Chương 49 : Hội Vu Lan Bồn (1)
Thăng Long, Thánh Nguyên nguyên niên, Rằm tháng 7
Trời rạng sáng, sương còn đọng nhẹ trên mái ngói và cành cây, cả kinh thành bỗng bừng sáng bởi ánh bình minh, dường như được tắm trong một làn sáng thanh khiết kỳ diệu. Trên đường phố, cờ phướn ngũ sắc giăng kín, nhưng dải lụa sắc sỡ bay phất phới trong gió thu. Từ vọng lâu đến đầu ngõ, tiếng chuông chùa cùng tiếng mõ tụng niệm vang đều đặn. Những gia đình phú hộ dắt theo gia đinh ra đường từ tờ mờ sáng, mang theo nhang đèn, hoa trái, oản bánh, xếp thành hàng dài để dâng lễ lên đàn tràng tại các ngôi chùa trong kinh thành. Trên các con phố quan viên triều đình theo chiếu chỉ của Trần Nhật Thanh đã sớm dựng lên nhiều điểm phát bánh, dân chúng từ già trẻ gái trai được sắp xếp thành hàng dài, từng chiếc bánh gói trong lá chuối được trao đến tận tay từng người, không bỏ qua một ai, cũng không cho hép bất kỳ người nào lấy thêm. Toàn bộ quá trình đều được các nha sai của đô sát viện giám sát chặt chẽ, đảm bảo ổn định trật tự.
Tại sân điện Thiên An đàn Vu Lan Bồn đã được thiết lập từ ba hôm trước. Lễ đàn chính là một công trình bằng gỗ sơn son thếp vàng, cao ba bậc, chính giữa bày tượng tôn giả Mục Kiền Liên đứng chắp tay trước vạc dầu. Chung quanh là các mâm cúng thí thực, cháo trắng, hoa quả, trà bánh, đèn nến lung linh. Bên trái có giàn tre treo đầy sớ cầu siêu với được ghi công phu bằng mực son lên giấy điều.
Các cao tăng nổi danh từ khắp nơi đã tụ hội trong điện, phân bố rải rác thành từng nhóm nhỏ. Những vị thiền sư già chống gậy, mắt sáng, sắc mặt hiền từ bên cạnh là các sa di trẻ xách tay nải đi theo hầu cận, thấy được đạo hữu liền lộ ra nụ cười vui vẻ, tiến đến chào hỏi, trao đổi vấn đề đạo pháp, bầu không khí vô cùng hài hòa.
Lúc này tiếng chuông đồng vang lên ba hồi một nhóm người tiến vào trong điện đi đầu là một lão tăng cao gầy tay cầm tích trượng bằng gỗ chiên đàn, bước đi khoan thai, mắt hơi khép hờ, thần thái ung dung. Hai vị thị giả theo sau, lặng lẽ nâng gấu pháp y. Nội thị cao giọng hô vang :
– Quốc sư đến !
Chư tăng liền đồng loạt đứng dậy, quay mình đồng thanh niệm lớn:
— Cung nghênh Quốc sư ! Nam mô A Di Đà Phật.
Từng hàng chư tăng cùng cúi rạp người, tay chắp hiệp chưởng, hành một lạy đơn, không phô trương nhưng đồng đều như sóng lặng lẽ vỗ bờ. Lão tăng dừng bước giữa sân, vội vàng nghiêng mình đáp lễ:
-A Di Đà Phật. Lão nạp là một kẻ ẩn tu, không dám nhận đại lễ. Hôm nay về kinh chỉ vì một chữ ‘hiếu’ của Vu Lan và một lòng hướng Phật của bệ hạ. Pháp hội Vu Lan là sự nghiệp chung của Tăng chúng cả nước. Các pháp hữu vạn dặm quy hội, công đức ấy vô lượng.
Vị lão tăng này là Pháp Chân thiền sư, ông là quốc sư Đại Việt đương nhiệm, dĩ nhiên cũng không phải là Trần Nhật Thanh phong mà là từ đời Minh Tông được phong tặng. Các vua nhà Trần từ đầu triều đã rất tôn sùng Phật giáo, phong cho các nhà sư đức cao vọng trọng danh hiệu Quốc sư, nhằm thể hiện ý kính trọng. Tuy nhiên truyền thống này đến những năm Đại Trị, khi Dụ Tông đích thân cầm quyền đã có thay đổi. Dụ Tông hắn bản thân thân cận Nho giáo, xa cách Phật giáo, trong thời gian cai trị của hắn các Nho sĩ rất nhiều người được cắt nhắc vào trong bộ máy quyền lực, trong khi đó các nhà sư thì bị ngó lơ, điều này làm thế thịnh hành của Phật giáo nhất thời bị đứt đoạn, thân làm nhân vật lãnh tụ Phật giáo, Pháp Chân trong những năm nay đối với tiền cảnh của đạo pháp là vô cùng sầu lo.
