Chương 52 : Chư tăng bị bắt
Trần Nhật Thanh dẫn đầu đoàn người đi trên hành lang uốn khúc phía hậu điện. Tiếng bước chân đều đều vang lên, Không ai nói lời nào, chỉ có tiếng lá trúc xào xạc và gió thu luồn qua mái ngói. Trần Nhật Thanh bước đến hậu viện nhìn thấy nhóm hoạn quan thủ hạ của Hồ Hải đang tụ tập sốt ruột mà chờ đợi. Thấy quan gia tiến đến nhóm hoạn quan quỳ xuống hành lễ:
-Bệ hạ vạn tuế !
Miễn lễ ! Trần Nhật Thanh phất tay ra hiệu bọn hắn đứng dậy rồi không kịp chờ đợi hỏi:
-Nói cho trẫm biết, tình hình là thế nào ?
Bọn hoạn quan không dám chậm trễ, chỉ có thể đúng sự thật hồi đáp:
-Muôn tâu bệ hạ, các vị đại sư vẫn chưa ra khỏi phòng, trong phòng cũng không có ánh đèn, chúng nô tài cũng không rõ ra sao.
Trần Nhật Thanh nghe được lời này thì sắc mặt trở nên âm lãnh, không nói lời nào xoay người bước vào hậu viện, chỉ thấy trong sân không một bóng người, các gian phòng đều đóng cửa, không khí tĩnh mịch đến dọa người. Hắn quay đầu ra lệnh cho các hoạn quan:
-Các người đi mở cửa
Các hoạn quan nhận mệnh mang theo đèn lồng đến trước các cánh cửa gỗ, đưa tay đẩy cửa nhưng không thành công. Hoạn quan quay lại báo cáo :
-Tâu bệ hạ, bên trong đã cài then của, đẩy không được.
Trần Nhật Thanh ánh mắt lạnh lẽo như băng quay lại truyền lệnh cho thị vệ :
-Các người đi phá cửa cho Trẫm.
-Chúng thần tuân mệnh ! Các thị vệ hùng hổ tiến lên, hơi dừng lại lấy đà, rồi tung chân đá mạnh vào cửa gỗ.
Rầm! Cánh cửa phòng đầu tiên bị đá tung, then cửa đứt gãy rơi xuống đất. Trong ánh đèn lồng chiếu rọi, cảnh tượng trong phòng hiện ra: Trên giường, tăng sĩ trẻ thân thể trần trụi, bên cạnh là một nữ nhân trẻ tuổi nằm chung một tấm chăn từng bờ vai trần trắm mịn lộ ra bên ngoài bên dưới nền gạch dưới chân giường váy áo của nữ nhân cùng tăng bào trộn lẫn cùng nhau. Bị tiếng động lớn đánh thức, các tăng sĩ giật mình thức giấc, thần sắc kinh hoảng, theo các thị vệ vọt vào trong phòng, tiếng thét của nữ nhân vang lên . Kim Huệ Chi cùng các cung nữ nhìn thấy khung cảnh này, khuôn mặt đỏ bừng vội vàng xoay người đi không dám nhìn. Trần Nhật Thanh khuôn mặt lạnh lùng ánh mắt sắc lẹm như đao, lần lượt chỉ tay bào 4 thị vệ hạ lệnh :
-Các ngươi ở lại đây cho chúng mặc lại quần áo tử tế rồi trói lại giải ra sân cho Trẫm.
Trần Nhật Thanh quay người hạ lệnh cho các cung nữ:
-Các ngươi hộ tống hoàng hậu hồi cung trước !
Cung nữ nhận được mệnh lệnh liền đưa Kim Huệ Chi rời đi. Trần Nhật Thanh thấy nàng đã rời khỏi mới sắc mặt lạnh lùng hạ lệnh với văn võ bá quan :
– Các khanh Trẫm đi phòng khác ! Trần Nhật Thanh xoay người dẫn theo thị vệ bước ra hành lang, lần lượt phá cửa từng phòng mà vào. Cửa phòng thứ hai, phòng thứ ba, phòng thứ tư… bị phá đâu đâu cũng là cảnh thân thể trần trụi, tăng bào xộc xệch, nữ nhân không ngừng thét lên, thậm chí có vài vị sư tuổi lớn bị phát hiện ở trạng trái gục đầu vào trong ngực nữ nhân. Trần Nhật Thanh khuôn mặt lạnh lùng, cuối cùng cũng đi đến trước của phòng của Pháp Chân.
Rầm ! Cánh cửa bị đạp tung, Trần Nhật Thanh dẫn dắt thị vệ vọt vào trong. Hắn dùng ánh mắt quét qua trong một lượt, ánh mắt bị thân hình trên giường thu hút. Trên nệm giường Pháp Chân ngồi thiền định, lưng thẳng như trúc, mắt khép hờ, gương mặt an nhiên vô nhiễm. Tay ông kết ấn, đầu nghiêng nhẹ sang bên trái — nơi một nữ nhân đang tựa đầu vào vai ông, mái đen dài tóc xõa xuống. Nàng ta chỉ mặc yếm lụa mỏng và váy mỏng dài chạm gót, áo ngoài đã bị tháo, nằm vắt bên thành giường. Dưới đất gần chân hai người, một góc tăng bào của Quốc sư bị xô lệch, trộn lẫn với một khăn tay thêu hoa của nữ nhân. Trên chăn gấp cạnh nệm, nửa chăn bị kéo ra, phủ nhẹ lên hai đùi nữ nhân cùng Pháp Chân. Trần Nhật Thanh ánh mắt lạnh lẽo thầm kín quét qua Hồ Hải đang đứng bên cạnh làm trên mặt hắn lộ ra nét kinh hoảng, sau lưng mồ hôi vã ra như tắm, cúi đầu không dám nhìn lên.
Pháp Chân đôi mắt khẽ mở ra, thần thái điềm tĩnh nhìn bản thân mình, rồi nhìn nữ nhân bên vai mình, nữ nhân bị ánh mắt của Pháp Chân nhìn đến trong mắt lộ ra ý hổ thẹn không dám cùng ông đối mặt. Ánh mắt ông chỉ dao động trong khoảnh khắc rất nhỏ — rồi dừng lại, trở nên an nhiên bình thản, hướng Trần Nhật Thanh cất giọng nhẹ nhàng chắp tay nói :
-Nam mô A di đà phật, lão nạp tham kiến bệ hạ !
Trong đôi mắt Trần Nhật Thanh ý xuất hiện tán thưởng nhưng rất nhanh lướt qua, định thần lại hắn dùng giọng lạnh lẽo hạ lệnh:
-Thân là Quốc sư, lại cùng nữ nhân dâm loạn, tội không thể tha. Bắt tên dâm tăng này trói lại cho Trẫm !
Thị vệ mang dây thừng hung thần ác sát tiến tới, Pháp Chân vẫn duy trì khuôn mặt hiền từ không hề lộ ra một chút kinh hoảng, không có một chút phản kháng nào, tùy ý binh lính trói lại. Ông chỉ thở dài âm thầm than khẽ :
-Nghiệp đã đến lúc trổ, sao có thể tránh được !
-Giải đi !
Trần Nhật Thanh lạnh lùng hạ lệnh, Pháp Chân cũng giống như chư tăng bị thị vệ áp giải ra giữ sân hậu viện. Nhìn thấy chư tăng đã được tập trung lại ở giữa sân, Trần Nhật Thanh quay sang hàng đại thần cất tiếng :
-Mạc viện trưởng Đô sát viện đâu.
-Có hạ thần !
Mạc Thúy đứng ra khỏi hàng chắp tay đợi mệnh :
– Trẫm vốn cảm đức của tổ tông đã mà thành tâm tổ chức pháp hội Vu Lan, cốt muốn đề xướng hiếu nghĩa cho muôn dân. Vậy mà bọn dâm tăng này, thân mặc pháp bào, lại gan to bằng trời làm trò dâm loạn làm ô uế nơi cung cấm. Đem chúng giam vào thiên lao, Trẫm lệnh khanh toàn quyền điều tra xét xử, nhất định phải truy tra rõ ràng rồi báo cáo cho Trẫm.
-Hạ thần tuân mệnh !
Mạc Thúy thần sắc nghiêm túc tiếp nhận mệnh lệnh.
Trần Nhật Thanh lúc này mới gật đầu, hướng bá quan gằn giọng nói :
-Pháp hội Vu Lan hôm nay hủy bỏ, thời gian cũng không còn sớm, các khanh có thể về phủ nghỉ ngơi.
-Di giá hồi cung ! Trần Nhật Thanh phất tay, dẫn theo hoạn quan xoay người hướng Lạc Thanh cung mà đi