Chương 54: Xét xử chư tăng
Thăng Long, chợ Đông
Mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu tỏa ánh nắng đổ xuống quảng trường trong chợ, nơi một đài cao đã được dựng sẵn, bên trên bày biện bàn xử án cho các quan viên Hình bộ, đứng hai bên là người hầu cầm lọng che nắng. Bốn phía xung quanh quảng trường được bao bọc bởi một rào chắn được các nha dịch Đô Sát viện canh giữ nghiêm mật .Bên ngoài hàng rào rào chắn đám đông dân chúng đã tụ họp từ lâu, đứng chen chúc nhau trên cả mái hiên và các sạp hàng xung quanh, không ngừng xì xào bàn tán. Một người thần sắc tò mò hỏi người bên cạnh:
-Triều đình hôm nay bày đài ở đây là để làm gì vậy bác ?
Người trung niên quay lại giải thích:
-Tôi cũng không rõ lắm nghe đâu là muốn công khai xử án tội phạm gì đó, muốn cho mọi người trong kinh thành đều thấy.
Một người lúc này nói chen vào:
-Là Quốc sư Pháp Chân thiền sư cùng chư vị đại sư được quan gia thỉnh đến làm lễ Vu Lan nửa tháng trước, nghe công bố là bọn họ thông dâm cùng cung nữ, khi quân phạm thượng làm quan gia nổi giận, đương trường bắt lấy giam lại, hôm nay mới đưa ra công khai xét xử.
-Cái gì ? Bị xử tội là Quốc sư cùng chư vị đại sư ? Làm sao có thể, các vị ấy đều là cao tăng đức độ, tiếng tốt truyền xa, làm sao lại làm loại chuyện này chứ ? Bác có nhầm hay không ?
-Đúng thế, bác có nhầm hay không ?
Hai người mắt trợn to kinh ngạc thốt lên. Người nói chen vào thấy hai người không tin mình thì hừ lạnh nói
-Thiên chân vạn xác, không tin thì các ngươi chờ xem là biết có phải thật không, đó bọn họ bị dẫn tới rồi kìa ?
Nói đến giữa chừng như phát hiện điều gì, người kia giơ tay chỉ về hướng cổng chợ, hai người cũng theo ngón tay của anh ta đưa mắt về phía cổng, chỉ thấy các nha dịch đang áp giải các nhà sư đang bị xét xử đến trước đài xử án. Họ đi từng hàng, xiềng sắt lủng lẳng nơi cổ tay, cổ chân y phục tăng nhân bị xé rách lỗ chỗ, phía sau lưng còn có vết roi, rõ ràng là bị đánh không nhẹ. Họ chậm chậm cất từng bước chân mỗi bước là một lần tiếng xích sắt kéo lê kèn kẹt được vang lên.. Đến trước đài cao, từng người một bị đẩy quỳ xuống chiếu rơm. Xếp ở đầu hàng là Quốc sư Tăng thống người đứng đầu trên danh phận của chư tăng Đại Việt hiện tại- Pháp Chân thiền sư, ông vẫn khoác y vàng, thân thể bị xiềng nhưng đầu vẫn ngẩng cao, thần thái ung dung, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ thu một không gợn sóng. Trên mặt ông không hề có bất kỳ sợ hãi nào như một bậc hiền nhân đã sớm nhìn thấu sinh tử hồng trần.
Đám đông thấy tình cảnh này liền nổi lên tiếng bàn tán, nhiều người thái độ còn giữ vẻ hoài nghi. Một bà lão rụt rè hỏi:
— Chẳng lẽ là thật sao ? Các ngài ấy tu hành mấy chục năm, sao lại làm chuyện nhơ nhuốc thế này ?
Một ông lão khác thần sắc có chút do dự, bán tín bán nghi nói :
— Thật là khó có thể tin. Nhưng triều đình dám xử công khai thế này… chắc là có bằng cớ vững lắm.
Lúc này phía trên đài cao vị quan xử án thấy chư tăng đã được giải đến thì mang sắc mặt lạnh tanh đứng dậy, an ổn một chút tình hình mới hướng dưới đài dò hỏi:
-Quan gia vốn nghe danh tiếng của các ngươi trong dân gian là thanh cao chi sĩ mà sinh lòng thành kính muốn noi theo các tiên đế mời các ngươi đến tổ chức pháp hội Vu Lan, cốt là để đề cao hiếu đạo, giáo hóa vạn dân. Vậy mà thật không ngờ đến các ngươi thân là người tu hành nhưng lòng dâm dục chưa dứt, trong đêm tiết Trung Nguyên lợi dụng chỉ dụ cùng ân sủng của quan gia mà dụ dỗ lừa gạt cung nữ thông dâm, làm ô uế cung cấm, tội ác tày trời, bản quan hỏi các ngươi các người liệu có nhận tội ?
