Chương 14: 7 ngày điều trị
Trần Nhật Thanh cẩn thận mở nắp vò rượu, dùng múc gỗ cẩn thận múc 1 múc rượu thuốc nhỏ đổ vào bát. Hắn đưa lên miệng uống vào 1 ngụm nếm thử liền gật đầu, vị đắng của Thanh hao được vị ngọt của đại táo trung hòa tạo ra một hỗn hợp rượu hơi ngọt nhẹ, rất thích hợp cho nữ nhân uống. Đặt bát trống không xuống, hắn yên tâm múc lên một múc rượu lớn đổ sang cái bát thứ hai, trên bát được phủ một mảnh vải đảm bảo lọc sạch cặn thuốc, chỉ cho phép rượu đi qua. Bưng lên bát rượu thuốc đến bên cạnh giường, đưa đến trước mặt công chúa hắn cười nói:
-Tiểu thư, đây là rượu thuốc đại phu kê đơn, ngài mau uống đi.
Công chúa trong mắt lướt qua vẻ hồ nghi, nàng tự nhiên biết đây căn bản không phải cái gì đại phu kê đơn, hoàn toàn là Trần Nhật Thanh đánh bậy đánh bạ pha chế ra mà thôi. Mặc dù không hiểu vì sao hắn có vẻ rất tự tin, nhưng nếu như hắn đã có lòng, thì mình phối hợp diễn, uống cho hắn vui là được. Nàng há ra môi đỏ, mặc cho hắn đem rượu thuốc đổ miệng thơm, cổ trắng chuyển động, rượu thuốc dễ dàng liền chảy xuống bụng. Uống xong, nàng còn không quen tán thưởng:
-Vị không tệ
Nhìn thấy Trần Nhật Thanh trên mặt biến đổi vẻ đắc ý suýt chút nữa giấu không nổi, lòng nàng thầm bật cười, trong đầu hồi ức trở lại, một cảnh tượng hiện lên:
-Tỷ tỷ, muội thấy tỷ phu đối với một loạt lời khen tặng của thủ hạ không hề để tâm đến, rõ ràng không phải là người thích được khen, nhưng tại sao tỷ tỷ chỉ khen hắn một câu đã làm hắn cả ngày cười không khép được miệng vậy.
-Muội muội ngốc, tỷ nói cho muội biết, không ai trên đời này là không thích được khen, khác biệt chỉ ở chỗ người khen là ai và lời khen tặng như thế nào, có hợp tâm ý hắn hay không. Với nam nhân cho dù người ngoài có khen tặng hắn nghìn lần so ra kém nữ nhân hắn thích khen hắn một câu. Muội muội, nữ nhân chúng ta đôi khi chỉ cần vài lời khen nhỏ thôi là đủ để nắm được tâm của hắn. Đây là bí quyết của tỷ tỷ đúc kết ra được, sau này muội muội nếu gặp phải người vừa ý cứ thử mà xem, chắc chắn công hiệu.
-Tỷ tỷ cứ nói đùa, người vừa ý ấy hả, muội còn chưa thấy đâu đâu.
Nghĩ đến đây, nàng khóe mắt hơi đỏ lên. Trần Nhật Thanh thấy vậy hỏi:
-Tiểu thư, tiểu thư làm sao vậy ?
Công chúa tỉnh lại, lắc đầu cười nhẹ:
-Không có gì, chỉ là nghĩ lại chút chuyện cũ trước kia.
Trần Nhật Thanh gật đầu, cũng không dò hỏi, mỗi người đều có riêng tư của mình, đã nàng không muốn nói thì hỏi dò cũng không cần thiết . Hắn cười nhẹ nói:
-Tiểu thư, nếu không có chuyện gì thì nằm nghỉ cho khỏe, tiểu nhân còn có việc phải xử lý.
Công chúa không nói gì chỉ gật đầu nằm xuống, đôi mắt nhắm lại. Thấy nàng đã ngủ, hắn đến bên giá sách lấy xuống 1 quyển Tam tự kinh, 1 quyền Luận ngữ cùng một quyển vở trắng. Những ngày này hắn cũng không nhàn rỗi, chữ Quốc Ngữ tuy đã được hắn đưa ra từ lâu nhưng ở Đại Việt tiếp nhận vẫn là không mặn không nhạt, chưa có ai nếm thử dịch thuật kinh điển cũ sang chữ Quốc Ngữ, vừa lúc có thời gian trống hắn liền tự mình dịch, sau này phổ biến chữ Quốc ngữ học sinh Đại Việt tự nhiên có sách học ngay, cũng không cần đến lúc đó vội vàng. Ánh mắt chăm chú nhìn Tam tự kinh cân nhắc cẩn thân ý nghĩa, tay phải cầm một chiếc bút lông ngỗng viết lên quyển vở trắng.
Trên giường, công chúa đôi mắt hơi hé nhìn về phía Trần Nhật Thanh đang chăm chú trên bàn sách. Nàng biết hắn là đang dịch sách từ chữ Hán sang một thứ ngôn ngữ kì lạ, nhìn qua có vẻ giống chữ của người Tây phương nhưng nhìn kỹ lại không phải. Từ khi đưa nàng đến Trúc Phong trắn an dưỡng thương thế sang ngày thứ 3 hắn liền có thói quen này, bấy quá hắn không nói, nàng cũng lười đi hỏi. Nhìn Trần Nhật Thanh khuôn mặt nghiêm túc làm việc, nàng khuôn mặt hơi nóng lên, thầm nghĩ người ta nói nam nhân thời điểm có mị lực nhất chính là khi bọn hắn chuyên chú quả nhiên là không sai, hắn bộ dạng này thật là anh tuấn, làm nàng cũng có chút hãm sâu vào. Nàng nhếch miệng cười nhẹ, đôi mắt đóng lại, thần sắc an tường thực sự ngủ thiếp đi.
Đã 7 ngày trôi qua, mỗi ngày hai lần uống rượu thuốc sau bữa cơm công chúa ban đầu từ không có tin tưởng thuần túy phối hợp kinh ngạc phát hiện triệu chứng sốt của mình dần nhẹ đi, đến khỏi hẳn, nàng bây giờ đã có thể xuống giường đi lại, hoàn toàn không có vấn đề gì.
-Vương Minh, ta khỏi bệnh rồi. Mấy hôm nay cũng nhờ vào ngươi
Nàng nhìn về phía Trần Nhật Thanh trong mắt lóe lên thần sắc tò mò, Vương Minh hắn thế mà thực sự chữa khỏi ngược tật, thân phận của hắn là gì, nàng càng lúc càng hiếu kỳ.
-Tiểu thư quá khen rồi, đây là phận sự của tiểu nhân
Thấy nàng đã có thể xuống giường, Trần Nhật Thanh cũng là vui vẻ nhưng hơi suy một chút nói:
-Tiểu thư, tuy đã hết triệu chứng nhưng đại phu nói vẫn cần uống thuốc thêm 7 ngày nữa mới trị dứt điểm được.
Trần Nhật Thanh hiểu rõ hết sốt rét mệt mỏi không đồng nghĩa với hết bệnh, một số vi trùng vẫn là còn sống tồn tại trong cơ thể, nếu dứt thuốc ngay thì bọn vi trùng này mất đi áp chế, có thể tái phát lại bệnh. Vì để cho chắc, vẫn là tiếp tục dùng thuốc thêm 7 ngày nữa.
Nhìn Trần Nhật Thanh thản nhiên nghiêm trang nói dối, công chúa khóe miệng ẩn nấp mà nhếch lên, cuối cùng vẫn quyết định không vạch trần hắn. Nàng gật đầu nói:
-Được, không có vấn đề.
Trần Nhật Thanh lúc này chợt thái độ trầm ngâm nhìn nàng, thái độ có chút chần chờ cuối cùng vẫn là nhẹ giọng nói:
-Tiểu thư, tiểu nhân có chuyện không biết có nên nói hay không
Công chúa nhìn hắn như vậy, trong lòng thầm mừng, hắn rốt cuộc muốn bày tỏ rồi sao. Thấy hắn một bộ ấp úng muốn nói lại thôi, nàng có chút không chờ nổi, cuối cùng vẫn là quyết định đẩy hắn một phen.
-Vương Minh ngươi có chuyện gì cứ việc nói không phải ngại, ta nhất định không từ chối.
Nàng dùng ánh mắt khích lệ nhìn Trần Nhật Thanh, trong lòng không ngừng trông chờ, thầm hò hét ngươi mau nói, ta đã chờ ngươi lâu lắm rồi, mau nói. Nhưng câu nói tiếp theo của hắn làm nàng cảm thấy như sét đánh ngang tai:
-Tiểu thư, tiểu nhân gặp nạn lưu lạc đến nay rời nhà đã lâu, ở quê nhà còn có họ hàng làng xóm, tiểu nhân muốn trở về quê nhà xử lý công chuyện. Sau khi tiểu thư khởi bệnh tiểu nhân sẽ hộ tống tiểu thư về An Ninh châu, đến lúc đó tiểu nhân sẽ rời đi, xin tiểu thư thành toàn.
Công chúa thân hình ngây dại đứng tại chỗ, hắn muốn đi sao, hắn lại muốn đi, vậy hắn đối với ta những ngày này là thế nào, hắn là cố tình trêu đùa tình cảm của ta sao. Nàng hốc mắt hơi ướt át, giọng khàn khàn nói:
-Nếu ngươi đã muốn đi, ta cũng không có lý do gì giữ ngươi lại, cứ đi đi.
Nàng thần sắc thất lạc, cố nén cảm xúc nhưng không được, gương mặt trắng như ngọc thoáng run, môi khẽ mím chặt, một giọt lệ lăn xuống trên gò má. Trần Nhật Thanh thấy mỹ nhân rơi lệ, trong lòng hoảng hốt, vội vàng đứng dậy hỏi han:
-Tiểu thư, ngài làm sao vậy ? Có chuyện gì sao ?
Công chúa nở ra một nụ cười, mặc dù là cười nhưng nhìn vào không hề có ý gì là vui vẻ, giọng lạc đi nói:
-Ta làm sao, không cần ngươi quan tâm.
Nói xong quay người đến ngồi xuống giường, nức nở mà khóc lên.