Chương 21 : Trận Thanh Oai
Huyện Thanh Oai là một huyện thành ngoại ô Thăng Long. Nằm án ngữ trên con đường giao thông huyết mạch nối Thăng Long với các châu quận phía Nam, cách trung tâm nội thành không đến 30 dặm đây là phòng tuyến cuối cùng bảo vệ kinh thành, yết hầu phía Nam của Thăng Long. Hôm nay trên quan đạo trống trải, hai đội quân dàn trận đối mặt lẫn nhau. Đội quân phía Bắc đang bày trận chắn ngang đường lớn. Binh sĩ thì gác giáo xuống đất, mặt mũi bơ phờ, thở hồng hộc, tay đưa lên lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Các sĩ quan thì vội vàng dọc hàng, giọng quát khan cả cổ, cố nắn lại đội hình xiêu vẹo nhấp nhô. Tất cả dấu hiệu đều thể hiện ra bọn họ căn bản chưa sẵn sàng chiến đấu.
Trần Kính nhìn quân lính bên mình, thần sắc sầu lo, có chút bất đắc dĩ. Thật không có cách nào quân Thanh Hoa tiến quân quá nhanh, chỉ sau 9 ngày đã áp sát Thăng Long, bọn hắn căn bản không đủ thời gian bố trí phòng ngự, chỉ có thể vội vàng hấp tấp điều binh đến Thanh Oai nghênh chiến. Nếu có người không hiểu tình hình hỏi Trần Kính tại sao không dựa thành trì mà thủ, ra dã ngoại giáp chiến vào chẳng phải bất lợi hay sao thì hắn chỉ có thể nói, ngươi suy nghĩ quá nhiều. Thăng Long tuy là kinh thành song có lẽ triều đình Đại Việt suy nghĩ rằng nếu quân giặc đã tiến sát kinh đô chỉ dựa vào một tòa cô thành trên bình nguyên không có địa lợi tác dụng phòng thủ cũng không lớn thế nên đối với cơ sở phòng ngự cũng không coi trọng, tường thành cũng không được gia cố cao lớn dày chắc, quân địch muốn công phá cũng không khó khăn. Lại càng đừng nói Thăng Long vốn dĩ không có chuẩn bị tích trữ lương thực, một khi bị vây hãm cắt đứt liên lạc với bên ngoài, lấy số lượng dân chúng và quân đội đông đảo trong thành chẳng mấy chốc sẽ rơi vào nạn đói. Thế nên suy đi tính lại Trần Kính tự nhiên đưa ra quyết định tại dã ngoại bày trận đón đánh quân Thanh Hoa.
Ở phía đối diện với Trần Kính quân Thanh Hoa hàng ngũ chỉnh tề mà đứng im ắng không nói một lời. Trong trung quân Trần Nhật Thanh ánh mắt chăm chú quan sát quân trận đối phương. Hắn rõ ràng trận chiến hôm nay chính là trận chiến sẽ quyết định số phận tương lai của giang sơn gấm vóc này. Nếu trận này hắn thắng vậy tất cả dễ nói hắn có thể lấy thế gió thu quét hết lá vàng nhanh chóng bình định cả nước, nếu sơ sẩy thất trận, hắn chỉ có thể xám xịt rút về Thanh Hoa, hai bên sẽ biến thành thế giằng co lâu dài, mặc dù hắn tin chắc cho dù thế chính mình cũng vẫn có thể thắng bất quá như vậy thành quả hắn nhận lại được ắt là một Đại Việt bị đánh đến tan hoang khắp nơi, đây sẽ làm hắn cực kỳ không muốn. Thế nên vâng theo nguyên tắc cẩn thận làm đầu, hắn vẫn không có chút lơi lỏng nào, đâu óc vện chuyển tính toán kế hoạch. Hắn quay sang bên cạnh hạ lệnh cho lính truyền tin :
-Phái người đi gọi hàng các vương hầu, nói nếu có người biết bỏ tối theo sáng, quay đầu là bờ, rời bỏ ba kẻ đầu lĩnh phản tặc thì ta hứa với bọn họ tội cũ không truy cứu, ai phản chiến lập công ta cũng không tiếc bản thưởng. Nhược bằng chấp mê bất ngộ thì tự gánh lấy hậu quả.