Mãi đến gần đây tình hình đã thay đổi, hoàng tộc đấu đá cuối cùng cũng đã kết thúc, tân hoàng đế Đại Việt tuổi trẻ mới lên ngôi không lâu liền noi theo truyền thống của các tiên đế hạ chiếu tổ chức lại đại lễ Vu Lan vô cùng trọng thể vốn bị gián đoạn từ thờI Dụ Tông, lại còn đích thân phái người đến mời ông đến chủ trì đại lễ, điều này ông trong lòng dấy lên hi vọng. Theo cái nhìn của ông, tân hoàng đế tuy rằng cùng các Nho sinh từng có liên hệ sâu, trước đây cũng chưa từng thân cận Phật đạo nhưng đây bất quá là chưa biết đến cái áo nghĩa thâm diệu Phật pháp mà thôi, thông qua thái độ hắn thể hiện ra, ông đánh giá hắn hẳn là thâm tâm hắn vẫn là hướng Phật. Ông tự tin chỉ cần mình có thể nắm lấy cơ hội tiếp cận cải hóa hắn, Phật giáo ắt có thể được tái hưng. Thế là ông không hề chần chờ lập tức đồng ý, từ nơi ẩn tu xuống núi tiến đến Thăng Long chủ trì pháp hội.
Một vị thượng tọa trẻ bước tới cung kính cúi mình:
— Kính bạch Quốc sư, chúng tăng khắp nơi mong mỏi được thấy ngài, nay duyên lành hội tụ, chỉ cầu được nghe lời chỉ dạy mà mở tâm khai trí.
Pháp Chân mỉm cười nói:
— Các vị đạo hữu đều là người mang đạo lực chân thành. Lão nạp chẳng dám xưng là dạy. Hôm nay chỉ thay mặt triều đình dẫn lễ Vu Lan,.
Lúc này, một vị hoạn quan tổng quản tiến đến đón tiếp Pháp Chân:
— Tiểu nhân Hồ Hải, được quan gia giao phó công tác chuẩn bị pháp sự cho đại lễ năm nay, hoan nghênh Quốc sư
Pháp Chân chắp tay đáp lại:
-Đa tạ Hồ đại nhân nghênh tiếp, lão nạp có lễ.
Hồ Hải cười lấy lòng, chắp tay hành lễ nói:
-Bạch Quốc sư, quan gia có chỉ, pháp sự sẽ tiến hành vào giờ Tuất tối nay, mong Quốc sư có thể thống lĩnh các cao tăng tiến hành làm lễ, quan gia cũng dặn dò nếu Quốc sư có yêu cầu gì cần thiết cho pháp sự thì cứ sai bảo, tiểu nhân nhất định thi hành.
Pháp Chân thần sắc vui mừng nói:
-Vậy thì lão nạp phải cảm tạ Hồ đại nhân rồi.
Hồ Hải khách sáo nói:
-Quốc sư quá lời, cung thỉnh Quốc sư nhập pháp tọa.
Pháp Chân gật đầu, tiến lên pháp đàn ngồi lên bồ đoàn, chư tăng thấy quốc sư đã vào vị trí cũng lần lượt an vị ngồi xếp theo vai vế và thứ bậc giới hạnh. Pháp Chân ngôi trên bục, hướng các sư tăng phát biểu :
— Hôm nay là tiết Trung Nguyên, là ngày đại hiếu cứu độ của đức tôn giả Mục Kiền Liên năm xưa. Lòng người đã tụ, đạo pháp đã hội, chỉ mong tâm hương nguyện niệm này được Tam bảo chứng minh, khiến cho cả cõi đất trời cùng lắng lại trong ánh sáng từ bi của giáo pháp.
Cả điện đồng thanh chắp tay:
— Nam mô Đại hiếu Mục Kiền Liên tôn giả.
Pháp Chân gật đầu nói:
-Chư vị đạo hữu, Vu Lan Bồn là pháp sự rất quan trọng, chúng ta không thể sơ sót, xin chư vị đạo hữu cùng lão nạp cùng nhau tụng niệm kinh văn, chuẩn bị cho pháp sự tối nay.
Theo tiếng kinh văn râm ran cùng tiếng mõ đều đều vang lên, khắp điện chìm trong không khí trang nghiêm và thiêng liêng. Các nhà sư dùng giọng đều đều tụng niệm ai nấy đều tập trung tinh thần, không một chút lơ là, mà thân là người chủ trì, Pháp Chân càng là cẩn thận không chế, đảm bảo không có bất luận sai sót nào. Với ông đây pháp sự này là cơ hội tái hưng của Phật giáo, ông tuyệt không muốn cơ hội tốt này ở trên tay mình bị mất đi.