếng :
-Thừa tướng, khanh mời Trẫm đến dự cuộc họp Nội các hôm nay, là có đại sự quan trọng gì chăng, hay là có pháp lệnh nào muốn ban hành ?
Các vị đại thần nghe Trần Nhật Thanh nói vậy thì trừ Lê Giác sớm đã biết tình huống ra thì ai nấy cũng đều hướng Lê Quát đầu tới ánh mắt nghi hoặc. Bọn hắn biết quan gia nhà mình khi thiết kế quy chế làm việc của Nội các đã sớm trao quyền rất lớn cho Thừa tướng, chỉ cần không phải là quốc gia đại sự phạm vi liên quan rộng như chiến tranh, nghị hòa, cứu trợ thiên tai, xây dựng quy mô lớn,… thì các chính vụ thường ngày nội các đại thần cùng các tham tri chính sự có thể tự chủ thương thảo quyết định, nếu các đại thần có đề xuất gì với quan gia thì có thể dâng tấu đến ngự thư phòng cung Lạc Thanh để xử trí, cũng không cần quan gia đến Cần Chính điện, vậy mà hôm nay Thừa tướng phải mời quan gia đích thân tham dự, chắc chắn là có đại sự cực lớn, nghĩ đến đây ai nấy đều trở nên thận trọng, tập trung tinh thần chú ý, đôi tai vểnh lên nghe ngóng, không muốn bỏ sót bất kỳ lời nào.
Lê Quát chắp tay hành lễ, cung kính nói :
-Muôn tâu bệ hạ, vi thần mời bệ hạ di giá đích thân đến Cần Chính điện tham dự họp Nội các thật sự đúng là vì chương trình nghị sự của cuộc họp hôm nay có bàn luận đến những đại sự rất quan trọng, chúng thần không dám tự quyết định.
Trần Nhật Thanh gật đầu nói:
-Được, nếu vậy thì khanh bắt đầu đi.
-Vi thần tuân chỉ !
Lê Quát ho nhẹ lấy giọng rồi dõng dạc nói :
-Chương trình nghị sự đầu tiên của buổi họp hôm nay thần muốn đề xuất là về việc phối thờ các bậc tiên hiền ở Văn Miếu, vốn trước đây chỉ có ban thờ Khổng Tử, Chu Công, Tứ phối cùng Thất thập nhị hiền đời xưa, không có xét đến những người hiền đời nay. Mới đây Văn Trinh Công vì hiền đức mà được phối thờ ở Văn Miếu, nhưng thần thấy ngoài Văn Trinh Công ra triều ta còn hiền tài xứng đáng mà chưa được vinh dự cũng nên cùng nhau phối thờ.
Trần Nhật Thanh khuôn mặt không chút biểu cảm gật đầu, Trần Phủ tuy làm vua ngắn ngủi có vài tháng, lại cùng hắn là kẻ thù nhưng cũng kịp làm một chuyện mà cá nhân Trần Nhật Thanh cảm giác không tệ đó là đưa Chu Văn An thầy hắn vào phối thờ Văn Miếu, phong tước Văn Trinh Công. Đại Việt hiện tại do một học trò của Chu Văn An làm vua, một học trò khác làm Thừa tướng tự nhiên cũng không có lý do gì lật lại.
-Khanh nói có lý. Vậy khanh có nhân tuyển nào đề xuất không ?
Lê Quát chắp tay nói :
-Muôn tâu bệ hạ xét các người hiền đời nay, cá nhân thần thấy có Trương Thăng Phủ tiên sinh cùng Nguyễn Giới Hiên tiên sinh có thể sánh với Văn Trinh Công, xứng đáng cùng được phối thờ trong Văn Miếu.
Trần Nhật Thanh gật đầu quay sang các đại thần hỏi :
-Các khanh nghĩ thế nào ?
Trần Tôn đi đầu nói :
-Đề xuất của Thừa tướng rất hợp lý, hai vị tiên sinh đều là người tài cao học rộng, văn võ song toàn, có công lao hiển hách với triều ta, đưa hai vị tiên sinh vào Văn Miếu phối thờ là phải lắm. Vi thần tán thành !
-Vi thần tán thành ! Vi thần tán thành ! Vi thần tán thành.