Mệnh lệnh được truyền đi, một kỵ binh Thanh Hoa phóng đến trước trận của liên quân lớn tiếng hô lớn truyền lời. Nhất thời theo tiếng kêu gọi truyền vào trong trận vốn đã xao động bất an liên quân lại càng trở nên mất trật tự. Trần Kính sắc mặt đen như đáy nồi, cái tệ hại của liên quân chính là ở đây, mọi người đến từ lực lượng phe phái bất đồng, vốn là năm bè bảy mảng chỉ vì ích lợi mà gắn kết với nhau, bây giờ kẻ địch lại đứng ra gọi hàng, rõ là muốn dùng đòn tâm lý làm tan rã liên quân. Trần Kính biết nếu không ra tay nhanh chóng để đối phương tiếp tục gọi hàng, ắt tình hình sẽ càng lúc càng xấu đi, thế là hắn hạ lệnh cung thủ hướng kỵ sĩ Thanh Hoa phóng tiễn. Kỵ sĩ phát giác liền vội vàng thúc ngựa bỏ chạy, chật vật mà trở về trong trận. Trần Nhật Thanh thấy sứ giả gọi hàng bị bắn trở về cũng không để ý, nếu đã không dùng mềm được thì dùng cứng, hắn cũng không sợ đánh trận.
Hắn từ trên bàn cầm lên một cây cờ tam giác nhỏ lam sẫm chỉ về phía trước. Cách đó không xa lính cầm cờ thấy vậy hiểu ý cũng từ trên giá nhấc lên một lá cờ lớn có hình tam giác màu lam sẫm, chỉ về phía trước. Pháo binh ở phía sau nhận được hiệu lệnh liền thực thì, các khẩu pháo liên tiếp gầm lên:
-Oanh ! Oanh ! Oanh !
Từng viên đạn pháo xé gió đập thẳng vào quân trận liên quân mở ra một con đường máu, nhất thời chân cụt tay đứt bay lên, tiếng gào thảm không ngừng.
Trần Nhật Thanh trong chiến dịch đánh Chiêm chợt phát giác hệ thống hiệu lệnh chỉ huy của quân mình có vấn đề lớn, dựa dẫm quá nhiều vào tướng lĩnh hô quát mà trên chiến trường vốn là ầm ĩ, binh lính căn bản rất khó nghe được chủ tướng nói gì, nhất là quân đội của hắn đại trà sử dụng hỏa khí, việc hô lớn truyền tin càng lộ ra không ổn. Thế là hắn rút kinh nghiệm mà tự chế ra một bộ hiệu lệnh kỳ cho riêng mình, đảm bảo cho dù chiến trường ồn ào đến đâu, mệnh lệnh của hắn cũng có thể nhanh chóng truyền đến các đơn vị trong quân.
Nguyên lý thiết kế cũng không có gì phức tạp cơ bản là dựa vào màu sắc và hình dạng cờ để ra lệnh. Cờ hình tam giác là tấn công, cờ hình chữ nhật là di chuyển, cờ hình ngũ giác là phòng thủ. Mỗi loại cờ lại phân ra màu sắc dựa theo binh chủng- màu đỏ là bộ binh, màu đen là kỵ binh, màu lam là pháo binh. Về vị trí điều động thì dựa theo tay cầm cờ lệnh của hắn, tay trái là cánh trái, tay phải là cánh phải, nếu cần điều động trung quân bên tay khác của hắn sẽ cầm theo một lá cờ hình vuông màu vàng. Hiệu lệnh điều khiển cũng không có gi phức tạp, chỉ về bên trái tức là tập trung công kích vào bên trái, chỉ về bên phải tức là tập trung công kích bên phái, chỉ lên phía trước là đánh chính diện, chỉ về phía sau là nhắm về phía hậu quân. Suốt gần một tháng nay, hắn cơ bản đều là diễn luyện hiệu lệnh kỳ cho, kết quả cũng làm hắn hài lòng, quân Thanh Hoa đối với hiệu kỳ quen thuộc rất nhanh, bây giờ cơ bản đã có thể chỉ huy nhuần nhuyễn.
