Chương 9: Yêu thú.
Cố Trường Thanh vui mừng không thôi, không ngờ nơi này lại gặp được 300 năm Linh dược, nếu có nó hẳn là đở phải khổ tu trong vòng ba tháng. Hăn hái hớn hở, hắn liền đưa tay ra bắt lấy Vân Linh Thảo.
Vân Linh Thảo trong lòng bàn tay, truyền đến một cố tươi mát, vô cùng khoan khoái. Lúc này đây trên khuôn mặt Cố Trường Thanh lộ ra vui vẻ khôn siết, tâm thần điều đầu nhập bên trong vui sướng mà lại không hề hay biết hắn đang bị một bầy Sói chuẩn bị bao vây.
Đến khi hắn nhận ra thì đã trể, bầy Sói kia đã phong tỏa toàn bộ đường luu của hắn rồi, tất cả có mười hai con Sói chia nhau ra bao vây hắn lại. Điều làm hắn thở phào đó là bầy Sói này cũng chỉ là bầy Sói hoang, một loài thú thông thường mà không phải yêu thú.
Nếu như là yêu thú chỉ cần một cái nhìn thôi cũng đủ làm hắn chết trăm lần rồi.
Nhìn theo bầy Sói này linh trí cực cao, hẳn là một bầy Soi có con cầm đầu đã thông Linh, hoặc là toàn bộ đã thông Linh. Đối với loại thú hoang thông thường có thể thông Linh cũng như là Cố Trường Thanh vậy đã bắt đầu đi trên con đường tiên đạo, như là hắn chỉ mới Ngưng khí mà thôi.
Cố Trường Thanh cũng biết được bọn đến là vì Vân Linh Thảo này, với Cố Trường Thanh mà nói gốc 300 năm Linh dược cực kỳ quan trọng, có thể giúp cho hắn hoàn thành được quá trình Ngưng Khí, như bầy Sói cũng vậy, cũng cần nó.
Cố Trường Thanh sắc mặt trở nên nghiêm túc, cất đi Vân Linh Thảo, lấy Huyền Dạ xuống cầm trong tay, cả hai bên vẫn luôn nhìn nhau không bên nào chủ động xuất kích, bầy Sói thì đợi Cố Trường Thanh lộ ra sơ hở, còn về Cố Trường Thanh hắn thì đợi bầy Sói kia tấn công trước.
Nhất thời cả hai lâm vào yên tỉnh.
– Ngươi muốn ta lộ sơ hở thì ta lộ sơ hở.
Cố Trường Thanh cố tình lộ ra sơ hở bên eo trái, đúng là như dự định của hắn, bên trái có ba con Sói nó liền không hề do dự khi Cố Trường Thanh lộ ra sơ hở, cả ba con điều phóng nhanh về phía hắn, cái miệng mở ra nước dãi nhiễu xuống cộng thêm mùi tanh hôi kinh khủng kia làm cho Cố Trường Thanh cũng trở nên ghê tởn.
Cố Trường Thanh nở ra một nụ cười âm tàn, như là tử thần ngượng cười, Huyền Dạ nâng lên một thương ngang nhiên đâm ra hướng về phía một con yếu nhược nhất đâm tới.
Trường thương không chút lưu tình xuyên thủng thân thể nó, mượn lực lưỡi thương quét ngang cắt qua mũi thương ra khỏi đầu rồi hướng bên dưới, cán thương cũng được hắn mài sắc bén cả hai đầu thương điều có thể giết người.
Cán thương quét tới, cắt ngang cổ của con thứ hai, mượn lực thân hình xoay chuyển trên không, mũi thương chém nát mặt đất theo hình vòng cung ngang ngược cắt thân thể của con thứ ba ra làm hai.
Chỉ qua ba chiêu mà hắn đã ngọn rẻ ba con Sói kia.
– Quá yếu, lên hết đi!
Cố Trường Thanh lấy tay phủi phủi áo, thanh âm trào phún.
Nhìn thấy tư thái vô địch của Cố Trường Thanh, bầy sói còn lại bắt đầu nãn lòng thối chí, bọn chúng thực lực không thua ba con kia, mà ba con kia lại chết trong vòng một chiêu, đây gọi là cái gì chiến đấu, đây gọi là miễu sát thì đúng hơn.
– Đã sợ, vậy thì chết đi!
