Chương 2: Hội chợ An Ninh châu
An Ninh châu là 1 châu quận thuộc Vân Nam hành tỉnh của Đại Nguyên. Châu thành An Ninh nằm cách thủ phủ Vân Nam- Côn Minh 33 km về phía Tây, là cửa ngõ quan trọng nối liền Đông và Tây Vân Nam, án ngữ trên con đường huyết mạch nối Côn Minh và Đại Lý. An Nình thành là một thành phố cổ đã có lịch sử vô cùng lâu đời, được thành lập dưới thời Hán Vũ Đế, đặt tên là Liên Nhiên huyện. Đến năm Vũ Đức thứ 4 đời Đường Cao Tổ thì sửa thành An Ninh huyện. Thành phố nằm trong một khu vực giàu tài nguyên khoáng sản, trong thời Đường được xưng tụng là “Liên Nhiên kim phương, Đường Xuyên bảo địa” – ý tứ là Liên Nhiên là nơi có vàng, chính là đất quý của vùng Xuyên thuộc nhà Đường thể hiện nơi này có tài nguyên vàng vô cùng phong phú. Mặc dù theo thời gian trôi đi, vàng khoáng ở nơi này do quá trình khai thác đã sớm không được như ngày xưa nhưng với vị trí yếu đạo giao thông của nó, nơi này vẫn là một địa phương giàu có và sầm uất nhất vùng Vân Nam.
Một đội nhân mã tiến vào An Ninh huyện thành, dẫn đầu là một nữ tướng, nàng mặc áo giáp được kết thành từ nhiều phiến nhỏ xâu lại ( lamellar) dắt một con chiến mã màu nâu sẫm, hông trái chiến mã treo bao cung hông phải là bao tên, thiết kế này giúp kỵ sĩ khi chiến đấu có thể nhanh chóng trương cung xả tiễn, tối ưu hiệu quả.
Tri châu An Ninh Mã Hoài sớm đã nhận được tin tức nghênh đón, đến trước mặt nữ tướng hành lễ:
-Thần tham kiến công chúa điện hạ, nguyện điện hạ dung nhan thanh tú, phúc lạc vẹn toàn
Nữ tướng sắc mặt lạnh nhạt gật đầu:
-Mã đại nhân không cần đa lễ.
Mã Hoài tự giác lùi lại, cách nửa bước đi theo sau nữ tướng, nhiệt tình nói:
-Bẩm công chúa điện hạ, thần trong lúc gấp gáp không kịp chuẩn bị phủ đệ còn xin công chúa điện hạ tha tội.
Nữ tướng thái độ điềm tĩnh, giọng nói lạnh như băng:
-Không cần phiền hà Mã đại nhân, ta chỉ ở đây vài ngày lại đi, tùy tiện thuê một tiểu viện là được rồi.
Mã Hoài sắc mặt bất đắc dĩ :
-Thần tuân mệnh công chúa điện hạ
Nữ tướng hỏi Mã Hoài:
-Mã đại nhân, trên đường ta thấy có rất nhiều thương đội đang hướng về đây, chẳng hay gần đây thành có sự tình gì ?
Mã Hoài đúng sự thật hồi đáp:
-Hồi công chúa điện hạ, đúng vậy, ngày mai là hội chợ lớn nhất trong năm nay của An Ninh. Các thương đội tập trung về đây là để tham dự hội chợ, bày bán sản vật.
Nữ tướng nghe Mã Hoài trả lời, hơi suy nghĩ một lúc liền gật đầu, cũng không hỏi gì thêm, đem Mã Hoài đuổi khéo:
-Mã đại nhân còn nhiều công vụ phải xử lý, không cần theo chúng ta. Về chỗ ở ta tự có sắp xếp.
Mã Hoài biết công chúa nhà mình ưa thích yên tĩnh, không muốn làm ồn ào liền cáo từ rời đi.
Mặt trời đã lên cao, hội chợ An Ninh đã chính thức khai mạc, trên phố thị dòng người qua lại tấp nập. Người bán đứng sau sạp, tay thoăn thoắt cân đong, miệng không ngừng rao mời, còn người mua thì chen vai thích cánh, sờ thử nắm rau, mặc cả từng đồng bạc cắc. Mùi nước mắm, mùi hành phi, mùi bánh mới nướng, tất cả quyện lại thành một khung cảnh sôi động đầy sức sống
-Công…
Thấy công chúa dùng ánh mắt không vui nhìn mình, thị nữ vội vàng sửa miệng:
-Tiểu thư, chỗ kia người ta xúm lại đông quá.
