Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chuyen-la-nguoi-choi.jpg

Chuyện Lạ Người Chơi

Tháng 1 18, 2025
Chương 680. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 679. Tân sinh
genshin-impact-tu-diet-nguoi-nhat-ky-furina-so-ngay-nguoi.jpg

Genshin Impact: Tự Diệt Người Nhật Ký, Furina Sợ Ngây Người

Tháng 2 11, 2025
Chương 139. Vô miện chi thần Chương 138. Chúng tinh thần nhìn chăm chú,
toan-cau-di-nang-bat-dau-thuc-tinh-vo-ha-han-thuat-thuc.jpg

Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Vô Hạ Hạn Thuật Thức

Tháng 2 1, 2025
Chương 217. Chung cuộc Chương 216. Lĩnh vực triển khai: Vô Lượng Không Xử
tu-ma-tu-bat-dau.jpg

Từ Ma Tu Bắt Đầu

Tháng 12 20, 2025
Chương 206 : Trở về Chương 205 : 4 kiếm tề tụ
xin-nho-cuoi-cai-bach-xa-lao-ba-sieu-khoc

Xin Nhờ, Cưới Cái Bạch Xà Lão Bà Siêu Khốc

Tháng 12 4, 2025
Chương 311: Hoàn tất!!! (2) Chương 311: Hoàn tất!!! (1)
hi-tinh-sinh-ra.jpg

Hí Tinh Sinh Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 836. 836 đại kết cục! Chương 835. 835 Kiếm Thủ Ma Tử Huyền Tiên Hồng Liên Lĩnh Chủ!
gia-nhan-gia-nghia-buc-ta-di-ta-den-xet-nha-khoc-cai-gi

Giả Nhân Giả Nghĩa Bức Ta Đi, Ta Đến Xét Nhà Khóc Cái Gì

Tháng mười một 26, 2025
Chương 609: Có người khác đến trừ họa Chương 608: Trấn Bắc Quân xuôi nam họa
nguoi-o-phong-than-tat-ca-dua-ca-vao-kiem.jpg

Người Ở Phong Thần, Tất Cả Dựa Cả Vào Kiếm

Tháng 1 20, 2025
Chương 299. Ẩn cư Hoa Quả sơn Chương 298. Nhường ngôi
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 11: Công chúa bệnh nặng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 11: Công chúa bệnh nặng

Sáng sớm, mặt trời vừa lên, Trúc Phong trấn vẫn chìm trong làn sương mỏng như khói mỏng trườn qua mái ngói cong và những vách tường quét vôi ngả xám. Trên đường đã dần đông người qua lại, không khí buổi sớm trong lành, thoang thoảng mùi sương mai hòa quyện cùng chút hương thơm dịu nhẹ làm người thần thanh khí sảng. Những tiếng nói cười râm ran và tiếng bước chân vang vọng khẽ trên nền đá tạo nên một bức tranh bình dị của buổi sớm miền trấn nhỏ.

Trần Nhật Thanh bước đến trước một gian hàng bánh hấp nhỏ nơi một người phụ nữ trung niên đang nhanh tay gói bánh trong chiếc xửng hấp bằng lá chuối còn bốc hơi nghi ngút. Dù chỉ là một quán nhỏ, nhưng đã có vài người đang xếp hàng chờ mua bánh.

Đến lượt, bà chủ quán chậm lại một chút, nhìn hắn rồi mỉm cười hỏi:

— Cậu là người mới đến trấn phải không ? Trông khuôn mặt cậu lạ lắm

Trần Nhật Thanh gật đầu, nhẹ nhàng đáp:

— Dạ, tôi mới đến được vài hôm.

Bà chủ gói bánh nhanh chóng, giọng vẫn thân thiện:

— Bao nhiêu bánh nhỉ?

— Ba cái bánh kê nhân thịt, hai cái bánh củ mài, thêm gói bánh gạo nếp. Bà gói kỹ giúp tôi nhé.

— Của cậu đây, tám văn tiền

Vương Minh đưa tiền, bà chủ trả lại tiền thừa, mắt vẫn dõi theo anh vài khoảnh khắc rồi trở lại gói bánh. Không khí yên ắng nhẹ nhàng, chỉ có mùi bánh ấm và khói nghi ngút thơm lừng hòa quyện vào nhau.

Trần Nhật Thanh cầm gói bánh trên tay, không nói thêm câu nào, bước nhanh trở về Duyệt Lai khách sạn. Là người đến từ đời sau, lại cùng quân Thanh Hoa ăn chung, hắn đã sớm quen việc ăn một ngày 3 bữa, đây là thói quen người thời đại này không có, Duyệt Lai khách sạn căn bản không có cái gì gọi là bữa sáng, trong tay hắn lại đang sẵn tiền thế là nghĩ là làm, quyết định tự mình đi mua đồ về ăn sáng, cũng tự nhiên mua thêm một phần mời công chúa ăn cùng . Trừ lúc đầu có chút ngạc nhiên thì nàng rất nhanh đã quen thuộc. Thế là từ đó hai người có thêm thói quen là mỗi sáng cùng nhau dùng bữa.

Trần Nhật Thanh đến trước cửa phòng trọ của mình, khẽ gõ nhẹ rồi đẩy vào. Bên trong căn phòng vô cùng yên tĩnh. Công chúa vẫn còn nằm trên giường trên thân phủ chiếc chăn lụa mỏng. Trần Nhật Thanh hơi nghi hoặc bình thường mọi ngày này nàng đã thức dậy rồi, sao hôm nay lại ngủ say vậy.

Đặt túi bánh lên bàn hắn bước đến gần, gọi khẽ:

-Tiểu thư, tiểu nhân mua bánh về rồi đây.

Không có tiếng đáp lại. Hắn hơi cau mày, lại gọi to hơn:

— Tiểu thư, tiểu thư đã dậy chưa ?

Không thấy tiếng động, Trần Nhật Thanh trong lòng dấy lên cảm giác bất an bước đến bên giường nhìn kỹ hơn. Chỉ thấy nàng đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt kiều diễm lúc này trắng bệch, tái nhợt không còn một giọt máu, trên trán ướt đẫm mồ hôi, hơi thở của nàng gấp gáp và nặng nề. Trong lòng hốt hoảng Trần Nhật Thanh vội sờ tay lên trán nàng, chỉ thấy nóng ran. Hắn giật mình, không ổn, nàng sao lại sốt cao thế này. Hắn không chần chừ mà chạy ngay ra ngoài, tìm đến chỗ lão bản khách sạn giọng gấp gáp hỏi:

-Lão bản, xin hỏi trong trấn có thầy thuốc nào không? Tiểu thư nhà ta không khỏe, cần mời người đến khám bệnh gấp!

.Lão bản thấy hắn thái độ vội vàng, một bộ dáng vẻ nếu hắn không nói thì sẵn sàng ra tay, trong lòng run lên, cũng không dám giấu diếm nói:

-Công tử, ở khu phố gần đây có y quán của một đại phu họ Lý, ngài đi thẳng theo con đường này đến ngã tư đường thứ 3 rẽ trái là đến.

Trần Nhật Thanh vội vàng lao ra khỏi cửa rảo bước không nghỉ, theo hướng lão bản khách sạn chỉ. Đến nơi, hắn liếc mắt nhìn thấy trên hiên một ngôi nhà ngói âm dương phủ rêu xanh, có treo biển gỗ sơn đen, chữ trắng viết rõ nét 4 chữ: “Lý thị y quán”

Trần Nhật Thanh không chần chừ, gõ cửa ba tiếng rồi đẩy bước vào. Trong nhà là một gian phòng sạch sẽ, mùi thuốc bắc trầm ngát, các kệ tre chất đầy hũ sành, gói giấy dầu, lá khô treo thành chùm. Một ông lão râu bạc, tóc búi cao, thân khoác áo vải xanh đã bạc màu, đang phân loại mấy vị thuốc. Thấy hắn bước vào, ông chỉ ngẩng nhẹ đầu :

— Tiểu huynh đệ tìm thầy thuốc?

— Vâng. Xin thứ lỗi quấy rầy sớm. Tại hạ là Vương Minh, lữ khách từ xa mới đến trong trấn, trọ ở Duyệt Lai khách sạn .Tiểu thư nhà tại hạ sáng nay không tỉnh dậy, sốt cao, thở nặng, mồ hổi ra nhiều. Xin đại phu theo tại hạ đến xem giúp, nguy cấp lắm rồi!

Ông lão nghe xong thì không đáp dài, chỉ gật đầu rồi vươn tay lấy một chiếc túi vải đã buộc sẵn. Trong túi có hộp châm, bình ngửi, một ít thuốc thang và mảnh vải khô. Ông khoác túi qua vai, lấy thêm một cuộn giấy nhỏ bỏ túi áo.

— Dẫn đường.

Trên đường quay về, Trần Nhật Thanh bước thật nhanh, mắt thỉnh thoảng ngoái lại. Lý đại phu tuy tuổi đã cao nhưng bước chân vững, hơi thở không gấp. Ông hỏi gọn:

— Có biết nàng phát sốt từ bao giờ không?

— Tôi không rõ. Tối qua tiểu thư vẫn bình thường, chỉ thấy kêu mệt muốn ngủ sớm. Sáng nay tôi đi mua bánh về thì thấy tiểu thư mồ hôi ra như tắm, gọi không tỉnh, sốt rất cao.

— Có ăn gì lạ không?

— Không có. Tại hạ và tiểu thư ăn cùng nhau, đều bình thường cả.

Lý đại phu im lặng suy tư, trong lòng ẩn ẩn có chút suy đoán. Trần Nhật Thanh dẫn Lý đại phu về khách sạn, trở về trong phòng.

-Lý đại phu, tiểu thư nhà tại hạ ở trên giường

Công chúa vẫn nằm im trên giường, tóc dính mồ hôi, trán đỏ bừng, môi khô, mi mắt hơi giật. Không gian trong phòng kín như nén lại. Trần Nhật Thanh biết Lý đại phu cần bắt mạch, bèn nhanh chóng chạy ra ngoài, một lúc sau bưng theo một chậu nước tiến vào.

Lý đại phu đặt túi xuống bàn, rửa tay trong chậu nước Trần Nhật Thanh mang lại, rồi đến bên giường, bắt mạch nơi cổ tay công chúa . Một lát sau, ông rút tay về, khẽ chau mày:

-Tiểu thư của tiểu huynh đệ mắc là ngược tật, bệnh tình nguy kịch, phải nhanh chóng chữa trị

Trần Nhật Thanh hoảng hốt, ngược tật là tên gọi cổ của chứng sốt rét, loại bệnh này ở thời đại này là trọng bệnh nan y khó chữa, rất nhiều người vì nó mà bỏ mạng. Chẳng nói đâu xa, ngay đến thời cận đại người châu Âu khai phá thuộc địa, bệnh sốt rét hoành hành tàn sát chính là nguyên nhân trực tiếp cản bước quá trình thực dân của họ hàng thế kỉ. Khi các quốc gia châu Âu hăm hở xâm chiếm các khu vực nhiệt đới lập đồn điền trang viên, bệnh sốt rét lại cho họ một đòn thống kích. Bệnh sốt rét ở các thuộc địa vùng nhiệt đới là nguyên nhân gây tử vong lớn nhất của người châu Âu ở các thuộc địa, vượt xa phản kháng của dân bản xứ nhiều lần.

Bệnh sốt rét đã khiến người châu Âu trong hàng thế kỷ không dám hướng nội địa châu Phi tiến quân, không có gì khác, tỉ lệ chết quá nhiều, các đoàn thám hiểm đi vào đại đa số đều có đi không có về. Trần Nhật Thanh biết rõ phải đến thế kỉ 19 người châu Âu tìm ra được thuốc chuyên dụng đặc trị sốt rét Quinine từ vỏ cây canhkina họ mới có thể tiếp tục mở rộng.

Bất quá mặc dù biết cây canhkina có thể trị bệnh sốt rét nhưng với Trần Nhật Thanh hiện tại nó hoàn toàn vô dụng. Không vì gì khác, thứ cây này là thực vật mọc ở Nam Mỹ, chỉ khi người châu Âu đến châu Mỹ mới được mang ra các nơi khác, bảo hắn làm sao mà tìm được. Cũng không thể trông cậy hắn mọc cánh như chim bay qua Thái Bình Dương lấy về đi. Phải biết mặc dù đến thời hiện đại trong 2 cuộc kháng chiến vệ quốc thế giới đã biết đến quinine nhưng vì nguồn cung thuốc men thiếu thốn mà rất nhiều chiến sĩ Việt Nam đã vì sốt rét mà vĩnh viễn nằm lại trong rừng sâu không thể trở về.

Có người sẽ hỏi người châu Âu không chịu nổi sốt rét thì cùng là người dân bản địa tại sao lại chịu được, mà không chết hết, Trần Nhật Thanh với địa vị người học chuyên môn Sinh học đời trước có thể nói cho hắn biết, đây chính là kỳ diệu của tiến hóa, trải qua chọn lọc khắc nghiệt của bệnh sốt rét, các quần thể người ở nhiệt đới nhất là châu Phi nơi bệnh sốt rét hoành hành ác liệt nhất đã hình thành quần thể di truyền đặc biệt để đề kháng lại bệnh tật.

Khảo sát chỉ rõ trong di truyền quần thể người châu Phi có sự chiếm ưu thế của gen đột biệt gây ra biến dạng hồng cầu hình liềm. Người đột biến mắc bệnh hồng cầu hình liềm ở các khu vực khác do sức sống kém hơn người bình thường mà trở thành thiểu số thì ở châu Phi bọn họ lại là đa số, nguyên nhân rất đơn giản người bình thường đại đa số đều bị sốt rét giết chết, nhưng người có hồng cầu hình liềm do hồng cầu bị đột biến thay đổi khiến cho vi trùng sốt rét khó tấn công hơn tự nhiên còn có thể tồn tại và tiếp tục sinh sôi. Đây là một căn cứ xác đáng khiến mỗi lần Trần Nhật Thanh đời trước mỗi lần lướt mạng thấy những kẻ lớn tiếng rêu rao thuyết tiến hóa là sai chỉ biết cười trừ, thầm than vô tri có phúc của người vô tri, hiểu biết càng nhiều càng hay lo sợ, tâm không được an, vô tri có thể yên tâm mà sống trong ảo tưởng của bản thân không cần phản tỉnh đối mặt hiện thực, há chẳng phải mỹ diệu thay.

Tuy nhiên đột biến gen cũng không phải vạn năng, cũng chỉ có thể bảo vệ được phần nào mà thôi, không thể bảo vệ người bản xứ hoàn toàn an toàn, bị bệnh nặng vẫn là phải chết, chỉ là con số không lớn kinh khủng như thực dân mà thôi.

Trần Nhật Thanh trong lòng hốt hoảng, vội vàng dò hỏi:

-Lý đại phu, xin hỏi ngược tật này phải trị ra sao.

Lý đại phu Lý đại phu lau mồ hôi trên trán nàng, trầm giọng nói :

-Y thư có nói ngược tắc khí dã ngược tật là do do tỳ vị suy ngược, tà khí thừa cơ nhập thể khiến chính khí rối loạn mà phát. Nay xem bệnh tình của tiểu thư, tà khi đã vào máu theo sách thư viết :Tà nhập huyết, pháp tại phóng huyết, dùng phép thích huyết (cắt máu) để thoát tà khí mới mong trị được.

Trần Nhật Thanh nghe đến đây thì mắt trợn tròn mặt sa sầm đưa mắt nhìn về phía một góc tối, hắn lúc này trong lòng dâng lên xúc động, cân nhắc có nên hay không tiến tới lấy đao, trực tiếp một nhát chém chết lão già này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuc-than-1982.jpg
Thực Thần 1982
Tháng 2 2, 2026
vinh-lac-dai-de-ty-phu-cua-ta-cau-cau-cau-xuat-phat-lac.jpg
Vĩnh Lạc Đại Đế Tỷ Phu Của Ta! Cẩu Cẩu Cẩu Xuất Phát Lạc!
Tháng 2 4, 2026
Dị Thế Chi Triệu Hoán Hàng Tỉ Thần Ma
Hồng Hoang: Phượng Hoàng Lão Tổ, Cầu Ngươi Mau Ra Hẻm Núi A
Tháng 1 15, 2025
tam-quoc-nghich-tu-tu-chem-giet-dong-trac-bat-dau.jpg
Tam Quốc Nghịch Tử: Từ Chém Giết Đổng Trác Bắt Đầu
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP