Chương 55: Mẹ chồng nàng dâu trò chuyện
Lạc Thanh cung, điện Song Quế
Hai cây quế trồng ở hai bên trái phải điện đã nở hoa, từ trên cành tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa khắp không gian. Xung quanh hồ Lạc Thanh các giống cỏ lạ, hoa thơm được mang đều đang vươn mình khoe sắc . Một cơn gió thổi quan làm những cây thông, cây tre nhẹ nhàng khẽ lay động cành là. Trong những lồng chim treo bên con đường lát đá vòng quanh hồ, họa mi chim sáo cất lên tiếng hót réo rắt, chim công xòe đuôi khoe sắc, phô diễn ra vẻ đẹp sắc sỡ muôn màu. Trên mặt nước hồ từng đàn cá chép đỏ, cá thanh ngư, cá anh vũ,.. nhẹ nhàng vẫy đuôi bơi lội qua lại sóng nước bị ánh nắng mặt trời chiếu qua tỏa ra tia sáng lấp lánh
Kim Huệ Chi ngồi trong lương đình đưa mắt xa xăm nhìn qua lan can dõi hướng về phía ngọn núi giữa hồ Lạc Thanh. Nàng mặc áo sa trắng viền tay thêu cánh sen hồng. Tóc nàng vấn cao, cài một chiếc trâm vàng, khuôn mặt trắng hồng không trang điểm làm nàng lộ ra một nét đẹp mộc mạc ma không kém phần quyến rũ.
Phía sau, Thu Nhi im lặng đứng hầu, trên bàn là chiếc khay sơn son đặt một bình trà hoa quế. Cô chỉ tay ra về hướng một góc hồ :
-Công chúa, người xem chỗ kia có con cá lớn vảy đỏ rất đẹp .Người có muốn ra gần nước xem không ?
Không tiếng đáp lại. Thu Nhi ngập ngừng, rồi lại cố gắng :
— Công chúa, trà này là lấy hoa quế từ đây, mùi rất thơm, lại còn có thể thanh nhiệt dưỡng nhan, rất tốt cho cơ thể.
Cô liếc sang Kim Huệ Chi như mong thấy nụ cười, một ánh mắt động, một câu đáp lại nhưng không có gì cả. Gương mặt nàng như tạc bằng sương mỏng giữa chiều thu — trong suốt nhưng xa vắng, không để ai chạm vào. Nàng vẫn nhìn ra hồ, nhưng ánh mắt ấy đã đi qua khỏi cả mặt nước, qua đàn cá, qua cây sen tàn, đến một nơi không ai khác thấy. Thu Nhi thở dài, môi do dự mấy máy một hồi, cuối cùng vẫn là không nhịn được nói:
-Công chúa, người xem cung điện này cảnh sắc đẹp như vậy, nơi nơi là chim quý thú lạ, An Nam vương lại sắp xếp người ở đây, lại mua rất nhiều trang sức cho người, có thể thấy ngài ấy trong lòng đối với ngài thật sự chiều chuộng. Nô tì còn nghe nói mới đây có đại thần An Nam dâng tấu muốn ngài ấy tuyển tú lập thêm hậu phi nhưng bị gạt đi đủ thấy ngài ấy trong lòng tình cảm sâu đậm, chỉ có mình người. Theo nô tì thấy không bằng người đi gặp ngài ấy làm hòa, tình cảm của người với ngài ấy chắc chắn sẽ lại mặn nồng như trước.
Kim Huệ Chi mặt hơi động nhẹ nhàng thoáng qua nét rối rắm một lúc mới nói:
-Ngươi không cần nói nữa. Chuyện này bản cung tự có suy tính.
Thu Nhi bất đắc dĩ thở dài, cô thân làm thị nữ thân cận theo hầu Kim Huệ Chi đã lâu công chúa nhà mình là tính tình gì cô cũng là rõ ràng, tuy nàng đa số thời gian thường thể hiện ra là hiền thục ôn hòa nhưng trong xương cốt ẩn sâu một cỗ bướng bỉnh, không muốn dễ dàng cúi đầu chịu thua, nói tục thô ra là không muốn mất mặt mũi chết sĩ diện. Tính tình này theo nàng xuất giá về nhà chồng, được Trần Nhật Thanh nuông chiều càng được dung dưỡng thêm, bây giờ trong tình huống này khuyên bảo nàng chủ động đi tìm Trần Nhật Thanh giải hòa trước thật sự là có chút khó khăn. Nghĩ đến đây cô trong lòng thầm nhủ có lẽ đợi thêm 1 thời gian nữa công chúa nguôi ngoai lại khuyên cũng không muộn, hiện tại chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Lúc này một cung nữ theo lối đi lát đá tiến vào trong lương đình bẩm báo:
-Bấm Hoàng hậu nương nương. Thái hậu cho người đến truyền chỉ muốn mời nương nương đến cung Thánh Từ diện kiến.
Gió như dừng lại một thoáng. Kim Huệ Chi ngẳng đầu lên. Nét mặt nàng không biểu hiện gì trong giây đầu tiên. Rồi mắt nàng chớp nhẹ. Ánh nhìn lặng đi, như mặt hồ có cơn gió lướt ngang.
— Người tới có nói lý do không ?
-Dạ không. Chỉ bảo là muốn nói một chút chuyện gia đình.