Nhìn thấy sự do dự của bầy Sói, Cố Trường Thanh cười nhếch môi. Sau đó bàn chân đạp mạnh thân ảnh bắn thẳng về phía trước trường thương trong tay, phá tan tất cả, chỉ trong nháy mắt Cố Trường Thanh đã đánh tan thêm sáu con, hiện tại bên đó chỉ còn lại ba con.
Chúng lúc này đã sợ hãi đến cùng cực, hướng ra bên ngoài chạy loạn.
Nhưng chúng chưa chạy được bao xa, thì đột nhiên một cái bóng màu xanh xuất hiện, thân ảnh như là u linh, chỉ trong nháy mắt thời gian liền cắn nát đầu ba con kia. Thanh ảnh dừng lại lúc này Cố Trường Thanh mới có thể dễ dàng nhìn kỹ.
Đó là một con Sói toàn thân một màu trắng xanh, thân hình thon ngọn dài chừng một mét, cao nửa mét thân hình thon gọn như vậy cũng tỷ lệ thuận với việc linh hoạt, có tốc độ di chuyển cực nhanh.
Nó là Phong Linh Lang, khi một thú hoang nào bắt đầu tiến vào giai đoạn thông Linh sẽ thức tỉnh năng lực có sẳn trong huyết mạch, tỷ như con Sói kia chính là Phong thuộc tính.
– Đây là…. Sói đã thông Linh.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, thú hoang đã thông Linh cũng xem như là yêu thú rồi. Nhìn thấy nó Cố Trường Thanh không những không sợ hãi mà còn cực kỳ hưng phấn, bởi vì hắn cũng là người ở giai đoạn này, điều là giai đoạn Ngưng Khí kỳ. Giao đấu với nó có lẽ sẽ rút ngắn thời gian dung hợp Linh căn, cũng giúp hắn sớm thích nghi với Linh căn hơn.
Đầu Phong Linh Lang này hai mắt phát quang, thanh quang từ khóe mắt lan tràng, hơi thở mang theo một cổ lạnh tanh. Nó cũng như đám Sói kia cũng đang chờ cơ hội, mà khi Cố Trường Thanh lộ ra sơ hở cũng chính là lúc nó ra tay.
Cố Trường Thanh lại trở nên cẩn thận hơn, Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh thiên thứ nhất Luyện Khí Thiên được vận chuyển. Linh căn bên trong đan điền được thôi động, Cửu Sắc quang hoa chiếu rọi khắp thân thể.
Bên ngoài thân thể bắt đầu xuất hiện thứ ánh sáng chín màu, thứ ánh sáng này là vô cùng xinh đẹp và diễm lệ. Trong tay cầm theo Huyền Dạ, ban sơ nó là màu đen nhưng nương theo cửu sắc linh khí mà Cửu Sắc Linh Vũ phát ra làm cho cây thương cũng trở nên màu sắc sặc sở.
Nhìn từ xa Cố Trường Thanh trong như là một vị Cửu Thải Thương Thần.
Đây hẳn là một trận chiến đỉnh phong nhất của hắn từ trước đến nay.
Cố Trường Thanh hai chân trọng tấn, trường thương đưa ngang mũi thương cách mặt đất chưa tới một tất, bàn chân đạp mạnh thân ảnh hắn hóa thành một đạo cửu sắc quang hoa bắn mạnh về phía trước, trường thương xoay chuyển bên trong không khí vang lên tiếng xé gió, tay cầm trường thương đâm thẳng về phía Phong Linh Lang.
Phong Linh Lang thân ảnh lóe lên, tránh né một thương. Cố Trường Thanh thân hình xoay chuyển, trường thương tạo thành hình tròn quét ngang qua. Phong Linh Lang nâng lên đôi Lang trảo đánh tới.
Keng!
Lang trảo cùng trường thương cùng nhau va chạm, sóng linh khí thổi quét làm cho y phục của Cố Trường Thanh và cả lông tơ của Phong Linh Lang bay phất phới, sóng xung kích cùng lúc đó thổi quét ra bên ngoài, làm cho những tán lá cây bên ngoài cũng bay phần phật.
Cả hai tách ra. Rồi lại bay vào điên cuồng chém giết, hai bọn họ như là sinh tử hận thù, cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt. Cả hai chém giết, sóng Linh khí chấn động thổi quét bát thương, thỉnh thoảng có thể thấy thân ảnh cả hai luân phiên nhau liên tục bay ra bên ngoài đụng đổ nát những cây đại thụ gần đó.
