Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vong-du-than-thoai-chi-saiya-huyet-mach.jpg

Võng Du Thần Thoại Chi Saiya Huyết Mạch

Tháng 2 4, 2025
Chương 26. Tổ Vu dặn dò! Chương 25. Hậu Thổ!
cao-vo-chu-thien-rut-the-mot-ngay-mot-cai-lao-ba.jpg

Cao Võ: Chư Thiên Rút Thẻ, Một Ngày Một Cái Lão Bà

Tháng 2 4, 2026
Chương 254: Tề Hạ ác thú vị Chương 253: Hoàng đế hoàn toàn chưởng khống quyền
vo-hiep-the-gioi-dai-minh-tinh.jpg

Võ Hiệp Thế Giới Đại Minh Tinh

Tháng 2 4, 2025
Chương 601. Hồi cuối Chương 600. Chấp chưởng Luân Hồi
phong-than-ket-thuc-thuc-tinh-danh-dau-he-thong.jpg

Phong Thần Kết Thúc, Thức Tỉnh Đánh Dấu Hệ Thống?

Tháng 2 6, 2026
Chương 1020: Không biết xấu hổ phương diện, cô tự nhận không bằng ngươi Chương 1019: Cô chi đạo tức là chúng sinh
ta-gap-qua-long.jpg

Ta Gặp Qua Long

Tháng 1 31, 2026
Chương 176: Ngươi lúc nào thì đào thải? 【 cầu nguyệt phiếu! 】 Chương 175: Van cầu các ngươi nhìn một chút ta 【 cầu nguyệt phiếu! 】
Ta Ở Tiên Giới Có Khối Điền

Khóa Lại Tiểu Thế Giới, Chế Tạo Vạn Cổ Tiên Triều

Tháng 1 16, 2025
Chương 154. Đại Càn tiên triều Chương 153. Nhiệm vụ ban thưởng
cuc-pham-chu-nha-dep-giai-nhan.jpg

Cực Phẩm Chủ Nhà Đẹp Giai Nhân

Tháng 1 19, 2025
Chương 1149. Mỹ hảo tương lai! Chương 1148. Xong!
dap-lang-thang-dia-cau-ta-tao-thang-may-bau-troi-cao-rat-hop-ly-di

Đập Lang Thang Địa Cầu Ta Tạo Thang Máy Bầu Trời Cao Rất Hợp Lý Đi

Tháng mười một 1, 2025
Chương 561: Tinh Thần Đại Hải (đại kết cục) Chương 560: Là thời điểm
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 36: Một bức thư thành hôn sự
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Một bức thư thành hôn sự

Lương Vương phủ, Tây viện, trường bắn tên

Kim Huệ Chi mặc một bộ võ y trên trán lấm tấm mồ hôi thơm, tay trái cầm trường cung, tay phải rút ra một mũi tên từ trong ống lắp vào dây cung. Nàng hơi thở ổn định, mắt đẹp hơi híp lại, cánh tay phát lực lôi kéo cung, cung như trăng tròn, mũi tên tựa sao băng, tốc độ nhanh như tia chớp bắn ra.

– Vút ! Phập !

Mũi tên tinh chuẩn cắm ngập vào bia ngay vị trí hồng tâm, thân tên khẽ rung lên. Chỉ thấy trên vị trí hồng tâm đã cắm sẵn 4 mũi tên khác.

-Năm mũi liên hoàn trúng hồng tâm. Công chúa điện hạ thần tiễn vô song

Thi nữ đứng ở một bên vỗ tay khen ngợi. Kim Huệ Chi môi thơm khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười như hoa đào, vừa định lên tiếng thì chợt nhìn thấy một người hầu từ xa chạy tới, quỳ gối trước mặt”

-Bẩm công chúa điện hạ, Vương gia cho gọi công chúa đến nội đường.

Kim Huệ Chi hơi nghi hoặc dò hỏi:

-Phụ vương gọi ta ? Có chuyện gì sao ?

