Chương 1: Được cứu.
Nắng chiếu xuống rừng rậm xuyên qua tán lá rậm rạp như làm không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Rừng sâu nơi đây phủ kín cây cổ thụ cao đến mấy chục trượng, thân to vài người ôm, rễ bò ngoằn ngoèo như những con rắn đá, chằng chịt trên nền đất xám phủ đầy lá mục. Dưới chân cây là tầng tầng lớp lớp dây leo gai góc, mốc meo và ẩm thấp. Vài thân phong lan hoang dại đeo bám thân cây, trổ những chùm hoa nhợt nhạt lặng lẽ giữa bóng tối lốm đốm.
Trong rừng vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng động khô khốc của chim lạ vỗ cánh hoặc tiếng cành gãy vang lên xa xa. Sâu trong bụi rậm, ánh sáng rọi xuống chỉ thành từng vệt vàng mỏng manh như sợi chỉ, khiến cảnh vật trở nên nhập nhòe, mơ hồ không rõ.
Bên bờ dòng suối một thân người nằm nghiêng, nửa người ngập trong cỏ dại và rễ cây. Ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống lưng hắn, hiển lộ lớp áo vải rách tơi lấm lem bụi đất . Phía bên đùi trái một mũi tên gãy cắm ngập sâu vào bắp thịt, máu từ vết thương đã khô lại, đông đặc thành từng mảng đen kịt, hòa cùng lớp đất sình lầy tạo thành bùn máu.
Người ấy là một thanh niên trẻ tuổi còn chưa đến hai mươi tuổi. Dáng người cao lớn, lồng ngực rộng, bắp tay bắp chân rắn rỏi là chứng tích thể hiện hắn nhất định đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc tỉ mỉ. Mái tóc của hắn rối bết xõa tung, khuôn mặt úp xuống đất, không rõ ngũ quan, chỉ có hơi thở yếu ớt lay động những cọng cỏ quanh miệng.
Lúc này trong rừng cây vang lên tiếng động, một bóng người xuất hiện. Hắn thân hình thấp lùn, lưng hơi gù, hai vai hẹp như con chuột cống đang bò, làn da sạm đen bởi nắng gió, trên trán hắn là những giọt mồ hôi lấm tấm. Gã vận chiếc áo vải thô nhàu nhĩ, quần cuộn đến gối để tiện lội nước, bàn chân dơ bẩn, trong kẽ móng chân găm đầy bùn đất dơ bẩn. Khuôn mặt gã dài ngoằng, môi mỏng, răng thưa vàng khè, cặp mắt ti hí lúc nào cũng đảo quanh như ăn trộm. Trong tay gã xách một thùng gỗ ọp ẹp, miệng không ngừng lầm bầm chửi bậy:
-Mẹ kiếp, đã tìm lâu như vậy rồi, cái rắm gì cũng không có, tên mập chết bầm, chỉ hành hạ sai khiến người khác là giỏi, lão tử nhổ vào.
Hắn nhìn về phía trước trong mắt hiện lên kinh hỉ, cuối cùng cũng thấy suối nước, không uổng công hắn chạy xa như vậy. Thấy ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, gã reo khẽ như bắt được vàng, đến gần con suối, vui vẻ lội xuống. Nước suối cũng không quá sâu chỉ ngập đến hơn nửa cẳng chân, gã cúi người đem chiếc thùng vào thả xuống dòng nước suối, vừa lấy nước vừa liếc nhìn xung quanh đề phòng rắn rết hay thú hoang xuất hiện.
Bất chợt, mắt gã khựng lại, một hàng dấu chân màu đỏ thẫm làm gã chú ý, đem thùng nước đặt lên bờ suối gà dè dặt lần theo dâu chân luồn qua bụi cỏ rậm thì phát hiện ra một vật thể, a gọi nó là một vật thể có chút không đúng, đó là một người- một nam tử trẻ tuổi đang nằm sõng soài trên đất.
Gã ngồi thụp xuống, run tay chạm thử vào người đó. Cảm giác da thịt còn ấm, đưa tay lên trước mũi, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn, không phải xác chết. Gã vội vàng quay đầu, ba chân bốn cẳng nhanh chóng chạy về, chạy xuyên qua lùm cây một doanh địa hiện ra, có khoảng hơn 10 đỉnh lều trại, trong doanh địa đám người đang tất bật làm việc. Thấy gã chạy về, một tên quản sự bước ra, tên quản sự này thân hình to mọng, bộ mặt đầy thịt mỡ, hiển nhiên là tên mập chết bầm trong miệng gã lùn. Tên quản sự béo quát lớn:
-Ngưu Tam, ta bảo ngươi đi lấy nước sao giờ lại về tay không, nước đâu. Còn nữa, ngươi sao lại chạy như ma đuổi vậy ?
Ngưu Tam dừng lại, thở hồng hộc lấy hơi một lúc mới nói:
-Tề quản sự, có người… có người ngất xỉu …bên bờ suối ! Còn sống !
Tề quản sư nghe vậy thì nói:
-Mau mang ta đi xem.
Nói xong quay đầu chỉ tay về 3 người:
-Ngươi, ngươi và ngươi theo ta
4 người theo Ngưu Tam trở lại, thấy quả thực là 1 người, Tề quản sự quan sát thanh niên cùng mũi tên trên đùi một lúc rồi bảo 4 người.
-Lấy cáng tới, khiêng hắn về trại.
Thấy 4 người hơi chần chờ, Tề quản sự không kìm được chửi bới:
-Ta bảo các ngươi lấy cáng tới khiêng hắn về trại, còn đứng đấy làm gì ?
