Chương 51 : Hội Vu Lan Bồn (3)
Lạc Thanh cung
Hơi nước trắng xóa bốc hơi quyện thành màn sương bao phủ khắp không gian, tạo nên một khung cảnh mờ ảo huyền bí. Cánh cửa gỗ đàn hương đóng kín, ánh nến lung linh phản chiếu lên mặt nước phủ đầy cánh hoa tạo thành những vầng sáng lấp lánh trên mặt nước như vảy cá.
Trần Nhật Thanh ngả người vào thành bồn tắm, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt khép hờ lim dim thư giãn, tận hưởng cảm giác nước ấm thấm vào từng thớ cơ, xua tan cảm giác mỏi mệt. Tiếng nước động vang lên, hắn nhẹ nhàng mở mắt, nở nụ cười trêu ghẹo:
-Nương tử, hôm nay nàng đẹp quá, thế này là muốn ta không nhịn nổi mà thị tẩm nàng ngay ở đây sao ?
Kim Huệ Chi thân chìm trong làn nước, vai trần trắng muốt lộ ra dưới ánh nến. Nàng mặc yếm đào, trên thân khoác một lớp lụa mỏng bị nước thấm ướt làm bó sát vào cơ thể, ẩn ẩn lộ ra từng đường cong mở ảo. Tuy được gả đến Đại Việt mới có mấy tháng, nàng cũng đã nhanh chóng hòa nhập, sử dụng yếm váy làm đồ lót, trang điểm thành cách ăn mặc của nữ tử Đại Việt, nếu không nhìn khuôn mặt có đặc trưng khác biệt thì hoàn toàn không thể nhận ra nàng có xuất thân ngoại quốc. Nghe Trần Nhật Thanh trêu ghẹo, nàng khuôn mặt đỏ lên, dưới nước lại khéo léo đem bàn tay tác quái đang tìm đường chui vào trong yếm gạt đi, miệng thơm ngượng ngùng nhẹ mắng :
-Phu quân, chàng lại không đứng đắn, hôm nay là đại lễ, chàng cứ càn quấy như vậy coi chừng trễ giờ pháp sự
Trần Nhật Thanh cũng không thèm để ý, cười dâm nói :
-Nương tử nói phải, chúng ta phải nhanh lên, lại đây để ta kỳ lưng cho nàng nào.
-Hứ ! Chàng đừng có mơ tưởng. Kim Huệ Chi hai tay vốc nước hắt lên người Trần Nhật Thanh, khéo léo thối lui về phía sau
Trần Nhật Thanh trên mặt tràn ngập ý cười, giả bộ nổi giận nói lớn:
-Nàng dám hắt nước ta, thật to gan, xem ra do ta chiều chuộng nàng quá làm nàng quên mất nhà ta là ai làm chủ rồi, vi phu ta phải trừng phạt nàng, chấn chỉnh nền nếp gia phong
-Hi hi, chàng có giỏi thì tới đây mà phạt
-Nàng còn dám thách thức ta à, nàng đứng yên tại đó, ta nhất định sẽ cho năng biết sự lợi hại của ta.