Người hầu đáp lại :

-Dạ thưa công chúa điện hạ, có sứ giả An Nam quốc đến thông hiếu, muốn bái kiến công chúa điện hạ

Kim Huệ Chi nghe được lời này, trong đầu linh quang chợt lóe lên. An Nam quốc, muốn tìm ta, chẳng lẽ là hắn sao ? Đôi mắt nàng hơi cong lên, gò má hơi ửng hồng, nết vui vẻ hiện lên trên mặt ngọc. Bất quá nàng rất nhanh ý thức được thái độ của mình có chút lộ liễu, cố nén cảm xúc, điều chỉnh tâm tình, mặt bình thản gật đầu:

-Ta đã biết. Ngươi đi nói với phụ vương ta thay y phục xong sẽ lập tức đến ngay.

Người hầu nhận được hồi đáp rời đi, nàng lại nhìn ngắm chiếc vòng đơn sơ đang đeo trên cổ tay, trong mắt đều là ý cười. Hắn cuối cùng cũng trở về, ta phải trang điểm thật đẹp, nhất định phải cho hắn kinh động mới được. Nghĩ vậy nàng vội vàng cùng thị nữ rời khỏi trường bắn tên trở về trong phòng thay y phục, đeo lên trang sức. Khoảng 30 phút sau, Kim Huệ Chi nhìn ngắm dung nhan tuyệt thế phản chiếu trong gương đồng, lộ ra một nụ cười hài lòng liền xoay người đi đến nội đường.

Bước qua ngạch cửa tiến vào nội đường Kim Huệ Chi đưa mắt quan sát chung quanh ngoại trừ phụ vương cùng các đại thần là quen thuộc thì có một nhóm người xa lạ, ăn mặc khác biệt, rõ ràng đây là sứ đoàn đến từ An Nam quốc được nhắc đến. Nàng mắt đẹp lướt qua dung mạo từng người, tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc trong tâm khảm nhưng làm nàng thất vọng là hoàn toàn không tìm thấy gì, tâm tình vui vẻ nháy mắt biến mất không còn chút gì, chỉ có thể tiến lên cung kính hành lễ với Lương Vương.

-Nữ nhi kính bái phụ vương ! Chẳng hay phụ vương gọi nữ nhi đến là có chuyện gì ?

Lương Vương mặt cười giới thiệu :

-Nữ nhi đây là Phan Nghĩa, Lễ bộ thị lang của An Nam quốc, được An Nam quốc vương phái đến thông hiếu, hắn muốn gặp con để truyền lời của An Nam quốc vương.

Phan Nghĩa nhìn Kim Huệ Chi nhất thời thần sắc chấn động một lúc sau mới hồi thần lại dúng ánh mắt đánh giá kỹ càng, mắt phượng mày ngài, mặt đẹp như tiên, da trắng như ngọc thạch, vòng eo thon gọn, thật là một mỹ nhân tuyệt thế, trong lòng không khỏi cảm thán quan gia thật là có mắt nhìn. Người đẹp như vậy chả trách quan gia nhà mình không quản ngại đường xa cũng nhất định phải ẩn nấp tung tích đi theo sứ đoàn đến đây. Biết rõ nàng có khả năng trở thành chủ nhân hậu cung sau này, Phan Nghĩa lộ ra nụ cười nịnh nọt giọng điềm đạm nói :

– Khởi bẩm vương gia, khởi bẩm công chúa điện hạ, vương nước tôi tuy xa ở phương Nam nhưng từ lâu đã nghe danh tiếng của công chúa điện hạ: dung mạo tựa tuyết đọng mai khai, đức hạnh vượt khuê phòng, lại giỏi văn võ, thật là đấng anh thư mẫu mực, trong lòng vô cùng ái mộ. Lại thêm hiện nay hai bên giao hảo, kết thành minh hữu, núi liền núi, sông nối sông, lòng người đều mong chờ hữu nghị lâu dài, vì lẽ ấy vương nước tôi muốn hướng công chúa điện hạ ngỏ lời cầu hôn, hỉ kết lương duyên, để chúng ta thiên thu hữu nghị, tứ hải đồng tâm.

Kim Huệ Chi nghe lời của Phan Nghĩa ánh mắt hiện lên một tia lạnh nhạt, mắt hơi cụp xuống. Lương vương nhìn lướt sang con gái, trầm giọng hỏi :

— Nữ nhi, ý con thế nào?