Các thành viên nội các, các Tham tri chính sự gồm Thái sư Trần Quốc Chân, viện trưởng 3 viện Thuế vụ, Đô sát, Quân cơ là La Tu, Mạc Thúy, Lê Khoáng nhao nhao tỏ ý tán thành. Trần Nhật Thanh thấy các đại thần đều ủng hộ liền hạ lệnh:
-Chuyện này thuộc về phạm vi thẩm quyền của Lễ bộ, Hộ bộ, bắt đầu giơ tay biểu quyết.
Giơ tay biểu quyết là phương pháp mà Trần Nhật Thanh đối chiếu mô hình hiện đại áp dụng về. Hắn bản thân vẫn luôn thấy Nội các đời Minh Thanh thương lượng chính vụ thì tất cả các bộ đều phải họp cùng tham gia bỏ phiếu không chỉ rườm rà mà lại không hợp lý về mặt chuyên môn nên khi thiết kế quy chế đã thay điều lệ rằng chính sự liên quan đến các bộ nào thì Thượng thư bộ đó có quyền biểu quyết quyết định, nếu hoa phiếu giằng có thì sử dụng ý kiến nào trong các ý kiến là do Thừa tướng quyết định, các quan Tham tri chính sự chỉ có quyền bàn luận chứ không có quyền biểu quyết quyết định.
Trần Tôn giơ tay lên :
-Vi thần tán thành.
Lê Giác cũng đi theo giơ tay:
-Vi thần tán thành.
Trần Nhật Thanh thấy Thượng thư hai bộ đều giơ tay tán thành liền gật đầu:
-Trẫm cũng thấy đề xuất của Thừa tướng rât có lý, nếu các khanh đã tán thành, vậy cứ quyết định như vậy, Hộ bộ trích cấp kinh phí tạo tượng của hai vị tiên sinh, Lễ bộ phụ trách chuẩn bị ghi lễ gian thờ cho đúng lễ nghi tuyệt không thể sơ sót.
-Chúng thần tuân mệnh !
Lúc này Hồ Tông Thốc trong một góc đứng hầu ở một bên múa bút viết:
-Thừa tướng đề xuất cho Trương Hán Siêu tự Thăng Phủ và Nguyễn Trung Ngạn tự Giới Hiên được phối thời trong Văn Miếu giống với Văn Trinh Công Chu An tự Linh Triệt. Lễ bộ thượng thư Trần Tôn cùng Hộ bộ thượng thư Lê Giác biểu quyết đồng ý. Quan gia chuẩn y.
Thân phận Viện trưởng Quốc sử viện của Hồ Tông Thố không có hàm tham tri chính sự theo lý hắn không thể có mặt điện Cần Chính điện nhưng chức vụ kiêm nhiệm thứ hai là Hàn lâm viện phụng chỉ cho phép hắn có thể đóng ghi chép lại biên bản họp Nội các vai trò thư ký chỉ là không được quyền bàn luận.
Chuyện Văn Miếu vừa bàn xong, thì Lê Quát lại từ tay áo lấy ra một tấu chương, hai tay cung kính nói:
-Chương trình nghị sự thứ hai là một số suy nghĩ và đế xuất của thần về Phật đạo. Tấu chương khá dài, xin bệ hạ cho tuyên đọc để mọi người xem xét
Trần Nhật Thanh gật đầu quay sang bên cạnh ra hiệu cho Hồ Hải. Hồ Hải hiểu ý tiến lên tiếp nhận tấu chương mở ra đọc lớn.
Chú thích :
1: Chu Công : tên thật là Cơ Đán con thứ tư của Chu Văn Vương Cơ Xương, em Chu Vũ Vương Cơ Phát, nổi tiếng với việc tận tụy phò trợ cháu nhỏ là Chu Thành Vương, đánh bại cuộc nổi dậy của tàn dư nhà Thương, đồng thời ông cũng là người chế định ra lễ nghi chế độ của nhà Chu.
2, Tứ phối gồm:
Nhan Hồi ( Nhan Uyên) học trờ được Khổng Tử khen ngợi là có đức hạnh bậc nhất
Tăng Sâm ( Tăng Tử ) học trò Khổng Tử, người soạn sách Luận ngữ tổng hợp các lời nói của Khổng Tử
Khổng Cấp ( Tử Tư): cháu nội Khổng Tử, người soạn sách Trung Dung
Mạnh Tử : nhà Nho tiếp nối, có thành tích nổi bật được tôn là Á Thánh
3, Thất thập nhị hiền: 72 học trò khác của Khổng Tử ngoài những người giỏi và nổi danh nhất