Chương 3 : Lần đầu làm văn nô
Lão già xoay lại, phát hiện một nữ nhân đeo mạng che mặt, dắt theo 5 tên hộ vệ cùng 1 thị nữ đã đến trước sạp. Nàng khoác trên mình một tầng bạch y mỏng, nhẹ như sương mai đọng trên cánh hoa sen đầu hạ. Tóc dài nàng đen như mực, buông xõa xuống như thác nước .Ánh mắt nàng sâu thẳm, lạnh lẽo như mặt hồ dưới đêm trăng, nhìn qua tưởng vô tình, nhưng ẩn sau đó lại là tầng tầng sóng cuộn chưa từng ai hiểu thấu.
Làn da nàng trắng mịn như mỡ đông, thân hình nàng mảnh dẻ mà không yếu ớt, uyển chuyển như nhành liễu non giữa gió xuân. Vòng eo nàng thon nhỏ mà săn chắc dưới lớp áo lụa mỏng ẩn hiện từng đường cong tinh tế từ trên người nàng tỏa ra hương thơm nhè nhẹ như hoa mai. Nàng đứng thẳng như tùng, cốt cách lạnh như băng, lại chẳng hề xa cách – nàng là sự giao hòa giữa tiên và người, làm người nhịn không được mà say mê.
Lão già thấy vậy trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm, cho dù hắn đến cái tuổi này, chuyện kia đã không còn ham muốn nhưng cũng không kìm được mà tán thưởng- thật là mỹ nhân tuyệt thế. Quay đầu nhìn về phía Trần Nhật Thanh lại quay qua nhìn lại, trong mắt lão hiện ra thần sắc cổ quái, nụ cười dần trở nên không đứng đắn, nhủ thầm tiểu tử này thật là may mắn, rơi vào cảnh này còn có vận tốt như vậy. Lão gia nhìn tùy tùng nàng mang theo biết thân phận nàng không tầm thường, liền nói:
-Tiểu thư cứ việc xem, chỉ cần tiêu thư trả nổi tiền, lão phu liền bán.
Nữ nhân đeo mang thấy lão chủ đáp ứng liền gật đấu đi tới bên chiếc cũi. Trần Nhật Thanh ban đầu ở xa còn không nhìn rõ, nhưng theo nàng lại gần, thân ảnh xinh đẹp đi đến trước mặt hắn nhất thời cũng là đầu óc trống rỗng, si ngốc mà nhìn. Chẳng qua hắn rất nhanh tỉnh lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc, không hề hiển lộ ra biểu hiện gì.
Nữ nhân đối với Trần Nhật Thanh nhìn mình cũng không để ý, các nam nhân dùng ánh mắt này nhìn nàng, nàng đã sớm quen, chẳng qua làm nàng có chút kinh ngạc là người thanh niên này có thể tỉnh lại nhanh đến vậy, nếu không phải nàng nhanh mắt, thật đúng là không phát giác được. Thấy hắn một bộ trang nghiêm đạo mạo giả bộ như đối với nhan sắc nàng không thèm quan tâm trong lòng cười thầm, không khỏi dấy lên hứng thú, tên này thật là có ý tứ.
Nàng đến trước cũi, hướng Trần Nhật Thanh hỏi một lượt :
-Ngươi tên là gì ? Quê quán ở đâu ? Ai dạy ngươi học chữ ? Vì sao bị bắt làm nô ?
Trần Nhật Thanh mặt không đổi sắc đáp:
-Bẩm tiểu thư tiểu nhân tên Vương Minh. Gia phụ là thương nhân ở Quảng Đông, trong nhà cũng có chút tích tụ nên thuở nhỏ tiểu sinh cũng được cha thuê gia sư dạy dỗ, chữ nghĩa cũng là biết được một hai. Năm nay gia phụ có chuyến làm ăn đến nước An Nam làm buôn bán, dẫn theo tiểu sinh để học hỏi, nhưng không may giữa đường gặp phải thổ phỉ đánh cướp cả đoàn chết cả, tiểu nhân may mắn, được lão gia cứu mạng, từ đó đi theo lão gia.
Lão già bên cạnh nghe Trần Nhật Thanh nói vậy thì rất vừa lòng, không một câu nào nói đến sự thật là bị bắt làm nô lệ đem bán, ngược lại chỉ đề điểm đến ơn cứu mạng, thật không tệ, không uổng công nuôi hắn tốt như vậy.
-Nghe nói biết làm thi từ, ta ngược lại muốn thử một chút, người làm một bài, nếu làm ta vừa lòng, ta sẽ mua ngươi.