Theo pháo binh Thanh Hoa không ngừng oanh kích, hàng ngữ liên quân liên tục bị đạn pháo tàn phá, Trần Kính trong lòng thầm hô không tốt, hỏa pháo của đối phương uy lực quá mạnh, tầm bắn lại xa, liên quân bị động bị đánh không thể đánh trả, căn bản là vô cùng đả kích sĩ khí. Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ hạ mệnh lệnh, thúc trống xung phong. Tiếng tù và trầm đục vang lên, tiếng trống trận không ngừng gõ vang, liên quân rời khỏi vị trí phòng thủ, xếp thành hàng nũ hướng quân Thanh Hoa tiến tới. Trên đường tiến công đạn pháo không ngừng cày xới, giết chết rất nhiều binh sĩ liên quân.
Theo khoảng cách tiếp cận bộ binh Thanh hoa cũng bắt đầu phát uy, sĩ quan vung đao chém xuống một loạt tiếng súng vang lên:
-Bang bang bang
Từng cơn gió lốc kim loại thổi tới, viên đạn xé gió xuyên vào cơ thế, nở rộ một mảnh huyết hoa. Trần Nhật Thanh lặng yên liếc mắt quan sát, chợt ánh mắt sáng lên, tay cầm cờ tam giác đen chỉ hướng bên phải. Lê Khoáng cưỡi trên lưng ngựa nhận được hiệu lệnh giơ đao hô lớn:
-Xung phong.
Nói xong không chần chờ mà thúc ngựa vọt đi, phía sau hắn hơn 500 kỵ binh cùng nhau thúc ngựa hướng về phái cánh trái liên quân lao tới. Tiếng vó ngựa vang rền mặt đất, chiến mã lao đi bốc lên từng mảnh bụi mù.
-A ! Cứu mạng ! Cứu mạng
Một người binh lính liên quân đột nhiên vứt bỏ vũ khí, quay đầu liền chạy. Hiệu ứng domino diễn ra, lần lượt xuất hiện người thứ hai, người thứ ba bỏ chạy cuối cùng diễn biến thành cả đơn vị quân xoay đầu liền chạy. Hóa ra cánh trái vố dĩ là nơi tập trung của các vương hầu tông thất bậc thấp, bọn họ vốn dĩ nghe được quân Thanh Hoa chiêu hàng trong lòng có do dự, lại bị thương vong thảm khốc của các đơn vị khác dọa sợ, trên đường xung phong vô ý thức mà tụt lại phía sau, muốn người đi trước cản đạn cho mình. Hành động này vô tình khiến hàng ngũ cánh trái của liên quân lộ ra uốn lượn, mà hiện tượng này dĩ nhiên bị Trần Nhật Thanh nhanh nhạy bắt được.
Theo cánh trái liên quân tan vỡ bỏ chạy khiến sườn của trung quân lộ ra, Lê Khoáng dễ dàng dẫn theo kỵ binh xung phong vào nơi bạc nhược của quân trận chém giết, quân trận liên quân trở nên đại loạn, tan vỡ thành từng mảnh.
Trần Nhật Thanh từ trên bàn cầm lên lá cờ tam giác màu cam chỉ tới, tiếng tù và trống trận liên hồi nổi lên, hiệu lệnh toàn quân xuất kích được ban ra, bộ binh Thanh Hoa ngừng bắn, tay nâng súng trường phát động tấn công lưỡi lê, gào thét vang trời xông tới. Trận hình liên quân hoàn toàn sụp đổ, binh sĩ gáo khóc thảm thiết, sơ hãi mà chạy trốn, chỉ hận cha mẹ sinh thiếu hai cái đùi. Trần Kính cùng Thiên Ninh công chúa dưới bị thân binh lôi kéo hốt hoảng thúc ngựa trốn chạy, trong mắt hiện lên tuyệt vọng cùng không cam lòng bọn hắn biết mình đã thất bại, còn là bại triệt để, mất đi tất cả, không còn bất ky thứ gì. Chờ đợi bọn hắn sẽ là vô cùng vô tận đuổi giết.