Chương 35: Uy lực của giáp tấm.
Chiếc rương đầu tiên được mở ra, thứ đầu tiên mọi người nhìn thấy bên trong là từng hạt tinh thể trắng mịn. Lương Vương nhìn chăm chú một lúc mới có chút kinh ngạc nói :
-Đây chẳng lẽ là… muối ?
Phan Nghĩa chắp tay hồi đáp :
-Vâng thưa vương gia, đây đúng là muối cũng là một loại hàng hóa chúng tôi muốn trao đổi
Lương Vương nhất thời có chút sờ không được đầu óc, muối thôi mà chúng ta cũng không phải không có, có gì hơn người, nhất thời lộ ra vẻ không hiểu. Phan Nghĩa thây vậy cũng cười nhẹ nói:
-Xin vương gia cho người thử vị muối sẽ thấy khác biệt.
Lương Vương ra lệnh một tên người hầu đi gọi đâu bếp tiến đến. Đầu bếp được gọi đến, biết được vương gia muốn mình nếm thử muối mà sứ giả mang đến liền tiến tới vốc lấy vài hạt muối bỏ vào trong miệng nếm thử chợt sắc mặt biến đổi ánh mắt sáng lên quay lại nói:
-Vương gia, muối này chất lượng thật sự ưu việt, căn bản không có chút vị đắng hay chát nào, chỉ có vị mặn thuần túy so với muối chúng ta vẫn thường dùng thì tốt hơn quá nhiều.
Lương Vương nghe vậy liền tự thân nếm thử một vài hạt muối phát hiện người hầu nói quả không sai. Linh cơ khẽ động, ông dò hỏi Phan Nghĩa giá bán muối của Đại Việt, khi nhận được câu trả lời là giá bán một chút so với giá muối Vân Nam còn thấp hơn ông rất nhạy bén nhận ra điều này có ý nghĩa gì, Vân Nam vốn cũng không thiếu muối, nơi đây có các suối nước mặn được khai thác để làm muối cùng không ít mỏ muối nhưng do hạn chế kỹ thuật tinh luyện, muối làm ra có khá nhiều tạp chất, luôn có vị đắng chát, so với muối của Đại Việt thì chất lượng thua xa lại lại không có ưu thế giá cả tuyệt đối không thể so sánh nếu đem muối Đại Việt đưa ra thị trường ắt có thể chiếm lấy thị phần lớn, thu được lợi nhuận vô cùng khả quan, nhất là khi các mỏ muối ở Vân Nam vốn dĩ phần nhiều nằm trong lãnh thổ họ Đoàn là nguồn thu nhập không nhỏ của bọn hắn, việc muối Đại Việt xuất hiện trên thị trường chẳng khác nào một đòn đánh không nhẹ vào thực lực kinh tế của họ Đoán . Nghĩ vậy, Lương Vương trong lòng không khỏi gật đầu hài lòng.
Tiếp theo, Phan Nghĩa lần lượt giới thiệu các sản phẩm khác của Đại Việt như xà phòng, nước hoa, thủy tinh đồng thời khéo léo ngỏ ý Đại Việt muốn sử dụng nhưng sản phẩm này trao đổi lấy ngựa, lá trà cùng quặng sắt của Vân Nam. Lương Vương suy tính phát hiện cũng không có vấn đề liền đồng ý.
Bàn chuyện giao thương xong xuôi, Phan Nghĩa chỉ vào chiếc rương cuối cùng mới nói:
-Vương gia, trong rương này là lễ vật vương nước tôi muốn dâng tặng lên vương gia để tỏ lòng thành.
Lương Vương thấy vậy thì có chút tò mò nhìn vào chiếc rương cuối cùng, theo nắp rương được mở ra, đồ vật bên trong liền hiện ra trước mắt. Trong rương là là một bộ giáp tấm sáng loáng, được đặt trên nền gấm thêu phượng hoàng bằng chỉ kim tuyến. Người hầu từ trong rương lấy ra các phần của bộ giáp nhanh chóng lắp ghép thành dạng hoàn chỉnh. Thấy bộ giáp thành hình, Lương Vương có chút kinh ngạc. Bộ giáp này kết cấu hoàn toàn khác biệt với kết cấu giáp trụ ông thường thấy, bộ giáp làm từ các tấm thép lớn liền mảnh bao trọn kín mít cơ thể người mặc, ngay cả mũ giáp cũng được làm vô cùng kín chỉ lộ ra các khe hở nhỏ, có thể nói là bảo vệ toàn thân không sót một chỗ nào.
Lương Vương chống tay lên đầu gối, khẽ nghiêng người nhìn kỹ:
— Đây là lễ vật của An Nam vương ? Một bộ giáp bằng thép liền mảnh? Xưa nay, ta chỉ thấy những mảnh nhỏ ghép lại… Làm sao cử động nổi trong thứ này?
Sứ giả Đại Việt mỉm cười, chỉ tay vào lớp khớp nối ở khuỷu tay và đầu gối:
— Dạ bẩm Vương gia, đây là chế pháp mới của binh xưởng nước tôi. Các tấm thép được uốn theo hình thể con người, chỗ gối, khuỷu, vai đều có bản lề ẩn, cho phép chiến sĩ vừa di chuyển linh hoạt vừa bảo vệ toàn thân, đạt đến đao thương không thể xuyên phá.
Đạt Lý Ma lúc này sắc mật hồ nghi lại đứng ra nói:
-Đao thương không thể xuyên phá ? Ta cầm quân nhiều năm nay chưa nghe nói có giáp trụ nào dám tự xưng đao thương không thể xuyên phá.
Phan Nghĩa cười rất tự tin:
-Bình chương đại nhân nếu không tin thì có thể kiểm nghiệm, lời của hạ thần tuyệt không có một câu nói ngoa.
Lương Vương cười khẽ, hạ lệnh lệnh:
— Được, chúng ta đến diễn võ trường thử nghiệm !
Diễn võ trường Lương Vương phủ,
Ba binh sĩ dựng lên một bù nhìn gỗ cao lớn, áo giáp được phủ lên một mô hình thử nghiễm đã hoàn thành. Đạt Lý Ma thấy đã công tác chuẩn bị đã hoàn thành thì gật đầu, phất tay ra lệnh:
-Cung thủ, xạ kích !
Hai cung thủ tiến lên đến khoảng cách hai mươi bước lền dừng lại, trường cung được kéo căng. “Vút! Vút!” — hai mũi tên lông vũ lao vun vút, ghim thẳng vào ngực giáp. “Keng!” — tiếng va chạm vang dội, mũi tên bật ngược trở lại, gãy đôi, rơi xuống sân đá. Cả trường võ nín lặng một khắc rồi bật tiếng xôn xao.
Đạt Lý Ma chau mày, hạ lệnh :
-Tiếp tục, dùng đao thử xem.
Một binh sĩ tiến lên, vung thanh trường đao nặng hai mươi cân từ trên cao chém xuống chỉ nghe một tiếng va chạm vang lên, lưỡi đao bị bật nảy lại, binh sĩ bị phản chấn đến cánh tay tê dại nhưng bất ngờ là chỉ có thể để lại trên bộ giáp một vết xước nhàn nhạt.
-Tiếp tục, dùng giáo đâm- Đạt Lý Ma hạ lệnh
Một võ sĩ tay cầm giáo đâm mạnh vào bộ giáp. Mũi giáo bén nhọn đụng vào giáp phát ra âm “cạch” khô khốc, lập tức dội ngược lại như va vào tường đồng. Võ sĩ không cam lòng tiếp tục thử nhưng kết quả vẫn đều là không thể xuyên thủng.
-Dùng nỏ cứng.
Các binh sĩ Vân Nam mang ra nỏ cứng, dùng hết sức bình sinh kéo căng dây, lắp tên bắn ra .Tiếng va chạm trầm đục vang lên . Bộ giáp chỉ hơi rung lên liền đem tên nỏ bắn ngược ra, rơi lăn lóc trên nền đất, đầu mũi méo mó. Lúc lính lại gần xem, thì thấy lớp thép chỉ trầy xước nhẹ. Mọi người sắc mặt biến đổi, ngay cả đến nỏ cứng với lực xuyên phá mạnh cũng không thể tổn hại đến, bộ giáp trụ này người An Nam xưng là không thể xuyên phá quả thật không hề có nói sai, hoàn toàn là sự thật.
Lương Vương sắc mặt nghiêm nghị quay sang Phan Nghĩa nói:
-Món quà của quý quốc, bản vương rất hài lòng nhưng bản vương có nghi hoặc được giải đáp ?
Phan Nghĩa cười nói:
-Vương gia xin cứ hỏi ?
Lương Vương sắc mặt ngưng trong hỏi :
-Bộ giáp như thế này quý quốc có thể sản xuất bao nhiêu ?
Phan Nghĩa cũng không giấu giếm thoải mái nói ra:
-Nước tôi hiện tại công nghệ vẫn chưa thành thục, sản lượng vẫn là không nhiều lắm, ước tính hàng tháng chỉ có thể sản xuất 150 bộ giáp như vậy.
Mọi người nghe vậy liền hít hà một hơi, 150 bộ còn là không nhiều lắm, phải biết với sản lượng như vậy chỉ cần vài năm có thể chế tạo ra một đội quân trọng giáp đến mấy ngàn người, người người phòng ngự mạnh đến biến thái, người người trên chiến trường đối với vũ khí là bất khả xâm phạm, trừ phi có thể tấn công vào phần đầu hoặc các khe hở mối nối của giáp trụ nếu không không có cách nào hạ gục bọn hắn, nghĩ thôi đã làm người không rét mà run.
Trần Nhật Thanh đồng thời với chế tạo súng pháo vẫn không bỏ qua chế tạo áo giáp cho quân đội Đại Việt . Hắn rõ ràng tuy rằng đời sau áo giáp bị đào thải nhưng đó là khi uy lực của súng đã quá lớn, giáp không thể bảo vệ hết mà thôi, thời đại này áo giáp vẫn phát huy vai trò cực kỳ to lớn. Một bộ áo giáp có thể hữu hiệu bảo hộ cơ thể khỏi đại đa số sát thương, tạo ra ưu thế cực lớn, không phải tự nhiên mà thời cổ triều đình đối với dân chúng cầm đao kiếm không để ý ngược lại tàng trữ áo giáp lại bị liệt vào tội tạo phản, thật sự là áo giáp uy hiếp lớn hơn đao kiếm nhiều.
Chính vì Trần Nhật Thanh hiểu điều này nên hắn dựa theo trí nhớ trực tiếp mô phỏng hình thái áo giáp bảo vệ mạnh nhất- giáp tấm toàn thân của người Châu Âu.
Giáp tấm có thể xem như một phát minh không gặp thời đại, nó được phát minh vào giai đoạn cuối thế kỉ 15 với khả năng bảo vệ gần như tuyệt đối trước các loại vũ khí lạnh, nó nhanh chóng tỏa sáng trên chiến trường, nhưng thời huy hoàng của nó chỉ kéo dài trong vai chục năm rồi bị dần dần lỗi thời. Nguyên nhân là trong lịch sử sang thế kỉ 16 sự phát triển của súng ống có một bước tiến bộ khá lớn, với ra đời của súng musket có thể xuyên thủng giáp trụ một lính súng kíp có thể hạ gục một kỵ sĩ mặc áo giáp đắt tiền so sánh chi phí quá không có lợi bất quá với niên đại hiện tại điều này hoàn toàn không làm Trần Nhật Thanh để ý. Bây giờ mới là thế kỉ 14, hỏa khí tuy đã xuất hiện uy lực vẫn còn rất thấp, giáp tấm của hắn hoàn toàn có thể ngạnh kháng súng hỏa mai bắn mà không hề sợ hãi. Lấy tình hình công nghệ luyện kim thế kỉ 15 kỵ sĩ giáp tấm còn có thể thống trị chiến trường huống chi so với thế kỉ 15 lịch sử công nghệ luyện kim của hắn bây giờ còn ưu việt hơn, sản lượng thép cũng không phải một cấp bậc.
Lương vương trầm giọng hỏi Phan Nghĩa:
-An Nam vương muốn cùng Vân Nam ta kết làm minh hữu, cũng có thể cung cấp cho bản vương một số bộ giáp kiểu này chăng ?
Phan Nghĩa mặt bất đắc dĩ nói:
-Vương gia, sản lượng của nước tôi thật sự là không nhiều lắm, lấy ra cung ứng cho vương gia thật sự là có chút khó khăn
Thấy Lương Vương sắc mặt lộ ra vẻ thất vọng, hắn lại bất ngờ chuyển giọng:
-Nhưng vương nước tôi nói, nếu quan hệ hai bên gần thêm một bước thì chuyện này cũng không phải là không thể thương lượng. Vương nước tôi nghe nói đến vương gia ngài dưới gối có Nhị công chúa dung mạo xinh đẹp, hiền thục nết na, tâm sinh ái mộ.
Lương Vương sắc mặt hơi ngưng lại, suy tư một lúc mới nói:
-Chuyện này bản vương đồng ý nhưng bản vương bây giờ chỉ có một mình tiểu nữ là con, bản vương cũng phải hỏi ý kiến của nó đã.
Phan Nghĩa cười nói:
-Chuyện này vương gia yên tâm, xin cho tôi được gặp mặt công chúa, vương nước tôi có viết một lá thư cho nàng, điện hạ nói nàng ấy đọc xong nhất định sẽ đồng ý.
Lương Vương dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Phan Nghĩa không rõ vì sao hắn có nắm chắc như thế nhưng cũng gật đầu nói:
-Nếu An Nam vương đã tự tin như vậy thì ta liền đi gọi tiểu nữ đến.
Nói xong liền gọi tới một người hầu, hạ lệnh:
-Đi truyền tin cho công chúa đến nội đường, nói có sứ giả An Nam muốn bái kiến.
Người hầu nhận mệnh liền vội vàng xoay người rời đi.