Chương 57 : Phát mật chỉ
Lạc Thanh cung, ngự thư phòng
Trần Nhật Thanh ngồi sau ngự án, bút lông bay múa, từng hàng chữ trên trang giấy hiện lên. Đặt bút lông xuống, nhìn qua một lượt, phát hiện không có vấn đề gì, Trần Nhật Thanh mới hài lòng gật đầu, đem tờ giấy cuộn lại gói vào trong túi vải buộc chặt lại, rồi đưa cho Hồ Hải đang hầu bên cạnh :
-Ngươi cải trang xuất cung, mang mật chỉ này giáo đến phủ cho Thừa Tướng.
-Nô tài tuân chỉ ! Nô tài cáo lui !
Hồ Hải tiếp nhận túi vải, vội vàng quay người, nhanh chóng rời đi.
Trời đã về chiều, trong phủ Thừa Tướng Lê Quát cùng Lê Giác hai cha con lại ngồi trước bàn thưởng trà đối ẩm thì quản gia Lê Sửu trong phủ vội vàng chạy đến báo cáo :
-Lão gia, thiếu gia trong cung phái người đến truyền chỉ, người đến tự xưng là Hồ Hải nói quan gia có mật chỉ muốn giao cho lão gia.
Lê Quát sắc mặt nghiêm túc, ông biết Hồ Hải hiện tại đang là hoạn quan được quan gia sủng tín nhất trong cung, hắn được quan gia sắp xếp hầu cận tùy thân, hôm nay hắn đích thân đến đây nhất định là có chuyện trọng đại liền gật đầu nói :
-Mau dẫn người vào đây.
Lê Sửu nhận lệnh liền chạy đi khoảng 10 phút sau liền trở lại dẫn theo một người thân hình gầy nhỏ đúng là Hồ Hải hoạn quan thân tín của Trần Nhật Thanh. Lúc này hắn không mặc quần áo hoạn quan, trên thân là thường phục, nếu chỉ nhìn bề ngoài hoàn toàn không thể phát hiện được thân phận của hắn. Hồ Hải khom người hướng hai cha con Lê Quát cung kính khom người :
-Nô tài Hồ Hải tham kiến tướng gia, tham kiến thượng thư đại nhân.
Lê Quát không đứng lên khuôn mặt bình tĩnh gật đầu, chỉ tay vào một chiếc ghế còn trống trên bàn :
-Công công vất vả rồi, xin mời an tọa.
Lê Quát thân là Thừa Tướng của Đại Việt, đứng đầu trăm quan, tự nhiên sẽ không hướng một hoạn quan nhỏ bé đáp lễ chào hỏi, cho dù Hồ Hải thân là hoạn quan được Trần Nhật Thanh sủng tín nhất cũng là như thế, căn bản là thân phận không tương xứng.
Hồ Hải không ngồi chỉ cười nhẹ:
-Tướng gia khách khí rồi, nô tài chỉ là kẻ chạy chân phục vụ quan gia, nào dám sánh cùng Tướng gia cùng Thượng thư đại nhân mà ngồi chứ.
Thấy Hồ Hải không ngồi, Lê Quát cũng không để ý, trực tiếp hỏi vào vấn đề chính:
-Công công nói quan gia có mật chỉ muốn giao cho bổn tướng, chẳng hay mật chỉ ở đâu ?
Hồ Hải cũng không chần chờ từ trong người lấy ra túi vải hai tay cung kính đưa tới:
-Đây là mật chỉ quan gia tự tay chấp bút, tướng gia mời xem.
Lê Quát tháo dây buộc, từ trong túi lấy ra cuộn giấy mở ra trước mặt ánh mắt lướt qua, thân hình hơi sững lại một chút, trong mắt ánh sáng lóe lên, cơ mặt giãn ra, đôi môi nhẹ nhếch lên không giấu nổi nét hưng phấn. Đem tờ giấy khép lại, Lê Quát hương Hồ Hải gật đầu nói :
-Công công xin tâu lại với quan gia, bản tướng phụng chỉ, tuyệt đối không phụ hoàng mệnh. Buổi họp nội các 2 ngày sau, bản tướng nhất định sẽ dâng tấu chương.
Hồ Hải thấy Lê Quát đáp ứng thì cúi người xuống thật sâu hành lễ rồi nói
-Nô tài sẽ chuyển lời của Tướng gia cho quan gia. Bây giờ trong cung còn nhiều việc, nô tài xin cáo lui trước.
-Công công đi đường cẩn trọng, bổn tướng không tiễn. Lê Sửu dẫn đường cho công công.
Lê Sử vừa dẫn Hồ Hải vừa rời đi, Lê Giác liền gấp không chờ nổi dò hỏi :
-Cha, quan gia có chỉ dụ gì, trông cha thái độ như vậy chắc là chuyện tốt.
Lê Quát trên mặt treo nụ cười, đưa tờ giấy cho Lê Giác:
-Con tự xem đi !
Lê Giác tiếp nhận tờ giấy, đọc lướt qua một lần rất nhanh cũng không kìm nổi vẻ mừng như điên, hướng Lê Quát nói :
-Quan gia thật sự đã quyết tâm. Thật là quá tốt rồi.
Nhưng lúc này như chợt nghĩ đến điều gì, nụ cười trên mặt Lê Giác hơi dừng lại, thái độ có chút do dự nói :
-Nhưng chuyện này thi hành ắt đắc tội rất nhiều người, danh tiếng của cha sẽ bị ảnh hưởng, cha thật sự muốn ra mặt dâng tấu sao ?
Lê Quát tươi cười không giảm nói :
-Thế thì đã sao, đây là hoài bão mà Thăng Phủ tiên sinh, của Giới Hiên tiên sinh, của sư phụ của cha Văn Trinh công sinh thời vẫn hằng mong muốn, cũng là ý chí của vô vàn học trò thánh hiền trong thiên hạ, mắt thấy liền sắp thành hiện thực, ví có thể tiêu diệt dị đoan, tuyên dương đạo thánh hiền, đắc tội một số kẻ nhận chút lưu ngôn phỉ ngữ của người đời thì cũng là đáng giá.
Lê Giác nghe vậy thì cũng gật đầu, không còn phản bác. Lê Quát lúc này mới hướng con trai nói:
-Cha phải viết tấu chương, con đi lấy giấy bút tới đây.
Lê Giác sắc mặt hơi không tự nhiên, nhưng cũng không dám chậm trễ mà rời đi. Hắn thân thượng thư lãnh đạo một bộ, bình thường chỉ có hắn lên giọng sai bảo người khác chứ người khác nào có gan dám lên giọng sai bảo hắn như người hầu thế này bao giờ, nhưng ai bảo đối tượng hiện lại là lão cha kiêm thượng cấp cơ chứ, mặc hắn có phải là thượng thư hay không trước mặt lão cha chỉ có thể nghe lời chạy đến thư phòng lấy giấy bút, không dám hé răng một tiếng .