Chương 15 : Tỏ tình
Thấy công chúa òa khóc, Trần Nhật Thanh trong lòng loạn như ma, hắn căn bản không biết là xảy ra chuyện gì, cũng không thể trách hắn, tuy hai đời làm người, nhưng trên chuyện tình cảm hắn can bản chưa trải qua lần nào, kinh nghiệm là con số không, lúc này hắn căn bản không biết nên phản ứng thế nào cho phải. Bối rối một hồi, chợt hắn đánh bạo hạ quyết tâm, vọt tới ôm nàng vào lòng.
-Vương Minh, ngươi làm gì vậy, mau buông ta ra
Công chúa giãy giụa đẩy hắn ra nhưng Trần Nhật Thanh phát hiện lực đạo của nàng không hề mạnh, căn bản không phải toàn lực ứng phó. Lúc này hắn cho dù có ngu xuẩn đi nữa cũng biết nàng là thái độ gì, đây là hờn dỗi, tức là nàng thật sự đối với mình có tình cảm, trong lòng mứng húm vòng tay siết chặt nói:
-Ta sẽ không buông nàng ra đâu.
Rồi không chần chờ, hắn trực tiếp bày tỏ:
-Ta thích nàng, ta thật sự rất thích nàng.
Công chúa ngẩng đầu lên, trên mặt nước mắt chan hòa, oán trách hỏi:
-Ngươi nói ngươi thích ta, tại sao bây giờ mới nói, tại sao lại muốn rời đi ta ?
Trần Nhật Thanh có chút ngượng ngùng ấp úng nói:
-Ta sợ, ta sợ nàng không thích ta nên ta không dám nói, ít nhất là với tình trạng hiện tai của ta, ta thật sự không có can đảm. Còn ta muốn đi là thật sự ở quê nhà có sự tình quan trọng, xử lý xong là nhất định sẽ trở lại tìm nàng.
Vừa dứt lười hắn lại tiếp tục không ngừng nhận lỗi :
-Là ta sai, là ta làm nàng thương tâm, ta xin lỗi nàng, đừng giận ta nữa mà.
-Chàng không cần nói nữa.
Tiếng nói vừa dứt, Trần Nhật Thanh chợt cảm giác miệng mình bị khóa chặt bởi một đôi môi mềm mại, từ trong miệng mỹ nhân mùi thơm như hoa lan truyền đến xung kích các giác quan làm hắn trầm mê, nhiệt tình hôn đáp trả. Đầu lưỡi hai người quấn quít lấy nhau, quần áo trên người bị cởi ra từng lớp một, màn che bị kéo xuống. Hai thân thể trần trụi hồng hộc thở gấp, từng âm thanh làm người mặt đỏ tai hồng từ sau màn truyền ra. Hôm ấy, một thiếu nữ chính thức thành nữ nhân, mang lấy trong tim dư vị đầu đời chẳng thể quên. Và một thanh niên – từ giây phút ấy – cũng đoạn tuyệt ngây thơ, bước qua ngưỡng cửa tình cảm mà gánh lấy dịu dàng, trách nhiệm che chở của một nam nhân thực thụ.
Sắc trời dần dần đen lại, bên ngoài không biết từ lúc nào đột nhiên hạ xuống một cơn mưa to, mưa rơi ào ào lên mái ngói, vang lên tiếng lộp bộp. Trần Nhật Thanh bị tiếng mưa rơi đánh thức mở mắt ra, nhìn bên cạnh mỹ nhân đang dựa đầu vào ngực hắn, trên gương mặt xinh đẹp có mấy sợi tóc mai tán lạc, ngực theo hơi thở đều đều của nàng mà nhẹ nhàng lên xuống.
Trần Nhật Thanh cúi người nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng, tay trái không an phận mà vuốt ve tấm lưng trần mềm mại như tơ lụa. Nàng bị đánh thức đôi mắt mở ra, gò má đỏ ửng thẹn thùng, giọng hờn dỗi mắng:
-Vừa tỉnh dậy đã trêu chọc thiếp, vừa rồi còn chưa đủ hay sao ?
Trần Nhật Thanh thản nhiên cười không thèm để ý:
-Ai bảo nàng quá mê người làm ta muốn dừng mà không được. Lại nói ta đến giờ còn không biết tên nàng đâu.
Trần Nhật Thanh nghĩ lại thấy có chút buồn cười, quan hệ mình và nàng đã đến bước này, cư nhiên mình đến tên của nàng còn chưa biết, thật là dở khóc dở cười.
Công chúa nhẹ nhàng nói:
-Thiếp tên là Oyunövs, gọi tắt là Oyu
Trần Nhật Thanh mày hơi cau lại, tên nàng là tên tiếng Mông Cổ thuần túy, mặc dù hắn biết tiếng Mông Cổ nhưng vẫn thói quen xưng hô kiểu Hán Việt hơn, hắn mới dò hỏi:
-Nàng không có lấy tên Hán sao ?
Oyunövs lắc đầu :
-Thiếp không có
Đời sau thường nói rằng người Mông Cổ dưới triều đại nhà Nguyên bị Hán hóa nên nhận mình là người Hán, thực tế đây là cách nói phiến diện, quá mức sự thật. Chính xác là có một bộ phận người Mông Cổ yêu thích văn hóa Hán, tiếp nhận giá trị quan Hán, đặt tên Hán cho mình, tuy nhiên đại đa số người Mông Cổ vẫn lưu giữ lại văn hóa của riêng mình, tất cả họ căn bản không hề xem mình là một thể với thứ gọi là Hán.
Suy nghĩ kỹ cũng cực kỳ dễ hiểu, Hán theo nghĩa du di của người Mông Cổ bao gồm cả Khiết Đan, Nữ Chân cũng chỉ xếp hạng ba trong hệ thống đẳng cấp Hán chuẩn chỉnh ở Hoa Nam càng là đáy cùng của xã hội, ai ngu mà nhận là một với bọn họ, há chẳng phải từ ông chủ biến thành tôi tớ nô lệ sao. Thực tế chính vì họ không chịu bị Hán hóa, phản ứng quyết liệt bằng chính sách phân biệt sắc tộc nên người Mông Cổ mới có thể bị đánh đuổi khỏi Trung Nguyên, sau chỉ 90 năm trị vì vì nền cai trị của bọn họ tự định nghĩa mình là kẻ ngoại lai, phe thiểu số đang thống trị lên đại đa số người Hán, sự cai trị của họ chỉ có thể ổn định bằng vũ lực hùng mạnh, một khi vũ lực suy yếu không thể trấn áp nổi phe đa số nữa, việc họ bị người Hán chiếm đa số đẩy lui về thảo nguyên là chuyện tất nhiên xảy ra.
Trần Nhật Thanh đời trước từng khảo sát lịch sử các ngoại tộc xâm lấn Trung Hoa thì đạt được kết luận trái với niềm tin thường được lan truyền- ngoại tộc nào càng Hán hóa nhiều thì cai trị ở Trung Nguyên càng bền vững và lâu dài, ngược lại Hán hóa ít thì cai trị càng mong manh và ngắn ngủi.
Đến nỗi nếu có người bảo tại sao ngoại tộc không cố gắng đồng hóa người Hán, làm ơn đi bọn họ là người du mục sống trên thảo nguyên, kinh tế một nghèo hai trắng, văn hóa càng là gắn liền với điều kiện sống du mục, bọn họ lấy cái gì mà đòi đồng hóa người định cư như người Hán, bắt dân Hán bỏ làm ruộng đi chăn dê bò, biến ruộng đồng thành bãi cỏ để đồng hóa sao.
Kẻ có ý nghĩ này căn bản là đồ ngốc không hơn không kém, lối sống định cư so với lối sống du mục có ưu thế kinh tế lớn hơn nhiều, việc cưỡng ép chuyển đổi lối sống định cư thành du mục ở vùng định canh định cư căn bản là tự sát về mặt tài chính, nguồn thu thuế của đế quốc sẽ bị tụt giảm thảm hại, mà người thiết thân nhất phải gánh chịu chính là tầng lớp chóp bu du mục lãnh đạo đế quốc. Con người là hướng đến giàu sang phú quý, không ai hướng đến nghèo khổ bần cùng cả ( có chọn thì cũng là do tình thế ép buộc không thể không làm chứ không phải chủ đích ban đầu).
Trong cuộc chạy đua đồng hóa người du mục căn bản không thể nào thắng được người định cư, hiện tượng người du mục tiến vào lãnh thổ người định cư phải dần học theo lối sống người định cư là chuyện xảy ra ở khắp nơi trên thế giởi, không chỉ riêng Trung Hoa. Sự tuyên truyền thần thánh hóa về sức đồng hóa của Hán căn bản là do thiếu hiểu biết về lịch sử thế giới, ví dụ đơn giản nhất là song song với người Mông Cổ ở Trung Hoa tiếp thu văn hóa Hán vào bộ máy thì cùng lúc đó người Mông Cổ ở Ba Tư cũng giống y hệt phải tiếp thu văn hóa Ba Tư. Chỉ có điều trường hợp Trung Hoa thì được nhắc đến nhiều còn trường hợp Ba Tư thì ít người biết mà thôi.
Trần Nhật Thanh nói:
-Ta đặt một tên Hán cho nàng, chịu không ?
Oyu gật đầu :
-Chàng muốn sao cũng được
Trần Nhật Thanh suy tư một lúc liền nói:
-Hậu duệ Thành Cát Tư Hãn các nàng thường xưng là gia tộc hoàng kim ( Altan Uruq) vậy thì tên Hán lấy họ Kim đi, “Oyun” là trí tuệ thì dùng từ Huệ, “övs” là cỏ thì dùng từ Chi trong cỏ linh chi. Tên Hán của nàng là Kim Huệ Chi, thấy sao hả ?
Oyu vui vẻ gật đầu:
-Nghe rất hay, chàng giỏi thật đấy