-Đây là vu cáo bôi nhọ, chúng tôi từ khi xuất gia một lòng kính Phật, trước nay kinh cẩn giữ mình, quảng truyền chánh pháp chưa từng có một ý nghĩ tà dâm, chuyện đêm đó là kẻ gian bày mưu mà nên, chúng tôi là thật sự bị oan xin đại nhân minh xét !
Một nhóm các sư tăng trẻ tuổi lớn tiếng kêu oan .
-Vậy các ngươi giải thích ra sao về vật này ? Mang bằng chứng tới cho bá tánh nhìn xem !
Quan xử án giọng lạnh lùng đưa tay ra hiệu, hai nha dịch hiểu ý mang ra một bức tranh lụa đi vòng quanh hàng rào chắn triển lãm trước mặt đám người .Đám đông bị hình ảnh bên trên rúng động ồ lên. Ai đó thốt lên:
— Trời ơi, gọi đây là tu hành sao?
Một bà thím lắp bắp:
— Đó là… là dâm đồ còn gì! Mắt ta già rồi mà cũng thấy rõ ràng thế kia !
Quan xử án lạnh giọng chất vấn :
—Đây là bức đồ tà đạo, được tìm thấy trong tay nải hành lý của các ngươi vẽ cảnh nam nữ trần truồng đang hành lạc, lại có chú là Phật phụ Phật mẫu, đây là con đường chánh pháp của các ngươi sao ?
Nhóm sư tăng vội càng phản bác :
-Đây là kẻ gian bỏ vào để âm mưu hãm hại, trong hành lý của chúng tôi vốn không hề có bức tranh này.
-Vậy à ? Thế vật này thì sao ?
Quan xử án trên mặt nở nụ cười lạnh ra hiệu mở một hộp lụa khác, lấy ra bản kinh chép tay ố vàng hướng đám đông nói lớn:
-Lê dân bách tính hãy xem, triều đình trải qua điều tra đã từ trong các chiền tự viện nơi những kẻ xưng danh tu hành này cư ngụ đã thu được kinh thư có nội dung kỳ dị. Mọi người, hãy nghe để biết rõ tâm địa thực sự của bọn chúng.
Ông mở bản kinh, đọc lớn:
-Nếu có người nào nghe pháp môn lý thú này rồi mà thọ trì, đọc tụng, thì giả sử người đó có giết hại tất cả chúng hữu tình trong ba cõi cũng không bị đọa vào đường ác…
Trong đám đông một người kinh ngạc chửi lớn :
— Giết chúng sinh cả ba cõi mà không bị đọa ác đạo ? Đạo lý kiểu gì vậy ? Đây là kinh Phật ? Ta xem đây là tà ma đội lốt Phật pháp mới đúng !
Các nhà sư nhất thời không biết nói gì, kinh sách này đúng là do bọn họ cất giữ, căn bản không thể đổ cho ai hãm hại đặt vào, đối phương lại cắt câu lấy nghĩa kích động dân chúng, khiến họ nhất thời bối rối cũng không biết giải thích ra sao.
Quan xử án không dừng lại lại đọc tiếp :
-Còn có đoạn chép rằng: Vì tất cả dục lạc của thế gian thanh tịnh thì tất cả sân thanh tịnh; tất cả cấu nhiễm thế gian thanh tịnh tức là tất cả tội thanh tịnh…
Một phu xe trong đám đông bật dậy:
— Cái gì? Cấu nhiễm, dục lạc, sát sinh đều là thanh tịnh ? Lý nào lại thế ?
Lúc này, viên quan đầu tiên cao giọng hơn, tiếp tục:
-Nếu có người nào nghe chánh pháp môn lý thú này mà thọ trì, đọc tụng, chánh niệm, tư duy, thì giả sử người đó có ở trong các dục lạc cũng như hoa sen không bị các trần cấu làm ô nhiễm
Một nông dân cất giọng thô kệch:
— Không bị ô nhiễm ? Là nằm với đàn bà mà vẫn sạch sao ? Đây là lý luận gì, Phật pháp gì mà lại như thế.
Không khí đột nhiên thay đổi. Sự nghi ngờ ban đầu của đám đông dần biến thành tức giận. Một người trung niên gào lên:
— Tu hành gì mà vẽ mấy thứ ấy! Đáng lẽ ta không nên tin chúng từ đầu!
Một người khác giận dữ:
— Cả đời ta khấn Phật, giờ ra thế này! Đám dâm tăng giả mạo!