Nghe thị nữ nói, nàng quay đầu nhìn về hướng thị nữ chỉ tay. Chỉ thấy một góc chợ có số lớn người tụ tập, từ xa nghe được truyền ra tiếng tranh cãi. Trong lòng nàng nổi lên hiếu kì, hướng thân binh bảo hộ xung quanh mình nói:
-Đi, chúng ta đi xem có chuyện gì.
Các thân binh nghe được mệnh lệnh của công chúa, liền tiến lên phía trước mở đường. Người tụ tập bị xua đuổi ban đầu còn rất tức giận nhưng thấy binh lính bên hông đeo đao, bộ dáng hung thần ác sát thì ai nấy đều sợ hãi ngoan ngoãn nhường đường. Đoàn người rất nhanh vượt qua ngăn cản tiến vào trung tâm. Chỉ thấy nơi đó có một bãi đất, chen chúc những mái lều vải cũ kỹ, dựng tạm bằng cọc tre và dây thừng, phía trước sân dựng lên mấy cọc gỗ từng đám người ăn mặc rách rưới chân tay bị trói lại với từng chiếc cọc bằng dây thừng đảm bảo họ khó có thể trốn thoát. Mùi mồ hôi cùng mùi máu và mùi gỗ mục của những chiếc cũi sắt hoen gỉ khiến không khí hôi nồng nặc đến buồn nôn.
Dưới một tấm bạt lớn màu xám tro, lão già chủ hàng gầy nhom, cao lêu nghêu, trên cằm có chòm râu dê mắt ti hí như hai khe hẹp, đang ngồi xếp bằng trên chiếc sạp gỗ kê cao. Bên cạnh hắn là một tên béo, khuôn mặc núc ních thịt. Phía trước 2 người là một thương gia ăn mặc sang trọng, mặc áo the xanh có hoa văn chỉ vàng, lưng thắt dây lụa đỏ, tay cầm quạt giấy nhưng đang xếp lại vì tức giận.
-Các ngươi nói thật hay giả ? Thằng kia mà những hai mươi lạng bạc ?
Thương gia trỏ tay về phía cây cột thứ hai, nơi một thanh niên mình trần ăn mặc đơn bạc, tay chân gân guốc, thân hình cường tráng đang bị cột chung cùng 5 người khác .
-Thằng này trông tướng mạo rõ ràng là loại ương bướng khó thuần, mua về có khi còn cắn lại chủ, thế mà lại ra giá hai mươi lạng bạc, các ngươi là mắt mù à ?
Lão già không lay động. Lão dùng đầu ngón tay trỏ nhấp nhẹ lên lòng bàn tay kia, chậm rãi như đang tính từng đồng một.
-Hai mươi lạng là giá rẻ. Nó không ngoan, nhưng khỏe. Khỏe thì đánh roi được, đói ngươi thì cho ăn ít lại. Mua một thằng ngoan mà yếu, thì có ích gì? Thằng này nó gánh gạo được cả trăm dặm đường, sức nó vác được cối đá. Hơn nữa ta làm cái nghề này bao nhiêu năm, hàng qua tay không biết bao nhiêu mà kể, ở cái thành An Ninh này cũng là có chút danh tiếng, chưa bao giờ có khách hàng phàn nàn về chất lượng . Nếu ngươi không muốn mua thì xin mời đi đi, khỏi mặc cả.
Thương gia im lặng vài giây, đôi mắt lấp lánh cân nhắc, rồi lại cười :
-Ngươi nói cũng phải. Nhưng thời buổi loạn lạc này, tiền kiếm không dễ dàng. Lão bán mười lăm lạng ta lập tức mua ngay
Lão già ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt khách. Giọng lão khô khốc như tro than:
-Ta đã nói giá là hai mươi không thêm không bớt một xu. Ngươi trả đủ thì ta bán, không thì xin mới đi cho . Không thiếu người muốn mua kẻ biết làm việc.
