Chương 22 : Tiến vào Thăng Long
Bầu trời chiều tà rực rỡ nhuộm đỏ cả Thăng Long, Trần Nhật Thanh cưỡi trên lưng chiến mã sừng sững tiến vào cổng thành. Móng ngựa va vào nền đá vang dội từng hồi, tiếng trống giục giã hòa cùng tiếng hò reo của binh sĩ vang vọng khắp nơi.
Ngay phía sau hắn, quân Thanh Hoa nối đuôi nhau kéo vào thành, lớp lớp chiến binh vững vàng, trên vai vác súng trường khuôn mặt nghiêm nghỉ chỉnh tề bước đi. Trần Nhật Thanh vừa xuống ngựa thì một lính truyền tin từ xa chạy tới, quỳ gối trước mặt hắn :
-Bẩm tướng quân, quân tiên phong báo về các vương hầu tông thất nghe tin quân ta đại thắng muốn rời thành chạy đi nhưng đã bị chặn lại, chúng ta cũng thành công ở vùng ngoại thành bắt sống Trần Kính, Thiên Ninh và Trần Nguyên Đán, chỉ là thông qua tra hỏi đám hoạn quan Trần Phủ đã sớm cũng Lê Quý Ly lên thuyền chạy trốn khỏi kinh thành rồi ạ.
Trần Nhật Thanh gật đầu, cũng không ngạc nhiên, Trần Phủ đánh trận không ra gì nhưng bản lĩnh trông thời cơ mà chạy ngược lại thật không tầm thường, trong nguyên quỹ đạo lịch sử bản lĩnh này cũng giúp hắn nhiều lần thoát nạn thành công, hắn lần này có thể chạy thoát cũng không có gì lạ, hắn trầm giọng hạ lệnh:
-Truyền lệnh đem bọn đầu đảng phản tặc gồm Trần Kính, Thiên Ninh, Trần Thiên Trạch cùng gia quyến giam lại, Trần Nguyên Đán cùng các vương hầu khác thì có thể tạm thời quản thúc trong nhà riêng, chờ bắt được Trần Phủ lại luận tội xử trí.
-Thuộc hạ tuân mệnh !
Lính truyền tin nhận lệnh rời đi.
*********************************************************************************************************************************************************************
Trời sẩm tối, mặt sông loang loáng ánh chiều tà như dát bạc. Trần Phủ đứng ở mũi thuyền, áo choàng khẽ lay động trong gió, ánh mắt vô định nhìn về dòng nước mênh mang. Đoàn thuyền nhỏ gồm ba chiếc, lặng lẽ rẽ sóng xuôi dòng, tùy tùng lặng im như đang lắng nghe từng hơi gió, từng tiếng mái chèo khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. Lê Quý Ly đến bên cạnh Trần Phủ nhẹ giọng nói:
-Bệ hạ, chúng ta còn 3 dặm nữa là đến huyện Đông Ngàn.
Trần Phụ gật đầu :
-Trẫm đã biết.
Lê Quý Ly thấy hắn vẫn là không có chút phản ứng nào trong lòng thầm thờ dài, từ trận đại bại ở Thanh Oai, quân triều đình tan vỡ, quan gia phải chạy khỏi kinh thành, hắn dường như bị đánh mất đấu chí, không còn phong thái đa mưu túc trí như trước đây, hằng ngày thường xuyên thất lạc mà đứng một mình đối với mọi chuyện đều mất đi hứng thú. Lê Quý Ly cũng không kì quái, đổi lại là ai vừa vươn lên đỉnh cao vinh quang không được bao lâu liền bị hiện thực đánh rớt xuống phàm trần đều sẽ như vậy, hắn chỉ có thể lựa lời khuyên bảo Trần Phủ:
-Bệ hạ, giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt, thằng nhãi kia mặc dù chiếm giữ kinh thành nhưng các châu quận phía Bắc vẫn thuộc về bệ hạ, chỉ cần chúng ta nghỉ ngơi chính đốn, tập hợp lực lượng ắt có thể đông sơn tái khởi.