Tiếng gào thét, phẫn nộ, từng bước dâng cao. Những tiếng la ó nổi lên như vỡ đê. Đám đông không còn giữ được bình tĩnh. Đám đông chen lấn, kẻ trèo cột, người đẩy ngã cả sạp hàng chỉ để xem rõ hơn. Những đứa trẻ thì được cha mẹ bồng lên vai, chỉ tay la hét. Có người khóc tức tưởi, có người mặt đỏ gay, tay nắm chặt nắm đấm . Tiếng phẫn nộ dâng lên như sóng. Người ta xô đẩy nhau. Một số giơ gậy tre, giày dép lên chửi rủa không ngừng.
Phía trước đài, các sư tăng gục đầu, kêu oan trong tuyệt vọng:
— Chúng tôi không hề dạy thế !
— Đó là mật điển tu riêng, không giảng cho người tục !
— Đó là lời huyền nghĩa, không thể hiểu theo nghĩa thô !
Quan xử án nghe được liền giận dữ hét lên:
—Vậy là các ngươi đã thừa nhận tội lỗi, huyền nghĩa gì cái thứ này, nếu là lời thánh sao phải dùng ngôn từ tà ma như vậy, ta xem các ngươi căn bản là hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt mà thôi !
Nói xong ông liền quay hướng đám đông:
-Hỡi lê dân bá tánh, các ngươi nhìn thấy chưa ? Bọn dâm tăng này không chỉ dâm dục thành tính còn viết ra dâm kinh đội lốt Phật pháp, muốn dùng lời gian giảo mà đổi trắng thay đen che đậy tội ác, bản quan hỏi các ngươi, có đáng giết hay không ?
Đám đông bị kích thích liên tục gào lớn:
— Giết chúng ! Giết chúng đi ! Mau giết chúng đi 1 Không giết bọn này, lòng người không yên !
Tiếng hô giết rung động vang trời, có người bắt đầu nhặt đất đá ném tới, làm rất một số tăng sĩ bị thương, máu tươi chảy ròng.
Trên bậc cao, quan xử án lạnh lùng tuyên bố:
— Chứng cứ đã rõ ràng, mọi lời chối cãi đều bị bác bỏ, ta tuyên bố các ngươi có tội. Chiếu theo quốc pháp, phải tại chỗ xử trảm cảnh cáo toàn thiên hạ nhưng Quan gia nhân từ đặc cho các ngươi được chết toàn thây, đã hạ chỉ ban thuốc độc lệnh các ngươi tự tử. Người đâu mang thuốc độc đến !
Nha dịch đặt trước mỗi người một bát sứ trắng nhỏ, trong đó là chất lỏng lờ nhờ, nhìn là biết chắc chắn là kịch độc chết người .Các vị tăng sĩ hoảng sợ, thân thể tê liệt, tinh thần suy sụp. Một người kêu gào:
— Chúng tôi bị oan !
Một người khác giãy giụa:
— Chúng tôi không uống !
Quan xử án lạnh lùng hạ lệnh cho nha dịch:
-Các người tiến lên, kẻ nào không tự uống được thì bóp miệng đổ vào.
Nha dịch nghe lệnh tiến đến. Một số tăng sĩ bị giữ chặt tay chân, bóp miệng ra đổ thuốc độc vào cổ họng. Có tiếng nôn, có tiếng thét khàn, có tiếng bật khóc như trẻ con — những người từng một đời tụng kinh niệm Phật, giờ chết không được yên bình.
Lúc này trái ngược với mọi người, Pháp Chân từ đầu đến cuối buổi xử án không hề kêu oan lấy một lời, chỉ ngồi ngay ngắn tĩnh tọa. Ông quay đầu nhìn bát thuốc đặt trước mặt, từ tốn nhấc bát lên, không rụt rè, tay không run, mắt không né tránh, miệng nhẹ giọng niệm :
-Nam mô A di đà Phật ! Nguyện cho chúng sinh đều được giải thoát !
Ông cầm bát thuốc độc đổ vào trong miệng, thong thả uống hết.
Bát thuốc vừa cạn, Pháp Chân nhẹ nhàng đặt bát xuống. Ông chắp tay, nhắm mắt, đầu hơi cúi, vài giọt máu rỉ từ khóe miệng. Pháp Chân khẽ ho nhẹ một tiếng, đầu bất chợt nghiêng đi như thưởng thức một tiếng chuông xa xôi .
Không giãy giụa. Không trợn mắt, vị quốc sư Đại Việt lặng lẽ không tiếng động mà chết đi.
Chú thích: Các trích đoạn kinh Phật rút từ từ Kinh Đại Lạc Kim Cang Bất Không Chân Thật Tam Ma Đa