Kim Huệ Chi đôi mày hơi nhíu, nàng trong lòng ẩn ẩn đã có chút suy đoán ra được nguyên nhân mẹ chống gọi nàng tới, không ngoài là muốn hỏi chuyện nàng cùng Trần Nhật Thanh giận nhau mà thôi. Nàng khuôn mặt trầm ngẫm suy nghĩ một lúc liền khẽ gật đầu, đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng rất nhẹ nhàng. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua những tấm mành tre, rọi lên mặt nàng những vệt sáng lốm đốm như hoa in trên đá.
— Vậy chúng ta đi thôi, — nàng nói.
Trong cung Thánh Từ, Lê Thu Vân cùng Trần Nhật Chiêu ngồi trên giường yên lặng chờ đợi. Tiếng bước chân vang lên, Kim Huệ Chi tiến vào trong phòng, nàng hướng cha mẹ chồng cúi đầu thi lễ thật sâu:
-Con xin bái kiến phụ hoàng mẫu hậu
Lê Thu Vân ngồi trên giường nệm, chỉ gật nhẹ đầu, nhẹ cất giọng :
— Con lại đây ngồi đi. Hôm nay gọi con tới, là để nói chuyện gia đình, không phải chuyện phép tắc lễ nghi gì cả,
Kim Huệ Chi hơi vâng lời ngồi xuống nệm đối diện, ánh mắt vẫn cúi. Lê Thu Vân lúc này mới dùng giọng ôn tồn dò hỏi :
— Ta nghe Nhật Thanh cùng con có tranh cãi, đã nửa tháng không cùng con ở chung, ăn uống ngủ nghỉ đều riêng biệt, trong cung ngoài cung đều bàn ra tán vào, có đại thần trong triều đã dâng tấu xin nó tuyển thêm tú nữ phong phú hậu cung nhưng bị nó gạt đi . Ta hỏi con: hai đứa giận nhau chuyện gì vậy ?
Kim Huệ Chi ngập ngừng ấp úng một lúc một lúc, rồi thở dài:
-Không giấu gì mẫu hậu con cùng chàng có tranh cãi là vì chuyện của các vị đại sư bị bắt giữ trong tiết Trung Nguyên.
Lê Thu Vân nghe vậy mới có chút tò mò nói:
-Là vì chuyện đó sao ? Chuyện này ta cũng có nghe phong thanh, nghe nói bọn họ thông dâm cùng cung nữ mới bị Nhật Thanh bắt lấy, hai ngày trước bị đem ra chợ Đông xử tử công khai. Chẳng lẽ có ẩn tình gì ?
Kim Huệ Chi hơi có chút kinh ngạc :
-Chàng không nói cho mẫu hậu biết sao ?
Lê Thu Vân nói:
-Ta thân ở trong cung đối với quốc gia đại sự ngoài triều cũng không hiểu nhiều. Nhật Thanh thời gian gần đây cũng là bận rộn, không có đến cung Thánh Từ, cũng không đem chuyện này nói với chúng ta. Cụ thể chuyện là gì vậy ?
Lúc này Trần Nhật Chiêu đột nhiên chen giọng nhắc nhở :
-Vân nhi, Nhật Thanh nó không nói với chúng ta ắt là có nguyên do. Quốc gia đại sự vẫn nàng vẫn là không nên hỏi đến.
Trần Nhật Chiêu sắc mặt hơi trầm xuống, thực tế cụ thể sự việc Trần Nhật Thanh đã sớm cho ông biết trước khi động thủ, thân là người từng lèo lái chính sự gia tộc nhiều năm, ông cũng không phải không có con mắt nhìn đại cục, biết được thân là người cầm quyền đôi lúc thủ đoạn tàn nhẫn độc ác là không thể tránh khỏi, đối với cách làm của hắn là đồng ý. Nhưng ông cũng hiểu vợ mình, mặc dù thân làm mẹ làm vợ nhiều năm nhưng bà vẫn giữ tính cách đơn thuần như nàng thiếu nữ năm xưa ông từng mê đắm, nếu biết được sự thật nàng chưa chắc đã chấp nhận nổi, thế là ông chỉ có thể ra tay ngăn cản. Có những chuyện người có đủ tư chất mới có thể biết, những người khác vẫn là hồ đồ thì tốt hơn.
Thấy chồng minh đứng ra ngăn cản thái độ nghiêm túc Lê Thu Vân mặc dù có chút không cam lòng cũng là biết được nặng nhẹ chỉ có thể từ bỏ :
-Thôi, chuyện này ta không hỏi đến nữa, ta chỉ nhắc con nếu hai đứa có khúc mắc gì thì phải bảo nhau mà giải quyết. Con thân làm vợ phải nhẹ nhàng thì trong nhà mới yên ổn được.
-Vâng, con nghe mẫu hậu.
Kim Huệ Chi thấy Trần Nhật Chiêu ánh mắt nghiêm túc nhìn mình, trong lòng hiểu ý cũng không tiết lộ.
Lê Thu Vân gật đầu lại nói :
-Đã sắp đến giờ cơm trưa, nhân đây con cũng không cần về cung nữa, ở lại dùng cơm với chúng ta cho vui. Từ ngày hai con kết hôn, tính ra cũng đã lâu chúng ta không được gặp con.
-Vâng, con nghe phụ hoàng mẫu hậu
Kim Huệ Chi nhu thuận gật đầu