Tuy ngoài miệng nói đến chắc chắn nhưng trong lòng Lê Quý Ly cũng là lo âu không chừng. Các châu quận phía Bắc thật sẽ nghe bọn hắn những kẻ thất bại chó nhà có tang này sao, lại nói cho dù có nghe theo bọn hắn điều động mà dẫn binh lính đến thì thật sự sẽ có tác dụng ư, chính binh triều đình cùng tư binh các vương hầu so với đám lính thanh tráng ở châu quận chất lượng vượt trội thế mà kết quả khi đối đầu với phản quân đều là đại bại, bọn họ chút tàn binh bại tướng này thật có thể thiết lập kỳ tích, ngược gió lật bàn sao, hiển nhiên là một nghi vấn lớn. Bất quá bản thân hắn biết ủ rũ lo lắng suông căn bản không giải quyết được vấn đề gì, chỉ có thể tự dối lòng mình mà cấp Trần Phủ xốc lại tinh thần.
Lúc này lúc từ sau khúc ngoặt của một bãi lau rậm rạp, một đội thuyền nhỏ bất ngờ xuất hiện, chỉ trong tích tắc, toàn bộ khúc sông bị phong tỏa, đường đi của đội thuyền Trần Phủ bị chặn đứng. Không chờ bọn họ phản ứng lại, phía đối diện người trên đội thuyền lạ liền rút ra gậy gộc, đinh ba, dao rựa, các tay chèo vận hết sức lực thôi động con thuyền nhanh chóng lao tới áp sát. Những móc sắt nặng trịch từ phía đội thuyền lạ được quăng sang, móc chặt vào lan can gỗ, theo lực kéo của người trên thuyền nhỏ mạn thuyền hai bên đụng vào nhau làm con thuyền song phương nhất thời rung lắc trái phải. Chấn động vừa ổn định lại thì từ thuyền địch đám người ăn mặc đơn sơ, tay cầm đinh ba gậy gộc, dao rựa ào ào nhảy sang thuyền Trần Phủ gào thét vang trời. Đám người này nhanh chóng sử dụng vũ khí thô sơ đâm chém túi bụi, bị tấn công bất ngờ hộ vệ trên thuyền chưa kịp rút đao thì đã bị đánh ngã sõng soài .
Trần Phủ cùng Lê Quý Ly hoảng sợ, kinh hoảng muốn nhảy thuyền bỏ trốn nhưng lúc này từ phía sau một chiếc lưới đánh cá lớn được ném tới trùm lên đầu bọn họ. Phía sau người quăng lưới giật mạnh làm hai người ngã phịch xuống sàn thuyền. Hai người cố gắng vùng vẫy đứng dậy nhưng lúc này một đám thanh niên trai tráng xuất hiện giữ chặt tay chân, đè nghiến họ lại. Đôi tay hai người bị thô bạo bẻ quặt ra sau đám thanh niên lấy ra dây thừng nhanh chóng vòng quanh thân mình đem họ trói lại.
Hai người vừa thành công bị khống chế, tay chân bị trói chặt như bánh chưng thì lúc này 4 người cùng nhau bước đến. 4 người đều thân hình cường tráng, tuy trên thân mặc cũng mặc áo vải nhưng chỉ nhìn chất lượng và kiểu dáng có thể thấy là loại vải tốt, cùng phải đám người xung quanh không phải một cấp bậc. Khuôn mặt tướng mạo 4 người có nét tương đồng thể hiện bọn họ là 4 huynh đệ. Thấy 4 người đến một tên thanh niên cung kính nói:
-Bẩm các lão gia, tất cả người trên thuyền đã bị khống chế, không một kẻ trốn thoát.
Nghe được thuộc hạ báo cáo người lớn tuổi nhất quay sang người đứng thứ ba nói:
-Lão tam, ngươi thật là liệu sự như thần, vi huynh bội phục.