Kim Huệ Chi miệng thơm khẽ mở dùng lời lẽ uyển chuyển nói :

— Nữ nhi là nữ nhi của phụ vương, việc hôn sự tất do phụ vương quyết định. Nhưng nữ nhi nghĩ đến nữ nhi cùng An Nam quốc vương đôi bên chưa từng gặp mặt, chưa rõ tính nết, chưa từng một lời tương giao, An Nam quốc vương hiện tại ngỏ lời kết thân, chẳng phải có chút vội vã quá mức hay sao, nếu vì hôn nhân vội vàng không tìm hiểu kỹ dẫn đến cuộc sống sau này bất đồng, sợ là sẽ khiến hai bên khó lòng bền nghĩa.

Kim Huệ Chi thần sắc lạnh nhạt, nàng đã từng hỏi qua Trần Nhật Thanh, hắn căn bản chỉ là chi thứ vương tộc An Nam cũng không phải quốc vương, hiển nhiên đối tượng cầu hôn không phải hắn. Kim Huệ Chi thân làm con nhà quý tộc nàng biết rõ trong giới quý tộc hôn nhân chính trị là rất khó tránh khỏi, cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nếu không gặp Trần Nhật Thanh nàng tự nhiên cũng sẽ nhẹ nhàng thuận theo, nhưng bây giờ trong lòng nàng đã có người yêu, hắn cũng có đủ địa vị làm chồng nàng, hơn nữa đã hứa hẹn đến hỏi cưới nàng, nàng tự nhiên phải vì hắn nỗ lực tranh thủ.

Phan Nghĩa bình tĩnh cười nói:

— Công chúa lo nghĩ chu đáo, lời này phải lắm. Đối với chuyện này vương nước tôi cũng có liệu đến, nên cũng sai tôi đem đến một bức thư tay để tỏ lòng mình, mong công chúa xem qua có thể hiểu được chân tình của vương thượng.

Nói xong từ trong tay áo lấy ra một hộp ngọc đưa tới. Kim Huệ Chi tiếp nhận hộp ngọc, mở nắp ra, chỉ thấy bên trong có một bức thư, nàng dùng tay tháo niêm sáp, mở thư ra, ánh mắt vừa lướt qua dòng chữ đầu trên thư liền biến đổi. Nang trong lòng mừng khấp khởi, đây là nét chữ của hắn, trong những ngày ở chung bên nhau nàng cũng không ít lần nhìn hắn viết, đối với chữ viết của hắn tuyệt không nhận sai. Trên thư viết từng dòng chữ cứng cáp :

“Gửi công chúa tôn quý, bản vương tuy cùng nàng chưa từng gặp mặt nhưng từ lâu đã nghe nói nàng có tài cưỡi ngựa bắn cung không kém bậc anh hùng lại kiêm thông hiểu thi thư, lòng sinh kính mến. Nhưng mến từ xa, lời chưa nói, người chưa gặp, sao dám đường đột? Bản vương tự hỏi mình qua bao đêm: liệu có phải vọng tưởng chăng, khi đem lòng yêu một người chưa từng diện kiến?

Nhưng nỗi mong nhớ ngày một sâu, lòng càng trăn trở. Cuối cùng, bản vương quyết gác lễ nghĩa mà theo tiếng gọi của trái tim. Nay sai chánh sứ Phan Nghĩa, phó sứ Vương Minh, mang theo quốc thư cầu hôn. Bản vương hiểu, lời lẽ trong thư dù trang trọng cũng khó sánh bằng một lời thực lòng. Huống hồ, cách núi sông, chưa từng nắm tay mà nói lời ước hẹn, làm sao nàng hiểu được tâm ý của bản vương đây ?

Vậy nên bản vương tự tay viết bài thơ này, nếu nàng đọc được, xin hãy lấy đó làm lời của bản vương bày tỏ từ tận từ trái tim mình gửi đến nàng :

Tĩnh dạ đơn phòng vọng huệ chi

Phương tâm bất đoạn mộng cô hằng

Phong đưa cổ khúc lưu thúy sắc

Lệ thấm thi tâm kết thiền quyên

Tỷ dực điểu phi xuyên nhật nguyệt

Liên lý chi cộng độ đông sang

Nguyện thệ thủ túc niên niên lão

Thâm tình vĩnh kiếp khắc thạch cương.