4 người không dám chậm trễ, chỉ dám trong lòng thầm mắng tên mập chết bầm vội vàng đi làm, 2 tên đầy tớ chạy về trại lấy cáng tới, đem cẩn trọng đem thanh niên hôn mê nhấc lên cáng, cắt xé vải áo cũ, băng bó vết thương sơ sài bằng vải thô, rồi buộc chặt lại như bó hàng, rồi chia nhau thành trước sau khiêng về trại.
Trong doanh địa, một lão già gầy nhom, cao lêu nghêu, mắt ti hí, râu dê chuốt nhọn, nghe tin liền tới. Lão mặc áo dài đen có thêu hoa văn màu bạc, lưng đeo túi da, tay cầm gậy ngà, ăn mặc trang điểm giống như một lão văn sĩ về hưu nhưng ánh mắt sắc lẹm thường đảo quanh của lão già này thể hiện ra lão không phải kẻ thiện lành gì.
Lão già cúi xuống nhìn kỹ, vạch tóc, lật người lên, mắt khép hờ, ngũ quan thanh tú, khuôn mặt dù đã lem bùn đất nhưng vẫn nhìn ra được nét đẹp như quan ngọc. Lão gật đầu lia lịa:
-Da trắng, mặt đẹp, vóc người cao, thân thể cường tráng, xương đùi không bị gãy, chữa trị một thời gian là có thể đi lại bình thường. Hàng quý. Ngươi làm tốt lắm.
Tề quản sự thấy lão già khen thì thần sắc nịnh nọt nói:
-Lão gia quá khen, nô tài cũng là xem hắn chất lượng tốt mới đem hắn cứu về.
Lão già phân phó Tề quản sự:
-Giao cho lão Lưu xử lý vết thương. Nói với hắn làm cho tốt, không được để lại tật, nếu làm chân thọt, đến lúc đó bán không được giá thì coi chừng ta chặt tay hắn.
-Vâng lão gia
Trong một góc trại dã chiến lợp bằng vải dầu, người thanh niên bị đặt nằm trên một tấm chiếu cũ. Tên Lưu, thầy thuốc của đoàn, già người, mắt hí, tay chắc như kìm sắt, lôi ra dao găm và kẹp sắt.
Hắn cầm dao găm cẩn thận rạch rộng mép vết thương, rồi từ từ rút mũi tên gãy ra. Máu phun ra thành dòng, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn lá thuốc và bột cầm máu, nhét vào vết thương, rồi lấy vải thô băng kín lại.
Mấy ngày tiếp theo, vì vẫn còn mê man không tỉnh người thanh niên được đút cháo loãng cho uống. Thân thể hắn được lau bằng khăn ấm, tóc được cắt gọn lại. Qua vài ngày chăm sóc vết thương trên đùi người thanh niên đã kết vảy, cơ thể ấm hơn, hơi thở trở nên ổn định, chỉ là hắn vẫn chưa tỉnh lại . Lão Lưu thỉnh thoảng nhìn gương mặt tuấn tú của hắn mà lắc đầu:
– Phúc hay họa đây…
Trần Nhật Thanh chìm trong mê màn, trong mơ hắn thấy mình như chìm trong biển máu, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người kêu gào đau đớn, tiếng nổ vang như sấm dậy,.. ký ức như chiếc gương bị vỡ thành muôn mảnh vô cùng hỗn loạn, không có chút trật tự nào. Chợt bàn tay hắn động nhẹ, trong hỗn loạn một tia thanh minh, đôi mắt nặng nề mở ra, hắn cảm thấy khát nước, muốn đứng dậy thì phát hiện không biết từ lúc nào tay chân đã bị xích sắt khóa lại, mỗi khi cử động phát ra tiếng leng keng bản thân nằm trong một chiếc lồng, xung quanh là hơn 10 cái lồng khác mỗi lồng đều có thanh niên nam nữ bị nhốt, điểm chung là những người này đều là tuấn nam tịnh nữ, ai nấy đều ngồi yên chết lặng. Thấy hắn tỉnh lại, một tên mập béo ú nở ra nụ cười khả ố giọng khinh khỉnh nói:
-Tỉnh rồi à ? Ngươi số may đấy. Nếu chúng ta không tìm thấy người thì chỉ cần nằm thêm tầm một ngày trong rừng nữa thì đi đời nhà ma . Giờ thì nghe cho rõ, ngươi bây giờ là tài sản của lão gia bọn ta, đừng có nghĩ đến bỏ trốn, từng có tên muốn bỏ trốn bị bắt lại bị chặt tay rồi đấy.
Trần Nhật Thanh nhìn tình cảnh này hắn làm sao có thể không biết, mình bây giờ đã rơi vào ổ của bọn buôn người. Cho dù đã hai đời làm người, hắn đây cũng là lần đầu tiên gặp phải, đối với tương lai của mình tràn ngập lo lắng, cũng không biết chúng sẽ bán mình đi đâu. Nhớ đến trong truyền thuyết thời cổ đại giới quyền quý ưa thích trò long dương đoạn tụ cũng không phải số ít, lấy mình thân thể này, nếu rơi vào cảnh đó ắt hẳn sông không bằng chết. Nghĩ đến đây hắn trong lòng hơi rùng mình, Bình tĩnh trở lại trong lòng than nhẹ, thôi thì đến đâu tính đến đó vậy. Lấy tình trạng của mình bây giờ, lo nghĩ nhiều cũng không có tác dụng gì.
Chú thích: Long dương đoạn tụ là chỉ chuyện quan hệ đồng tính nam