Người thứ ba cười mỉm nói:
-Đại ca quá khen, tiểu đệ chỉ là suy đoán bọn chúng vì cầu nhanh chóng trốn chạy thoát khỏi quân Thanh Hoa ắt sẽ chọn đi thủy đạo này mà thôi, cũng không có gì phức tạp.
Người thứ hai lúc này mới quay sang dò hỏi:
-Lão tam lần này đám cá lớn này bị Mạc gia ta bắt được, chính là đại công, theo đệ chúng ta sẽ được phong thưởng gì ?
Người thứ hai lúc này lại cười nói:
-Đệ cũng không biết, bất quá đệ đoán chắc chắn sẽ không kém.
Nói đến đây trong lòng hắn không kìm được mà dâng lên một ngọn lửa mang tên là dã tâm.
3 ngày sau, Trần Nhật Thanh nhận được tin tức Trần Phủ Lê Quý Ly cùng toàn bộ tuy tùng bị người đón lõng bắt sông, một mẻ hốt gọn giải về Thăng Long. Nhìn lướt qua tin báo, khi thấy tên người bắt giữ Trần Phủ là cựu ty hình viên đại phu dưới triều Nhật Lễ- Mạc Dao cùng 4 con trai của hắn, Mạc Địch, Mạc Thoan, Mạc Thúy và Mạc Viễn, hắn hơi dừng lại một chút.
Mạc gia hắn căn bản không xa lạ gì, thân phận con cháu trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đủ khiến họ bước vào hàng ngũ danh gia vọng tộc của triều Trần. Bất quá chỉ có Trần Nhật Thanh biết theo quỹ đạo lịch sử họ sẽ nổi danh không chỉ vì điều này. Theo nguyên bản dòng lịch sử, trong cuộc xâm lược của nhà Minh, Mạc gia là gia tộc chủ động tích cực đứng ra hàng giặc, hỗ trợ quân Minh đánh lại cha con Lê Quý Ly. Đặc biệt là lão tam trong Mạc gia tứ huynh đệ Mạc Thúy càng là một tên đại Việt gian chính cống, hắn tích cực nịnh hót quân Minh, hắn là kẻ phái người đi truy bắt Lê Hán Thương giao nộp cho quân giặc.
Không chỉ vậy sau đó chính hắn còn là kẻ mặt trơ mày tráo đứng ra nói dối rằng con cháu nhà Trần đã chết hết, không còn ai kế thừa, nên xin Minh triều biến Đại Việt thành quận huyện mà cai trị. Hắn được nhà Minh tưởng thưởng vì công lao của mình, phong cho làm quan. Đáp lại người Minh hắn cũng tỏ ra là một tên tay sai trung thành, đích thân cầm quân giúp nhà Minh đánh dẹp các phong trào phản kháng của người Việt, thậm chí ví thế còn bị trúng tên độc mà chết. Lê Lợi sau khi đánh đuổi quân Minh đã ra tay thanh toán những kẻ từng theo giặc trước kia, Mạc gia cũng không ngoại lệ cũng vì thê mà địa vị tan thành mây khói. Nhưng có lẽ là ông trời chiếu cố, hậu duệ Mạc Thúy thành công lẩn trốn truy sát ẩn nấp trong dân gian để sau này sinh ra Mạc Đăng Dung – kẻ đã lật đổ triều đại của họ Lê.
Trần Nhật Thanh hơi suy tư mà gõ bàn một lát liền quyết định được chủ ý, hắn quyết định xem xét trọng dụng Mạc Thúy kẻ này mặc dù hắn là một tên tiểu nhân từ đầu đến đuôi nhưng tiểu nhân cũng có chỗ tốt của tiểu nhân, chỉ cần ngươi đủ mạnh mẽ cho hắn đủ quyền lợi tiểu nhân có thể sẵn sàng thay ngươi mà làm những chuyện bẩn thỉu đê tiện mà ngươi không tiện làm. Mạc Thúy người này trong nguyên bản lịch sử là chó săn trung thành của quân Minh thì một đời này tự nhiên cũng có thể trở thành chó săn trung thành của hắn- Trần Nhật Thanh.