Trần Nhật Thanh trong lòng suy tính, nếu cứ nằm trong tay lão chủ quỷ mới biết ta sẽ bị dẫn đi đâu, bán cho ai muốn tìm đường về Đại Việt sẽ càng ngày càng khó, chi bằng để cho nàng này mua, nàng trông có vẻ là người quyền quý ở đây chắc hẳn ta sẽ không bị mang đi quá xa, sau này tìm cách trốn đi cũng dễ dàng hơn. Lại nói làm nô bộc cho mỹ nhân- không lỗ. Nghĩ vậy hắn đáp:
-Xin tiểu thư ra đề mục
Nữ nhân suy tư, chợt trong đầu ký ức ùa về, hiện ra vẻ hồi ức, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói:
-Đề mục là “ Anh Hùng”
Trần Nhật Thanh nghe đến đề mục, đầu óc vận chuyển, nghĩ đến thân phận nữ nhân này, trong lòng dậy lên chủ ý. Nơi này là Vân Nam, hiện tại vẫn còn nằm trong thống trị của người Mông Cổ, nàng này xem chừng là quý tộc Mông Cổ, người Mông Cổ vốn hiếu chiến, đặt ra đề mục này cũng không lạ. Nghĩ xong, Trần Nhật Thanh mở miệng ngâm thơ:
Thiết kỵ hoành tảo phong trần khởi
Thiên lang thôn nhật phá bát hoang
Thảo nguyên hùng ưng đằng đại mạc
Uy danh lẫm liệt chấn càn khôn.
Dịch nghĩa:
Kỵ binh bọc thép tung hoành càn quét, gió bụi dấy lên
Sói trời nuốt mặt trời, phá tan tám phương
Chim ưng hùng dũng của thảo nguyên bay vút lên giữa đại mạc
Uy danh rền vang rung chuyển cả trời đất.
Nữ nhân nghe được Trần Nhật Thanh ngâm thơ, trong mắt lập tức hiện ra vẻ tán thưởng. Bài thơ này sử dụng hình ảnh “thiên lang thôn nhật” – chỉ hiện tượng nhật thực, nếu là người Hán sẽ coi đây là điềm xấu, là 1 khung cảnh tận thế. Nhưng với người Mông Cổ vốn sung bái vũ lực, vật tổ của họ là chó sói dùng câu này quả thật là hợp ý.
Với lại tuy bài thơ không có nói rõ nhưng các hình ảnh đều vô hình chung chỉ hướng đến sự nghiệp chinh phạt của Thành Cát Tư Hãn, tổ tiên của nàng, một nhân vật gần như đã trở thành thần thoại tín ngưỡng trong lòng mỗi người Mông Cổ. Bài thơ này rõ ràng là đang ca ngợi uy danh của Thành Cát Tư Hãn có thể làm rung chuyển trời đất, kinh sợ tám phương thiên hạ. Đúng là thơ hay
Nàng quay sang nói với lão già chủ sạp:
-Người này ta mua
Rồi quay sang thân binh phân phó:
-Trả tiền.
Thân binh từ trong người lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho lão già. Lão già nhận lấy chi phiếu, kiểm tả xác thực không sai liền vô cùng kinh hỉ, cười không khép được miệng. Nữ nhân thấy hắn nhận được tiền liền nói:
-Bây giờ có thể mở xiềng ra cho ta mang hắn đi được chứ ?
Lão già cười nịnh nọt:
-Tiểu thư xin cứ tự nhiên, lão phu bây giờ liền mở xiềng.
Nói rồi lão già từ trong người rút ra một chùm chìa khóa, thuần thục mở cũi, mở xiềng. Trần Nhật Thanh thoát khỏi xiếng xích, nhẹ nhàng vặn tay chân, cảm giác của tự do, thật là đã lâu không cảm nhận được. Nghĩ đến đây hắn trong lòng cười thầm, chuyến này làm một lần văn nô nịnh hót thật không sai, đến nỗi khí tiết văn nhân không vì cường quyền mà cúi đầu, đó là thứ gì, đáng giá mấy đồng, mài ra ăn được sao- hắn rất vô sỉ mà nói thầm.
Chú thích:
Bài thơ này là do tác giả tự làm, có hay hay không tùy vào cảm nhận. Nếu đọc giả thấy không hay chất vấn tại sao nhân vật trong truyện thấy hay thì xin nhắc như sau: Tác giả là sáng thế thần của thế giới trong truyện, ai dám chê thơ của sáng thế thần không hay, coi chừng sáng thế thần 1 dòng gõ chữ đi xuống cho ngươi đi đời nhà ma, nên đương nhiên là phải hay rồi