Chương 34: Đàm phán Đại Việt- Vân Nam
Trung Khánh ( Côn Minh) Lương Vương phủ, chính điện
Phan Nghĩa tiến lên phía trước hành lễ mà nói:
-Lương Vương điện hạ tôn kính, hạ thần phụng mệnh quốc vương nước tôi, đem lễ vật sang yết kiến Lương vương, mong được mở lại đường thông hiếu, để dân hai cõi được giao thương yên ổn.
Lúc này một viên tướng ăn mặc giáp trụ, cằm có râu xồm, ánh mắt như lưỡi câu từ trong hàng đứng ra nghiêm mặt mà nói:
-Sứ giả An Nam, ngươi đến đây nói lời hoa mỹ như vậy, nhưng theo ta thấy nước các ngươi căn bản không có thật tâm thành ý. Nước các ngươi đã nhận sắc phong của người Minh bây giờ lại đến cùng Vương gia chúng ta cầu thông hiếu. Đây há chẳng phải một nước hai lòng, muốn bắt cá hai tay ?
Phan Nghĩa chắp tay nói:
-Xin hỏi vị đại nhân này tôn tính quý danh là gì ? Hiện nay đang ở cương vị ra sao ?
Tướng lĩnh thần thái ngạo mạn nói:
-Ta tên Đạt Lý Ma, may mắn được Vương gia coi trọng, phong chức Bình chương gia hàm Tư đồ giao cho việc quân mã chinh chiến. 10 vạn đại quân của Vân Nam hành tỉnh đều quy về ta quản.
Nhà Nguyên cai trị Trung Nguyên tuy tiếp thu bộ máy của người Hán nhưng tính chất phân phong bộ lạc từ thời Mông Cổ quốc vẫn tiếp nối, mỗi hành tỉnh đều có một bộ máy chính trị quân sự có tính độc lập rất cao, mỗi hành tỉnh đều có giá cấu y hệt với triều đình trung ương ở Đại Đô chỉ có khác biệt là chức vị ở trung ương sẽ tự xưng là Trung Thư phân biệt với chức vị các hành tỉnh mà thôi. Có thể so sánh nói bộ máy ở các hành tỉnh triều Nguyên như là chim sẻ, tuy nhỏ nhưng lông cánh đủ hết, mỗi hành tỉnh gần như một tiểu vương quốc vậy.
Lương Vương làm vương tự trị Vân Nam hành tỉnh tự nhiên cũng có bộ máy gánh hát như vậy, có Vân Nam tả thừa tướng Đạt Đích cùng Vân Nam hữu thừa tướng Lư Nhi mà Đạt Lý Ma thân là thống lãnh quân đội Vân Nam tự nhiên cũng Lương vương được phong chức Bình chương- rút gọn của Bình chương quân quốc trọng sự- tương ứng với Đồng trung thư môn hạ bình chương sự của triều đình Đại Việt cũ cùng gia hàm Tư đồ- vị trí Tam công. Tóm lại Đạt Lý Ma mặc dù chỉ là quan chức địa phương nhưng ở Vân Nam hành tỉnh chức vị của hắn cũng là tể tướng Tam công, tự nhiên cũng có vốn liếng khinh thường Phan Nghĩa. Dù sao lấy hắn xem ra An Nam quốc bất quá ngang một hành tỉnh của Đại Nguyên mà thôi, An Nam quốc vương hay Tướng Quốc đến thì hắn còn có chút để mắt, chỉ là một tên thị lang nhỏ nhoi tính cái gì.
Phan Nghĩa sắc mặt ung dung đáp lời:
-Bình chương Đại nhân nói quá lời. Nước tôi thân là nước nhỏ gặp buổi thiên hạ rung chuyển, binh lửa khắp nơi, biết thân mình mỏng yếu, có chút biến báo để yên thân tránh can qua cũng là chuyện thường tình, cũng không phải thật sự là bổn ý. Huống chi Minh đình là chủ động đến sắc phong cho nước tôi, nhận sắc phong là chuyện của các tiên vương trước đây làm, nay tân vương nước tôi vừa mới kế vị, trước tiên liền phái hạ thần đến đây đến cùng Vương gia cầu thông hiếu, thành ý này còn không đủ thành tâm sao.