Xung quanh toàn là cửu sắc linh khí còn sót lại.
Mặt đất lúc này đã bị máu tươi nhuộm đỏ, đại thụ đổ ngã, mặt đất bị xới lên tận ba thước nơi này đã bị sang bằng thành bình địa. Lúc này thân thể cả hai cũng đã chịu một cổ thương thế nhất định.
Lúc này đây Cố Trường Thanh hai tay rung lên bần bậc. Ánh mắt cảnh giác châm chú nhìn về phía Phong Linh Lang, hắn hiện tại liền bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào trạng thái chiến đấu.
Cả hai lẳng lặng đứng nhìn nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, mà không bên nào có bất kỳ động tỉnh gì.
Cả hai châm chú nhìn nhau!
Húuu….!
Phong Linh Lang bổng tru lên một tiếng, thân hình phóng đi với tốc độ cực nhanh, Lang trảo sắc bén đánh úp về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh biết được tốc độ của Phong Linh Lang là như thế nào, nên phản ứng của Cố Trường Thanh là cực kỳ nhanh, gần như là cùng lúc hắn đưa ra Huyền Dạ chắn trước người.
Keng!
Móng vuốt và cán thương đụng vào nhau, tạo nên một mảnh hỏa hoa bay tán loạn, đuôi thương xoay lại hướng về phần cổ của Phong Linh Lang chém tới.
Phong Linh Lang tốc độ phản ứng cực nhanh, nhưng lại không nhanh bằng tốc độ của trường thương của Cố Trường Thanh, hắc quang liền từ phần cổ của Phong Linh Lang cứa qua.
Phản ứng của Phong Linh Lang không phải là vô dụng, nhờ đó mà nó tránh được sát chiêu, nếu không bây giờ phần đầu của nó cũng đã rơi xuống, nhưng cũng may mắn hiện tại nó chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.
Phong Linh Lang ánh mắt tỏa ra thanh quang sau đó là cả thân thể nó. Lúc này nó đã vận dụng phong chi lực đến cực hạn của nó, thân ảnh hóa thành một làn gió cấp tốc chạy xung quanh. Tấn công này của nó chính là dùng sóng âm phong bế thính giác và thị giác của Cố Trường Thanh, để tạo ra cơ hội tấn công, ý của nó là nhất kích tất sát.
Vù!
Phong Linh Lang dùng tốc độ kinh khủng nhào ra, Lang trải nhanh như chóp giật tấn công Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh vốn đã cảnh giác rất lâu, khi mà Phong Linh Lang vừa hiện thân thù hắn đã nắm bắt được, nhưng tốc độ của Phong Linh Lang quá là nhanh hắn không kịp để ra tay, rất nhanh trên thân thể hắn vết thương đã phủ đầy.
Sau nửa ngày, cuối cùng Cố Trường Thanh đã nắm bắt được vĩ đạo của Phong Linh Lang, mà cái giá phải trả chính là thân thể trọng thương.
– Chết đi!
Cố Trường Thanh bổng quát lớn một tiếng, trường thương đập mạnh xuống đất đất đá bay lên tán loạn, thân hình mượn lực phóng thẳng lên cao, hướng về một phía mà đập mạnh xuống xuống.
Một thương này chính là một thương toàn lực Cố Trường Thanh, bị một thương này đánh trúng dù là cự thạch cũng phải tan nát, dưới ba ngàn năm trăm cân cự lực thì chúng sinh điều phải bình đẳng.
Trường thương tốc độ quá nhanh nhưng tốc độ hiện tại của Phong Linh Lang cũng không kém, nhưng dưới một thương này Phong Linh Lang nhãn thần cũng phải co lại, trong mắt nó dừng như xung quanh điều chậm lại rất nhiều, nhưng trên thực tế cả hai tốc độ cực kỳ khủng bố.
Phốc!
Nhìn thấy trường thương chỉ kém một chút nửa là đập trúng đầu nó, nó liền đưa đầu sang một bên tránh được chổ yếu hại, trường thương không một chút lưu tình nện xuống phần chân trước của Phong Linh Lang, làm cho chân trước bị một đạo vết thương cực lớn, máu chảy ra ồ ạt như là suối.
Phong Linh Lang gầm lên một tiếng đau đớn.