Kim Huệ Chi tay khẽ run, cái tên Hán Huệ Chi của nàng là do hắn đặt, cái tên này cũng chỉ hắn và nàng mới biết không có người thứ ba, là hắn, thật sự là hắn. Hồi thần lại, nàng cố nén kích động ánh mắt dừng lại trên tờ giấy, giả bộ như ngẫm nghĩ từng câu từng chữ, trầm ngâm rất lâu. Lương vương khẽ nhíu mày, chuẩn bị lên tiếng thì thấy nàng từ tốn ngẩng đầu, đôi má ửng đỏ, nét mặt trầm tĩnh nói:

— Thi thư tuy không dài, nhưng lời từ tâm khảm. Nữ nhi vốn nghĩ chuyện nhân duyên cần gặp mặt, cần hiểu lòng… Nhưng nay đọc bài thơ này, lại cảm thấy… chữ tuy ít, mà tình sâu. Người có thể viết ra thơ ấy, tất không phải hời hợt cầu may, mà là thành tâm chân ý. Nữ nhi chẳng dám tự cho mình tài đức gì, nhưng nếu có thể đáp lại một tấm lòng như vậy, thì… xin phụ vương định liệu.

Lương Vương hơi kinh ngạc, đây là có chuyện gì, đổi ý nhanh vậy. Ông tò mò đem lá thư lấy tới, chăm chú đọc, Đọc xong ông ngẩng đầu lên dùng ánh mắt hồ nghi nhìn Kim Huệ Chi, thầm nghĩ chẳng lẽ con gái mình thay đổi thái độ đơn giản bị bài thơ này đả động sao, ông mặc dù có chút khó tin nhưng kiểm tra đi kiểm tra lại không phát hiện điểm bất thường gì, đơn giản là một bài thơ tình, cái gì khác cũng không có, hoài nghi trong lòng biến mất, ông hạ lệnh:

-Nếu con đã nói vậy thì chuyện hôn sự này phụ vương đồng ý, cứ quyết định như vậy .

Chú thích :giải nghĩa thơ:

1, Tĩnh dạ đơn phòng vọng huệ chi :Đêm vắng, phòng đơn, ngắm nhín cành huệ – đồng thời cũng là chơi chữ tên của nữ chính

2, Phương tâm bất đoạn mộng cô hằng :Tấm lòng son sắt, ôm giấc mộng cô liêu vĩnh hằng.

3.Phong đưa cổ khúc lưu thúy sắc :Gió đưa âm vang khúc nhạc cũ, gợi dậy sắc xanh .

4.Lệ thấm thi tâm kết thiền quyên :Lệ thấm hồn thơ, kết thành hình bóng của thiền quyên – người đẹp

5, Tỷ dực điểu phi xuyên nhật nguyệt :Như chim chung cánh, vượt ngày tháng không rời nhau.

6,Liên lý chi cộng độ đông sang : Như cây liền cành cùng vượt qua mùa đông giá rét.

7,Nguyện thệ thủ túc niên niên lão : Nguyện thề tay nắm tay, cùng nhau già đi cùng năm tháng.

8,Thâm tình vĩnh kiếp khắc thạch cang :Tình sâu như khắc lên đá cứng, muôn đời chẳng phai.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuoc-tinh-them-diem-ta-vo-dao-khong-co-han-muc-cao-nhat.jpg
Thuộc Tính Thêm Điểm, Ta Võ Đạo Không Có Hạn Mức Cao Nhất
Tháng 1 10, 2026
trong-sinh-theo-hong-kong-bat-dau-khi-the-gioi-thu-phu
Trọng Sinh: Theo Hồng Kông Bắt Đầu Khi Thế Giới Thủ Phủ
Tháng 1 31, 2026
than-dieu-ta-duong-qua-co-toa-tuy-than-dong-thien.jpg
Thần Điêu: Ta, Dương Quá, Có Tòa Tùy Thân Động Thiên
Tháng 1 29, 2026
chuong-khong-thoi-quang-chi-long.jpg
Chưởng Khống Thời Quang Chi Long
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP