Chương 13: Rượu thuốc trị bệnh
Trở về Duyệt Lại khách sạn, rượu đã được chuyển đến, Trần Nhật Thanh mang ba vò rượu vào trong phòng đặt tại góc phòng. Mượn của lão bản một con dao, 1 cái thớt, hắn dùng dao cắt nhỏ lá thanh hao thành từng sợi nhỏ bổ đại táo khô thành từng miếng. Đến bên góc phòng ở ra nắp vò, hương rượu bốc lên, Trần Nhật Thanh cẩn thận đem sợi lá thanh hao cùng đại táo khô phân biệt ngâm vào trong 3 vò. Trần Nhật Thanh như nhớ ra chuyện gì quay đầu rời đi,
Lão bản khách sạn thấy hắn tiến vào thì cố nặn ra nụ cười nói:
-Khách quan chẳng hay có chuyện gì ?
Trần Nhật Thanh cũng không dông dài móc bạc nhét vào tay lão bản nói:
-Ngươi phân phó nhà bếp thay cơm của tiểu thư thành cháo, nấu nhiều thêm một chút, có thêm thịt gà xé nhỏ, à còn nhân tiện lấy 3 cái đũa gỗ dài mang đến phòng ta, nên nhớ phải sạch sẽ. Đây là tiền cơm ta trả ngươi thêm, làm tốt một chút.
Lão bản thấy bạc nụ cười liền nở ra nụ cười nịnh nọt:
-Công tử cứ yên tâm, tại hạ lập tức đi làm
Dưới ánh sáng mờ nhạt của căn phòng trọ, Trần Nhật Thanh ngồi xổm bên ba vò rượu đặt ngay ngắn cạnh vách. Những lá thanh hao tươi xanh biếc đã được cắt ngắn, xen lẫn mấy quả đại táo khô ngâm nở phồng, nhuốm sắc rượu nhàn nhạt. Hắn một tay cầm đũa gỗ, một tay cẩn thận thò tay mở nhẹ từng nắp vò.
Mùi rượu nồng nàn lẫn hương dược thảo bốc lên, không gắt mà trầm ấm. Hắn hơi nghiêng đầu, kiểm tra mặt rượu xem có nổi váng hay cặn lạ. Thấy yên tâm, Trần Nhật Thanh mới đưa đũa vào vò đầu tiên, khuấy đều một vòng chậm rãi, tay xoay theo hướng kim đồng hồ. Lá thanh hao nhẹ nhàng lay động, từng cọng một như quẫy mình trong men rượu.
Mỗi vòng khuấy chỉ vừa đủ để dược liệu lắng xuống, rượu hòa sâu vào phần lõi lá và quả, không khuấy mạnh khiến vỡ nát. Hắn lặp lại thao tác ấy với vò thứ hai, rồi thứ ba, mỗi vò chỉ mất chừng nửa phút. Đũa được rút ra lau sạch sau mỗi lượt, động tác như một người làm việc đã quen tay, tuy chưa chuyên nghiệp nhưng đầy thận trọng.
Xong xuôi, hắn cẩn thận dùng nắp bịt kín miệng vò, rồi buộc chặt bằng dây gai . Hắn còn tiện tay lấy miếng vải cũ đậy thêm bên ngoài, phòng bụi đất hoặc côn trùng lọt vào. Trần Nhật Thanh ngồi lui ra sau, ngắm ba vò dược rượu đã yên vị, trong lòng thoáng chút yên tâm. Từ giờ đến giờ cơm có lẽ dược hiệu đã bắt đầu ngấm ra, có thể gạn ra làm rượu thuốc uống, nàng được cứu rồi.
Hắn trong cảm thấy may mắn tên Lý đại phu kia để lại bài thuốc hạ sốt. Nếu hắn cứ thế xách đồ nghề rời đi, chính mình thật sự là nhớ không ra thanh hao cái thần dược trị sốt rét này. Hắn nhớ lại cha mình đời trước làm thầy thuốc Đông y, dưới mong muốn hắn sau này lớn lên kế nghiệp ông, từ nhỏ đã cho hắn tiếp xúc với một ít sách thuốc. Tuy sau này hắn tự đi ra con đường của mình nhưng ngành sinh học cũng không xa cách ngành y là bao thế nên hắn trong lúc rảnh rỗi cũng thường xuyên tìm đọc về các phát kiến y học, cũng nhờ thế mà biết đến cây thanh hao trị sốt rét cái phát kiến vĩ đại này.
Đông y đã biết đến tác dụng làm thuốc điều trị sốt rét của cây thanh hao từ rất lâu, sớm nhất có thể truy đến Trương Cơ thời Đông Hán- đầu thời Tam Quốc. Trương Cơ tự Trọng Cảnh là danh y cuối đời Đông Hán, cùng Hoa Đà Đổng Phụng được xưng là Kiến An Tam thần y về sau được người Trung Hoa tôn thành Y Thánh trong 10 thánh nhân ngang hàng với Văn Thánh Khổng Tử, Binh Thánh Tôn Tử, Thi Thánh Đỗ Phủ,… địa vị trong Đông y đời sau vô cùng tôn sùng
Trương Cơ trong khi biên soạn bộ sách y thuật kiệt xuất nhất của mình là Thương Hàn tạp bệnh luận ngoài việc tập hợp các phương pháp trị thương hàn thì đồng thời cũng liệt kê các bài thuốc trị sốt rét, bệnh lý có biểu hiện gần giống với thương hàn. Ví dụ có thể kể đến là phương thuốc “Thanh hao tri mẫu thang” dùng để chữa ngược tật ôn nhiệt – bệnh sốt rét đã tiến triển đến thời kỳ sau.
Tuy đã biết đến tác dụng chống sốt rét của cây thanh hao từ sớm nhưng người Trung Hoa cổ chưa có khoa học hiện đại soi sáng, làm theo phương pháp xử lý thuốc Đông y cổ truyền đối với thanh hao mà không biết răng hoạt chất Artemisinins chống sốt rét của cây này rất ít tan trong nước, hơn nữa cực kém bền với nhiệt, đem đun thuốc sắc lên được hiệu căn bản là sẽ bị tiêu hao đại đa số, hơn nữa dược hiệu trong nước thuốc căn bản là cực thấp, hiệu quả chữa trị không cao, bệnh sốt rét với người Trung Hoa vẫn là bệnh nan y chết người suốt hàng thế kỷ khiến họ tổn thất rất nhiều người trong quá trình xâm chiếm và khai phá vùng phương Nam. Có thể nói chính tư duy lối mòn của Đông y đã khiên bệnh sốt rét có thể đã đóng vai trò to lớn trói lại bước chân mở rộng của người Trung Hoa y hết cách nó đã trói buộc bước chân của thực dân châu Âu dù bọn họ cách giải quyết căn bệnh này đã rất gần.
Mãi đến cuối thế kỉ 20 vào năm 1970, nhà khoa học Trung Quốc hiện đại do Đồ U U cùng các đồng nghiệp mới đột phá tư duy lối mòn, phát hiện ra hoạt chất Artemisinins trong cây Thanh hao không bền nhiệt và tan nhiều trong cồn từ đó đề ra phương thức chiết xuất thanh hao trong cồn để tạo thuốc điều trị sốt rét, với nguyên liệu đơn giản và dễ kiếm, so với các thuốc trị sốt rét cũ thì rẻ hơn rất nhiều, đây trở thành cứu tinh trị sốt rét cho các nước nghèo. Cũng vì vậy, đến năm 2015 bà đã được nhận giải Nobel sinh lý và Y học, trở thành người Trung Quốc đầu tiên được trao giải này, còn từng khiến cả nước Trung Quốc khi đó hưng phấn bừng bừng mấy năm trời. Phát kiến vĩ đại như vậy tóm gọn đơn giản chỉ là thay đổi khâu xử lý thuốc so với cổ đại mà thôi nhưng một bước này lại mạnh mẽ làm vây khốn con người suất mười mấy thế kỷ. Thế mới thấy tư duy lối mòn đáng sợ đến mức nào, con người luôn bất tri bất giác dựa theo kinh nghiệm cũ, lối nghĩ cũ làm việc mà không hề biết rằng có lúc chỉ cần mình dũng cảm nghĩ khác, làm khác, vượt ra khỏi thói quen một chút thôi là có thể đạt được thành tựu to lớn.
Mà hiểu được điều đó Trần Nhật Thanh tự tin rằng mình có thể trở nên nổi bật trong thời đại tàn khốc này, hắn tự biết mình so với cổ nhân cũng không thông minh hơn là bao, nhưng bù lại hắn có kinh nghiệm mà vô số thế hệ phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt, máu thậm chí cả tính mạng mới có được, hắn trực tiếp biết nên đi như thế nào mới đúng, đây là người thời đại này không thể nào sánh bằng, như câu nói nổi tiếng của Newton hình dung “ Tôi không cao nhưng do đứng trên vai người khổng lồ mà nhìn được xa hơn”. Tri thức là đắt giá, nó không phải đảm bảo giúp chúng ta có thể kiếm ra tiền, vinh thần phì gia, rất nhiều thủ đoạn bỉ ổi hèn hạ có thể giúp ta kiếm tiền nhanh hơn tri thức nhiều nhưng tri thức có thể giúp chúng ta thấy được đường sáng, ít bị vấp ngã sa đọa, để con cháu đời sau không còn phải khổ cực đi lại đường gian nan của các bậc cha anh nữa, xã hội mới có thể tiếp tục phát triển tiến lên lành mạnh, không coi trọng tri thức tức là đang tự triệt đi tương lai của hậu thế muôn đời.
Chú thích: Đại táo hay Việt Nam gọi là Táo tàu.