Đến đây Phan Nghĩa hơi dùng một chút rồi lại nói:
-Hơn nữa, theo hạ thần nghe nói, Đoàn Bình chương ở Đại Lý cũng có nhận sắc phong của Minh đình, cũng không thấy Bình chương đại nhân nhắc đến, tại sao lại lấy chuyện này trách nước tôi.
Đạt Lý Ma khuôn mặt cứng lại, thần sắc sa sầm. Đạt Lý Ma rất không cao hứng, phải biết cả 7 lần Lương Vương phái quân tiến công Đại Lý thất bại phái tướng chỉ huy chính là hắn, chính vì hắn tiến công bất lực mới khiến Lương Vương phải chấp nhận cùng họ Đoàn tồn tại ở cái trạng thái khó xử như hiện tại, tại hắn xem ra Phan Nghĩa nhắc đến Đoàn Bảo chắc khác nào bóc vết sẹo của hắn nhất thời làm hắn xuống đài không được, xấu hổ giận dữ không thôi.
Lương Vương lúc này mới cất giọng quát :
– Đạt Lý Ma, mau lui xuống . Sứ giả mang quốc thư, lễ vật, vượt ngàn dặm mà đến, đối với hòa hiếu chính là thành ý rõ ràng, há có thể dùng thái độ vô lễ như vậy, đây là ngươi muốn thiên hạ chế cười bản vương sao ?
Đạt Lý Ma vội vàng quỳ xuống nói:
-Hạ thần không dám, hạ thần có tội,xin vương gia tha tội.
Lương Vương hơi thở ra một hơi nói:
-Nể tình ngươi nhiều năm theo bản vương, bản vương không trách tội ngươi, mau về chỗ.
-Thần tạ vương gia khai ân !
Đạt Lý Ma vội vàng tạ tội trở về vị trí, Lương Vương lúc này mới giọng ôn hòa cùng Phan Nghĩa nói :
– Đạt Lý Ma theo bản vương chinh chiến sa trường, cầm đao kiếm đã lâu, không thông hiểu lễ nghi, nên ngôn từ có chút thô lỗ, mong quý sứ thứ lỗi chớ trách.
Biết đây là Lương Vương cho Đạt Lý Ma bậc thang xuống Phan Nghĩa cũng rất thức thời nói:
-Vương gia quá lời, Bình chương đại nhân cũng là một lòng trung tâm mà nhất thời lỡ lời, cũng không phải lỗi lầm gì.
Lương Vương gật đầu nói:
-Nếu quý sứ đã nói vậy thì chuyện này coi như cho qua.
Lương Vương đối với Đạt Lý Ma tự nhiên cũng không có tức giận, vốn Đạt Lý Ma đứng ra làm khó dễ cũng là một phần kế hoạch đàm phán, một người diễn mặt đen một người diễn mặt đỏ nhằm tạo lợi thế tâm lý cho bên ta, bất quá hiện tại hiển nhiên dự tính thất bại, tự nhiên cũng không cần tiếp tục tiến hành, là lúc tiến vào chính đề. Ông trầm giọng hỏi:
-Xin hỏi quý sứ, An Nam quốc vương lần này muốn cùng Vân Nam ta thông hiếu cụ thể là sao ?
Phan Nghĩa đáp lại:
-Thưa Vương gia, vương nước tôi đối với danh tiếng lẫy lừng của vương gia vồ cùng ngưỡng mộ, đã có lòng muốn kết giao từ lâu, đến nay được kế vị,muốn cùng vương gia kết thành minh hữu, hai bên cộng đồng hỗ trợ, trao đổi hàng hóa, bổ trợ lẫn nhau.
Lương Vương cười hỏi:
-An Nam quốc vương thông hiểu lễ nghĩa, bản vương khâm phục, nhưng chẳng hay, quý quốc muốn dùng hàng hóa gì trao đổi với Vân Nam ta ?
Phan Nghĩa nghe được ông chất vấn cũng không chần chờ mà ra hiệu cho người hầu khiêng mấy chiếc rương lớn vào trong điện. Rương được mở ra, đồ vật bên trong lập tức thu hút chú ý của mọi người trong điện.