Chương 48: Quan gia tính toán đâu chỉ đơn giản như vậy
Thăng Long, Phủ Thừa tướng
Sắc trời đã ngả về chiều, mặt ao yên lặng như tờ, chỉ còn vài đóa sen chưa tàn, nhô lên giữa mảng lá xanh già loang lổ. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm mặt ao rung động nên vài gợn sóng nhỏ. Bên trong đình hóng gió hai người một trẻ tuổi, một trung niên đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn trà gỗ. Lê Quát đã trút bỏ triều phục, thân mặc áo vải, râu đã hơi điểm bạc thần thái an nhàn tay nâng bình trà còn ấm từ tốn rót vào trong chén, mùi hương thơm thanh mát theo hơi nước bốc lên làm người ngửi được không khỏi trong lòng dâng lên cảm giác khoan khoái dễ chịu.
Lê Giác cầm lên chén trà cúi đầu nhấp một ngụm, rồi mới hướng Lê Quát dò hỏi:
-Thưa cha, con muốn hỏi chuyện ban ngày ở trên triều vì sao cha không nói cho con biết trước ?
Lê Quát cười nhẹ nói:
-Chuyện này là tuyệt mật, chỉ có quan gia, Thái sư và cha được biết nếu cha nói cho con biết trước thì con có thể lộ ra thái độ không vui chân thật như vậy sao ? Quan gia từng nói muốn lừa kẻ khác trước hết phải lừa người mình, trong tình thế này con thân là Hộ bộ thượng thư mà bình tâm ung dung được thì có thể du những người kia sập bẫy dễ dàng như vậy sao ?
Lê Giác nghe được Lê Quát giải đáp thì gật đầu, xác thực như thế, nếu hắn được biết trước mưu tính của quan gia ắt hẳn không thể nào thể hiện ra được thái độ chân thật như vậy.
Lúc này Lê Quát như suy nghĩ đến điều gì, cười hỏi :
-Con nghĩ sao về các chính sách của quan gia ban bố buổi triều hôm nay ?
Lê Giác biết cha là đang khảo nghiệm trí tuệ chính trị của mình, đầu óc hồi tưởng lại, một lúc lâu sau mới nói:
-Chính sách của quan gia ban ân rộng rãi, khích lệ lòng người, làm người bất tri bất giác hạ xuống cảnh giác, không ngờ đến chân chính hiểm chiêu ở cuối cùng. Dùng một chức vị phủ lệnh để khóa miệng nhân vật có thể trở thành ngọn cờ tập hợp phản đối quả là thủ đoạn tinh diệu.
Lê Quát nhìn Lê Giác chăm chú, lúc sau mới lắc lắc đầu:
-Nếu con chỉ nhìn ra được như vậy thì đời này cũng chỉ có thể dừng bước ở đây không thể tiến tiếp, chức Thừa tướng sau này e là cùng con vô duyên.
Lê Giác kinh ngạc, mặt lộ ra vẻ không phục nói :
-Thưa cha, sao cha lại có lời ấy, chẳng lẽ không đúng sao ?
Lê Quát nói :
-Con cũng như đại đa số người, chỉ nhìn đến cục bộ trước mắt, không nhìn được toàn cục. Tầm nhìn như vậy cũng chỉ có thể làm đến Thượng thư là cao nhất mà thôi. Quan gia một lượt chính sách này là kế liên hoàn, trong nước đi đều ẩn giấu huyền cơ tinh diệu.
Lê Giác vẫn không phục nói :
– Con ngu muội, vẫn chưa rõ quan gia có tính toán huyền cơ gì, xin cha giải đáp cho con được biết.
Lê Quát thở dài, nhẹ giọng nói:
-Con biết vì sao quan gia lại sử dụng chức Phủ lệnh làm mồi nhử Trần Sư Hiền mà không phải chức vị khác không ?
Lê Giác hơi ngây ra, suy nghĩ hồi lâu vẫn là không rõ, chỉ lắc đầu nói :
-Thưa cha, con không biết
Lê Quát ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng, cũng chỉ có thể nhẹ giọng giải đáp:
-Con xem chức phủ lệnh làm công việc là gì ?
Lê Giác đáp:
-Thưa cha, là giải quyết tranh chấp kiên tụng của kinh thành đặc biệt là vương công quyền quý, bảo đảm trị an kinh sư.
Lê Quát gật đầu nói :
-Đúng thế ! Vậy ta hỏi con hiện giờ Trần Sư Hiền uy vọng mất hết, con nghĩ hắn có thể làm tốt được công việc này hay không, vương công quyền quý có chịu nghe hắn phân xử không ?
Đến đây Lê Quát không ngừng lại mà tiếp tục nói :
-Hơn nữa con đừng quên quyền quản lý nha sai thiên hạ bây giờ là thuộc về Mạc Thúy. Quan gia chỉ cần gợi ý cho Mạc Thúy cố tình làm khó dễ, không chịu phối hợp, Trần Sư Hiền muốn phán xử tranh chấp, hắn làm được sao ? Lúc đó một cái mũ làm việc bất lực chụp xuống, lột mũ bãi quan là nhẹ, thậm chí quan gia còn có thể danh chính ngôn thuận dựa theo lời hắn từng thề mà trị tội.
Lê Giác lòng giật mình không thôi, đối với Trần Sư Hiền lại dậy nên lòng thương hại, háo ra quan gia ngay từ đầu đã không định thực tâm cho hắn quan chức, vòng đi vòng lại một hồi, hắn cái gì cũng không vớt được, ngược lại bị chỉnh cho uy vọng mất hết, lòng người xa lánh, thật là quá thảm.
Lê Quát lại tiếp tục nói :
-Không chỉ như vậy, con nghĩ bệ hạ ra luật miễn thuế cho cấm quân chỉ đơn giản là ban ân sao ? Cấm quân hiện tại xuất thân từ nhà ai, con có biết không ?
Lê Giác giật mình, bừng tình đại ngộ, cấm quân hiện tại ngoại trừ phần hợp nhất của 12 đội cấm quân cũ thì đều là tư binh cùng gia nô của Trần Nhật Thanh và các tòng long chi thần như Trần Quốc Chân, họ Lê, họ Trịnh, lấy quân số của bọn hắn trong cấm quân cho miễn thuế mỗi tên lính 1 mẫu đất thì tương đương bọn hắn một đồng thuế ruộng cũng không cần đóng. Lê Giác hít hà một hơi, hắn thật sự không ngờ tới 2 chính sách bề ngoài có vẻ công bằng nhưng có thể biến thành vỏ bọc cho đối xử thiên vị, lại còn đúng lý hợp tình như vậy.
Lê Quát cũng không ngừng lại :
-Đay vẫn là chưa hết đâu, cấm quân hiện tại là 6 vạn, mà kế hoạch quan gia giao cho Binh bộ là tổ chức 10 vạn, còn 4 vạn danh ngạch còn trống chuẩn bị tuyển mộ con nghĩ ai sẽ tham gia ứng tuyển ?
Lê Quát đã nói đến mức này, Lê Giác tự nhiên là hoàn toàn hiểu ra thốt lên nói :
-Là các tông thất
Lê Quát gật đầu :
-Không sai ! Các tông thất bị đánh thuế, thu nhập eo hẹp không thể trang trải quy mô tư binh ban đầu ắt sẽ vì lợi ích của mà tự nguyện cho tư binh ứng tuyển vào cấm quân hòng được miễn giảm tô thuế, đồng thời để triều đình thay bọn hắn nuôi dưỡng. Quan gia chỉ cần sàng lọc đặt tiêu chuẩn là có thể quét lấy các chiến binh dũng mãnh nhất từ trong đội tư binh của các tông thất đặt vào biên chế do triều đình điều động, quan gia có thể nhẹ nhàng hòa hợp tước binh quyền mà vẫn khiến tông thất vui vẻ đồng ý. Đồng thời với việc kiểm soát số lượng và danh ngạch cấm quân quan gia hoàn toàn có thể quyết định kẻ nào được ưu đãi, người nào không, lượng ruộng được miễn thuế cũng dễ dàng khống chế tùy theo số lượng cấm quân mà cân nhắc thích hợp sao cho không gây gánh nặng đến quốc khố.
Lê Giác than nhẹ :
-Thật là một mũi tên trúng 3 con chim. Quan gia thủ đoạn thật sự là thần diệu.
************************************************************************************************************
Lạc Thanh cung
Trần Nhật Thanh đang cùng Kim Huệ Chi tình chàng ý thiếp thì chợt hắt xì mạnh một tiếng.
-Là ai đang nhắc đến ta – Hắn trong lòng nghi hoặc lẩm bẩm nói