Thương gia khuôn mặt chán nản, rõ ràng là không vừa lòng, quét mắt dò tìm mục tiêu khác. Hắn nhìn thấy ở một góc có chục chiếc cũi sắt được xếp riêng tách biệt, trong cũi đều là thiếu nam thiếu nữ dung mạo thanh tú, rõ là hàng cao cấp, trong mắt liền sáng lên. Đặc biệt khi nhìn thấy trong cái cũi thứ hai một thanh niên bị xích bằng xích sắt, trên người quần áo sạch sẽ, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, khuôn mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, ánh nhìn trầm tĩnh mà sâu xa ở trong đám người nổi bật như hạc giữa bầy gà, một tia dâm tà lướt qua trong con ngươi. Kẻ này, hắn muốn.
-Tên kia, ngươi bán bao nhiêu ?
Lão già nhìn về hướng thương gia chỉ tay nói:
-Hắn là hàng tuyển, chiêu bài của bổn tiệm chất lượng tốt nhất ở chỗ ta, không có 500 lượng đừng suy xét.
Thương gia mắt trợn lên sắc mặt khó coi:
-500 lượng ? Gấp 15 lần tên vừa rồi, ngươi có điên không, cho dù là hàng tuyển cũng không đến mức đó chứ ?
Lão già gõ nhẹ tay lên chiếc sạp, thong thả nói:
-Khôi ngô, rắn rỏi, đáng kể nhất là biết chữ. Chưa kể đến hắn tinh thông nhiều loại ngôn ngữ, biết làm thi từ. Chất lượng như vậy, ngươi nói có hay không đáng cái giá ấy.
Lão già nói cũng là sự thật. Thời đại này không thể so với hậu thế, đời sau giáo dục phổ cập, chữ nghĩa không đáng giá tiền, vớt một cái ra được một đống. Nhưng thời đại này học tập là ngàn khó vạn khổ, người có được con chữ đương nhiên gia cảnh có nghèo cũng không đến nỗi quá tệ, thậm chí ở nhiều nơi chữ nghĩa còn là thể hiện của một xuất thân cao quý, không phải thường nhân có thể so sánh.
Trần Nhật Thanh hiểu rõ chuyện này, vì thế mà trên đường di chuyển cố ý vô tình lộ ra cho bọn buôn người biết. Lão chủ phát hiện thì mừng lớn, loại hàng chất lượng tốt này không thể bạc đãi, vật lấy hiếm làm quý, dùng làm hàng chiêu bài hút khách mới có lợi. Thế là đãi ngộ của Trần Nhật Thanh bỗng nhiên cao hơn rất nhiều, không phải ăn đói mặc rách, chen chúc chật chội như những người khác, ngược lại được giam giữ riêng biệt, có nước tắm rửa, trừ việc lão chủ cẩn thận mà vẫn dùng xích sắt xiềng lại, qua ngày cũng là không tới nỗi nào, làm hắn không khỏi thấm thía “ tri thức là sức mạnh” quả thật không sai. Người có tri thức ở thời đại này không nhất định tốt nhưng làm gì cũng dễ dàng hơn nhiều lại là không cần tranh cãi.
Thương gia chau mày, trong mắt hiện ra lửa nóng nhưng vẫn là do dự, 500 lượng bạc với hắn cũng không phải số tiền nhỏ, mặc dù tên nam tử kia rất hợp ý đam mê đặc thù của hắn nhưng bảo hắn lấy ra 500 lượng bạc mua về thật sự là thịt đau.
Thương gia hạ quạt, vẫn chưa dứt tâm:
-Kẻ có chữ nghĩa mà rơi vào rơi cảnh này chắc cũng chẳng phải thứ hiền lành .Hắn từng học chữ, đầu chắc chứa đầy mưu mô. Không bằng những thằng cày ruộng, dễ dàng sai bảo.
Lão già cười khẩy :
-Không cần nói nhiều. Ngươi tiếc bạc thì có thể không mua, đơn giản vậy thôi.
Thương gia nghĩ đến túi tiền của mình, trong lòng đau xót, vẫn là cắn rằng từ bỏ, xoay người rời đi. Trần Nhật Thanh nhìn thấy tình cảnh này lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt dâm tà của tên thương gia hắn cũng phát hiện ra, hắn mua mình là ý gì còn cần nói sao, còn tốt không bị bán đi
Lão già nhìn thương gia rời đi cũng không thèm để ý vừa định quay người đi chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên:
-Lão bản, tên trong cũi vừa rồi ta muốn xem