Chương 52 : Vợ chồng đối chất
Lạc Thanh cung
Kim Huệ Chi trên thân mặc một bộ váy lụa mỏng, yên tĩnh ngồi trước bàn trang điểm. Tiếng bước chân truyền tới làm nàng quay đầu lại, từ ngoài cửa phòng bóng hình nam nhân quen thuộc đã bước vào. Nàng nhẹ nhàng cất giọng dò hỏi:
-Phu quân, thiếp muốn biết chàng định xử lý các vị đại sư ra sao ?
Trần Nhật Thanh vừa tiến vào trong buồng, bị nàng đặt câu hỏi, thì xụ mặt nói:
-Lũ dâm tăng gan lớn bằng trời, thông dâm với cung nữ, làm ô uế cung cấm. Ta đã giao cho Đô sát viện toàn quyền xử lý rồi.
Nói đến đây Trần Nhật Thanh nở nụ cười nói :
-Nương tử, đêm đã khuya, chúng ta không nên nói đến chuyện này. Trời không còn sớm, chúng ta đi nghỉ thôi.
Kim Huệ Chi môi nhếch lên, cười mà như không cười, dùng tiếng Mông Cổ nói :
-Phu quân, chàng coi thiếp là kẻ ngốc sao !
Trần Nhật Thanh nghe thấy nàng đột nhiên dùng tiếng Mông Cổ thì sắc mặt cứng lại, nụ cười trên mặt tắt ngấm, giọng trầm xuống, cũng dùng tiếng Mông Cổ đáp lại :
-Nương tử, ta thật sự không hiểu nàng có ý gì
Kim Huệ Chi cười thảm đạm nói :
-Chàng đừng giả bộ nữa, chuyện của các vị đại sư hôm nay, thiếp biết là chàng làm.
Trần Nhật Thanh mặt trầm xuống nói :
-Làm sao nàng biết được ?
-Chàng biết không, chàng tuy có thể giả bộ lừa gạt được người khác nhưng thiếp ở cùng chàng bấy lâu nay, chàng cụ thể ra sao thiếp có thể không biết sao. Các vị đại sư được chàng mời đến làm pháp sự, bọn họ mỗi người được chia một phòng sau đó tất cả không một ai ngoại lệ đều có một cung nữ, trở thành dâm tăng bị bắt giữ. Rồi tại sao các cung nữ đó lại có thể xuất hiện cùng một lúc ở cùng một nơi, tập thể thông dâm cùng các đại sư, lại vừa lúc để cho chàng cùng bá quan bắt giữ tại trận. Nếu là thật, thì trùng hợp đã đạt tới mức kỳ quái. Nếu là giả, thì chỉ có một người duy nhất đủ quyền lực để sắp xếp tất cả chuyện này.
Kim Huệ Chi không dừng lại tiếp tục nói :
-Các vị đại sư bọn họ đều là người vô tội, tại sao chàng lại hãm hại bọn họ, dồn họ vào chỗ chết ? Phật đạo khuyên người lánh ác làm thiện, có tội lỗi gì, tại sao chàng lại dùng thủ đoạn đê tiện như vậy ?
Trần Nhật Thanh khuôn mặt lạnh lùng nói:
-Ta biết bọn hắn vô tội, nhưng ta thấy bọn hắn cần thiết chết, thế nên bọn hắn đáng chết.
– Kim Huệ Chi đôi mắt mở to, kinh ngạc không dám tin, nàng không ngờ người lời này lại có thể thốt ra từ miệng chồng, ngây ra một lúc mới nói:
-Phu quân, chàng đã thay đổi rồi, từ bao giờ chàng lại trở thành người hiểm độc tàn nhẫn như vậy, trước đây chàng không như vậy, nhưng chàng bây giờ đã trở thành người mà đến bản thân thiếp cũng thấy sợ, thiếp muốn biết người anh hùng quang minh lỗi lạc thiếp yêu đã đi đâu rồi ?
Trần Nhật Thanh không kìm được giận dữ quát lớn:
-Đủ rồi, ta trị quốc ra sao không cần đến nàng phải dạy.
Kim Huệ Chi sững người, đôi mắt mở to, từ khi quen nhau Trần Nhật Thanh đối với nàng chỉ có nhẹ nhàng, một lời nói nặng cũng không có, bây giờ hắn hướng nàng quát lớn, nhất thời làm nàng kinh ngạc không dám tin, lời nói đến miệng bị nghẹn lại chỉ còn một tiếng duy nhất :
-Chàng.. !
Trần Nhật Thanh trong lòng phẫn nộ dâng cao, siết chặt nắm tay, nộ khí xung thiên không kìm được mà gằn giọng nói một tràng dài:
-Nàng có biết nguyên nhân gia tộc của nàng lại mất đi Trung Nguyên không ? Ta cho nàng biết, là vì Phật đạo. Nàng biết Chu Trọng Bát hắn cả nhà chết đói nhưng lại còn sống nổi đến bây giờ để lật đổ Nguyên triều các nàng không, là vì Phật đạo, vì Phật đạo cho hắn làm hòa thượng, nuôi hắn lớn lên, nếu không có Phật đạo hắn đã sớm chết từ lâu rồi. Quý tộc triều Nguyên các nàng dung dưỡng cho Phật đạo, miễn thuế ruộng cho bọn hắn, cho bọn hắn ăn trên ngồi trốc, chùa to Phật lớn, ruộng tốt mênh mông, và rồi thế nào, bọn hắn có giúp được nhà nàng giữ được giang sơn không, không hề.
Trần Nhật Thanh đối với Nguyên Huệ Tông là vô cùng khinh thường, tên ngu xuẩn này không chỉ là kẻ si tình, hắn con mẹ nó còn là một Phật tử thành kính, rất tích cực cùng dường phát triển chùa chiền, theo thống kê thì trong thời gian cai trị của hắn riêng khu vực Giang Tô số lượng chùa chiền đã tăng lên gấp 10 lần có thể nói là bước phát triển vô tiền khoáng hậu, nếu đặt vào thời thịnh trị thì cũng thôi đi, đằng này hắn ngay trong lúc thiên tai đại xây dựng chùa chiến chẳng khác nào tự đào đi nguồn thu ngân sách của triều đình, thuế bị thất thu, gánh nặng lúc đó sẽ rơi vào ai, đương nhiên là vào những nông dân nghèo khổ, đem họ bức đến đường cùng, dậu đổ bìm leo, khởi nghĩa nông dân cũng tự nhiên như thế mà đến. Chu Nguyên Chương từng là là hòa thượng dưới triều Nguyên, hắn biết rõ thực trạng xã hội trong khi dân nghèo chết đói hàng loạt thì hòa thượng lại có thể sống rất ổn nhờ tiền cúng dường bố thí của địa chủ quý tộc, thế nên hắn vừa lên ngôi làm việc đầu tiên là đại quy mô tịch thu ruộng đất của Phật giáo đem chia cho dân nghèo, từ đó mới khiến triều Đại Minh của hắn đứng vững gót chân.
-Nước ta cùng Đại Nguyên của nàng trước đây cũng không khác biệt, trong nước hiện nay tự viện khắp nơi, ruộng chùa tràn lan, lưu dân không đất nơi nơi phiêu bạt, nếu ta không ra tay hạ thủ với sư tăng bọn hắn, chính nhà ta cũng sẽ mất đi vương vị
Đại Việt và Đại Nguyên tuy là hai quốc gia có cương thổ khác nhau, hoàng tộc khác nhau nhưng thật trùng hợp đều phải đối mặt với vấn nạn giống nhau- Phật giáo bành trướng quá mức hạn độ, không chỉ là vấn đề nhân dân đổ xô đi làm sư còn là của cải trong tay Phật giáo đã tích tụ quá nhiều.
Họ Trần nhà hắn kế thừa giang sơn từ họ Lý- một dòng họ sùng Phật không những không thay đổi đường lối mà lại còn kéo dài chính sách ưu đãi Phật giáo của tiền triều, đến thời đại của hắn tình trạng tích tụ ruộng đất trong tay chùa chiền đã cực kỳ nghiêm trọng. Nghiêm trọng đến mức nào chỉ nhìn Trương lão Trương Hán Siêu cách đây mấy chục năm phải thốt lên rằng “ đất thiên hạ năm phần chùa chiền đã chiếm 1” hay thừa tướng Lê Quát của hắn cũng từng viết “chỗ nào có người ở, tất có chùa Phật, bỏ rồi lại xây, hỏng rồi lại sửa, chuông trống lâu đài chiếm đến nửa phần so với với dân cư” là đủ biết mức độ tràn lan tới mức nào. Làm một phép so sánh nhỏ: các trang viên tông thất của họ Trần nhà hắn cơ bản chỉ có dao động từ 150 mẫu ruộng đến 250 mẫu ruộng, cho dù được xưng trang viên tông thất lớn nhất dưới hoàng trang của hắn là trang viên An Lạc của dòng An Sinh Vương đang do Trần Sư Hiền quản lý cũng chỉ có 500 mẫu ruộng trong khi đó các chùa Thần Quang ( hiện đại là chùa Keo ở Thái Bình) chùa Quỳnh Lâm … mỗi chùa đều có hơn ngàn mẫu ruộng, 1 ngôi chùa tương đương 2 cái siêu cấp tông thất 7-8 cái trung cấp tông thất, nếu hỏi hiện tại địa chủ lớn nhất Đại Việt thì câu trả lời tuyệt đối không phải hoàng tộc họ Trần nhà hắn mà chính là Phật giáo. Càng đáng giận hơn là các chùa chiền này không cần nộp thuế, đúng không phải trốn thuế mà là quang minh chính đại không cần nộp thuế- đây là đặc quyền tổ tiên nhà hắn cấp cho bọn họ, không khác gì chuyện xảy ra ở nhà Nguyên cả.
Trần Nhật Thanh biết rõ muốn giải quyết tình trạng xã hội cả Đại Việt bắt buộc phải tái phân phối lại ruộng đất cho hàng ngàn vạn lưu dân ngoài kia để họ ăn cư lạc nghiệp, mới không rảnh rỗi mà tụ tập tạo phản, cũng như Chu Nguyên Chương đã làm. Mà muốn làm vậy bắt buộc phải chia lại ruộng đất đã có chủ- chỉ có thể lựa chọn hai đối tượng khai đao mới có đủ quy mô để giải quyết vấn nạn hoặc là tông thất, hoặc là Phật giáo. Khai đao với tông thất ư, hắn tự nhiên sẽ không ngu như vậy đây là mông quyết định đầu, hắn dù sao cũng là xuất thân từ quý tộc họ Trần, không phải người ngoài như Lê Quý Ly, tông thất tuy cùng hắn có chút không thoải mái nhưng vẫn là người một nhà, có thể xem là căn cơ của triều đại, ra tay với tông thất trên khía cạnh nào đó chính là giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, mất nhiều hơn được, hắn tự nhiên phải lựa chọn ra tay với Phật giáo.
Trần Nhật Thanh đọc qua lịch sử biết rõ Lê Quý Ly trong lịch sử tuy ra lệnh cho sư tăng hoàn tục nhưng với vấn đề ruộng chùa của Phật giáo vẫn là không có chút động đậy nào, không thu thuế cũng không tịch biên, Phật giáo vẫn luôn ổn cư địa vị đệ nhất địa chủ mãi cho đến khi quân Minh ra tay giải quyết. Đúng, không nghe nhầm, chính là quân Minh. Quân Minh xâm lược và đô hộ tuy mang đến hủy diệt tàn khốc nhưng đồng thời bọn chúng cũng hủy diệt rất nhiều chùa chiền cùng huân quý cũ của triều Trần làm trống ra không gian ruộng đất cho triều Lê sơ có cơ sở xây dựng thịnh vượng từ đống tro tàn, hiện tại không có quân Minh làm vai ác thì đích thân hắn- Trần Nhật Thanh phải làm vai ác ra tay diệt Phật.
Trần Nhật Thanh sau khi nói ra một tràng thì hít sâu một hơi, bình định tinh thần, lạnh lùng nói:
-Nàng nghĩ sao cũng được nhưng ta vốn không hề thay đổi, ta vẫn là ta mà thôi.
Nói xong hắn quay người bước ra khỏi phòng bỏ lại Kim Huệ Chi vẫn đang ngây người sửng sốt:
-Tâm trạng ta không tốt, đêm nay ta ngủ ở thư phòng.
Chú thích:
1, Trích Đại cương lịch sử Việt Nam do Trương Hữu Quýnh làm chủ biên nói về các điền trang của tông thất họ Trần
Tuy thuộc vào loại hình sở hữu lớn nhưng diện tích điền trang cũng không nhiều lắm. An Lạc, Văn Lâm, Tô Xuyên,.. đến ngày nay cũng chỉ là thôn làng. Ruộng đất An Lạc khoảng 500 mẫu là nhiều nhất, Văn Lâm và Viên Thôn thì từ 150 mẫu đến 250 mẫu
2, Thông tin thảm khảo từ nghiên cứu RUỘNG CHÙA TRONG LỊCH SỬ PHONG KIẾN VIỆT NAM (THẾ KỈ X-XIX) của tác giả Nguyễn Duy Phương