A, nàng còn dám chạy trốn à, đứng lại mau ! Hi hi, thiếp ở đây cơ mà ! Tiếng nô đùa cười cợt từ trong phòng tắm truyền ra, làm các cung nữ túc trực ở ngoài cửa mặt đỏ đến mang tai, nhưng thân là hạ nhân chỉ có thể cố gắng giữ tư thế nghiêm túc. Các nàng trong lòng thầm cảm thán quan gia cùng hoàng hậu nương nương tình cảm tốt đẹp, thật làm người ước ao. Tuy nhiên lẽ ở đời ít khi có một đáp án, đối với cùng một sự việc, mỗi loại người sẽ có cách nhìn và cách xử sự khác nhau, hôm nay ở nơi này nếu thay các Nho sĩ vào vị trí các nàng tự nhiên là một câu chuyện khác, một cái mũ hôn quân hoang dâm chắc chắn là chạy không thoát, làm không tốt còn sẽ bị so sánh với Trụ vương. Bất quá cho dù là trường hợp đó Trần Nhật Thanh cũng sẽ không để tâm, Trụ vương thì có cái gì không tốt, hắn vốn dĩ là người tư chất thông minh, văn võ toàn tài nên mới Đế Ất coi trọng mà truyền ngôi. Còn về danh tiếng hoang dâm của hắn ư, ngươi thử nghĩ lại xem Trụ vương một đời hoang dâm mà con cái cả hư cấu lẫn ghi chép lịch sử cũng chỉ có 3 người, mà thánh quân nhân nghĩa đạo đức ngời ngời Chu Văn Vương Cơ Xương lại được xưng có tận 100 người con, cho dù chỉ tính được lịch sử ghi chép rõ ràng cũng có 17 người, nhìn vào điểm này chỉ cần có chút đầu óc liền biết là cái trò mèo gì ở đây, không ngoài thắng làm vua thua làm giặc. Lối mòn tư duy luôn là đáng sợ, điểm bất hợp lý rõ ràng như vậy mà có thể lừa gạt người mấy ngàn năm, nguyên nhân đơn giản là đại đa số người không có thói quen tự kiểm điểm suy nghĩ lại, người ta dạy sao thì biết như thế mà thôi.
Cửa phòng tắm mở ra, Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi quần áo trong đã mặc tề chỉnh sóng vai nhau bước ra. Các cung nữ không ai bảo ai tháp tùng hai người đến phòng thay đồ. Trong phòng thay đồ Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi đứng đối diện nhau, hai tay giang ra, các cung nữ mang theo quần áo vật dụng tiến tới hỗ trợ vợ chồng hai người mặc vào lễ phục.
Ba cung nữ tụ tập nhẹ nhàng quấn khăn tóc, dùng lược gỗ chải mượt từng sợi, vấn lên thành búi cao rồi cố định bằng trâm. Hai người khác cẩn trọng lau khô tay cho Trần Nhật Thanh, giúp hắn mặc vào long bào. Hai người được trang điểm nhẹ nhàng, trang phục nghiêm trang mà không cầu kỳ, dù sao đây là Phật lễ, ăn mặc quá sang trọng ngược lại lộ ra không tôn trọng với Tam bảo. Chuẩn bị hoàn tất, Trần Nhật Thanh nhìn Kim Huệ Chi đưa tay tới, nàng hiểu ý mặt hơi ửng hồng tùy ý hắn nắm lấy tay ngọc dẫn dắt cất bước. Các cung nữ cũng tự giác đi theo tháp tùng hai người.
Trống báo giờ Dậu vang lên: một tiếng, hai tiếng, ba tiếng…. Âm thanh trầm vang ngân xa, lan dọc các hành lang uốn lượn, xuyên qua các lớp tường đá ong và mái ngói xanh rêu, vang vọng pháp hội Vu Lan Bồn của năm Thánh Nguyên đầu tiên đã đến thời khắc bắt đầu
Trần Nhật Thanh sắc mặt ôn hòa, thân mặc long bào, eo thắt đai ngọc, bước đi long hành hổ bộ tiến tới. Bên cạnh Kim Huệ Chi đi thấp hơn về phía sau nửa bước, tay chắp nhẹ trước ngực, nét mặt nhu hòa, hiển lộ nét đẹp thanh nhã như lan. Theo sau hai người là là các quan văn võ đại thần, cận vệ, thái giám, tất cả đều mặc triều phục trang nghiêm, sắc phục chia theo phẩm trật. Người tay cầm hốt ngọc, kẻ tay chắp sau lưng, nét mặt đồng đều, bước đi chỉnh tề, không ai dám có bất kỳ thất lễ nào. Đoàn người tiền hô hậu ủng tiến vào sân điện Thiên An, nhưng cảnh tượng trước mắt làm tất cả không khỏi kinh ngạc. Trên sân điện, ngoại trừ các hoạn quan, cung nữ thị vệ túc trực thì không có một ai. Phía trên pháp đàn các bồ đoàn đều trống rỗng không một bóng người, không lửa nhang, không chuông khánh, cả sân điện yên tĩnh như tờ. Pháp hội thời khắc này theo sắp xếp vốn dĩ phải sẵn sàng thì không hề thấy được bất kỳ tăm hơi nào. Các quan lại thấy được cảnh tượng này không khỏi thắc mắc nhẹ giọng xôn xao bàn tán. Đào Toàn Bân quét mắt nhìn quanh rồi hạ giọng hướng Trần Nhật Thanh :
—Tâu bệ hạ… có lẽ các vị đại sư đang ở trong điện chuẩn bị.
Trần Nhật Thanh mày nhíu chặt, quay sang ra lệnh cho hoạn quan bên cạnh :
-Ngươi vào trong điện nhìn xem các vị đại sư có ở trong đó không .
-Nô tài tuân chỉ ! Hoạn quan tiếp nhận mệnh lệnh, nhanh chóng chạy lên, tiến vào trong điện, một lúc sau liền hớt hơ hớt hải chạy ra, đến trước mặt Trần Nhật Thanh thái độ có chút hoảng hốt tâu trình:
-Tâu Bệ hạ, các vị đại sư không có trong điện
Trần Nhật Thanh giọng hơi đổi, hỏi lại:
-Ngươi đã tìm kỹ chưa ?
Hoạn quan sắc mặt thành khẩn nói :
-Tâu bệ ha, nô tài đã cẩn thận tìm khắp nơi trong điện, không thấy tung tích của chư vị đại sư ở đâu cả.
Trần Nhật Thanh sắc mặt trở nên âm trầm nhưng vẫn bảo trì bình thản, hạ lệnh:
-Người đi tìm Hồ Hải tới đây.
-Nô tài tuân mệnh ! Hoạn quan nhận mệnh chạy đi truyền lời, một lúc lâu sau, chỉ thấy hắn dẫn theo Hồ Hải thần sắc bất ổn chạy tới. Hồ Hải đến trước mặt Trần Nhật Thanh quỳ xuống sát đất, cúi rạp đầu không dám ngẩng lên
— Nô tài… Hồ Hải, tham kiến bệ hạ.
Trần Nhật Thanh thái độ lạnh lùng:
— Đến giờ pháp sự, các vị cao tăng đi đâu ? Tại sao chưa xuất hiện ?
Hồ Hả thân hình run rẩy, giọng lắp bắp đáp:
— Bẩm… bẩm bệ hạ, chiều nay sau khi dùng cơm chay xong nô tài đã đích thân theo phân phó của bệ hạ, mời các bị đại sư đến hậu viện nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị cho pháp sự . Nhưng đến giờ này… cửa phòng các vị vẫn đóng, không ai ra ngoài…
Kim Huệ Chi đứng bên cạnh cau mày hỏi :
— Sao ngươi không gõ cửa mời ?
Hồ Hải cúi rạp người hơn nữa, giọng lắp bắp:
— Thưa nương nương, nô tài… không dám… bệ hạ từng hạ ý chỉ… ‘các cao tăng cần tịnh dưỡng, không được làm phiền’ cho nên nô tài nên không ai dám vào…
Không khí bỗng chùng xuống, mọi người trong lòng không hiểu dâng lên cảm giác bất an
Trần Nhật Thanh quay đi nửa bước, ánh mắt khuất dưới vành mũ, trầm ngâm rất ngắn, rồi chậm rãi, hơi gằn giọng nói :
— Thôi được đã như vậy Trẫm sẽ đích thân đi thỉnh chư vị đại sư.
Nói xong hắn liền cất bước, văn võ bá quan thấy quan gia đã đi, cũng chỉ có thể vội vàng theo sau, đoàn người nhanh chóng hướng hậu viện nơi chư tăng đang nghỉ ngơi đi tới