Chương 10: Tuyệt cảnh.
Phong Linh Lang gầm lên một tiếng đau đớn. Sau đó hai mắt trở nên đỏ ngầu thân hình bắt đầu cũng háo thành màu đỏ, trên thân hung sát chi khí trở nên mạnh mẽ.
Đây là trạng thái cuồng bạo của Phong Linh Lang, ở trạng thái này gần như là nó đã kích hoạt toàn bộ tiềm năng, bên ngoài Phong chi lực nó còn kèm theo Lực lượng mạnh mẽ. Ở trạng thái này tốc độ của nó tăng lên chí ít gấp đôi còn về sức mạnh của nó đã tên gấp bốn lần.
Một con dã thú thông thường phải trãi qua rất nhiều sinh tử mới có thể lột xác mà thông linh, mà muốn trả qua những điều đó thì dã thú phải cẩn thận từng li từng tí, dắt cạn tiềm lực mới có thể thành công.
Không giống như nhân loại, dù là thấp nhất phàm nhân chỉ cần có Linh căn là có thể tu hành. Không thể bất công như vậy nên thượng thiên cũng biết được mà trao cho yêu thú thực lực mạnh mẽ. Ở cùng cấp độ thì yêu thú lại mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Dưới trạng thái cuồng bạo kia Phong Linh Lang đã có thực lực sánh ngang với Luyện khí kỳ nhân loại, dưới sự chênh lệch khổng lồ như vậy…. Cố Trường Thanh làm sao đánh?
Kinh ngạc và nghi hoặc.
Những kiến thức đó Cố Trường Thanh đâu biết. Hắn còn đang cảm thấy khó hiểu đây, không biết cái đó là nó đang làm cái gì? Hắn chỉ biết là Phong Linh Lang nó đã mạnh lên rồi, nhưng lại không rõ ràng là mạnh đến mức nào, nếu như hắn biết hiện tại Phong Linh Lang có thể sánh ngang với Luyện Khí kỳ tu sĩ thì hắn nhất định sẽ bỏ chạy.
Phong Linh Lang gầm lên một tiếng giận dữ, sau đó bốn chân khụy xuống bún mạnh một cái, lực lượng khổng lồ từ thân thể ép xuống làm cho đất đá bên dưới nổ tanh bành, bụi mù bay mù mịch.
– Cái gì, sao mạnh dữ dậy?
Cố Trường Thanh kinh ngạc, sau đó là kinh hãi, vốn hắn và Phong Linh Lang bất phân thắng bại, theo hắn nghĩ bây giờ thực lực của nó chí ít đã tăng lên gấp đôi, như vậy hắn làm sao đánh.
Trong lúc Cố Trường Thanh kinh hãi, Phong Linh Lang liền bay tới, với tốc độ kinh khủng của Phong Linh Lang thì cú va chạm này tương đương với việc có một cục đá nặng khoảng bốn ngàn năm trăm cân đánh trúng. Với lực lượng đó dù là một gã Luyện Khí kỳ tầng 1 cũng phải xuýt xoa, kinh hãi.
Binh!
Cú va chạm kinh thiên làm cho Cố Trường Thanh bắn ngược phía sau, huyết nhục bay tứ tán, để lộ ra phần xương sườn rực rỡ màu sắc. Đau nhứt kinh thiên truyền đến làm sắc mặt của hắn co lại, sau đó trắng bệt.
Cú va chạm mạnh cở đó cũng không thể làm cho xương cốt của Cố Thiên Phàm đứt gãy hay là sứt mẻ gì, xương cốt của hắn hiện tại đã cứng rắn đến mức biến thái.
– Nó mạnh quá không đánh được rồi!
Cố Trường Thanh thầm kêu không tốt, thực lực của nó quá mạnh, bây giờ chỉ có thể dùng ra cách đó, cách mà Cổ Lam Tịch đã dậy cho hắn.
Cố Trường Thanh sử dụng toàn bộ Linh khí mà hắn có thể dùng được quán trú vào đôi chân của mình, đôi chân của hắn lúc này được cửu sắc Linh khí quấn quanh. Hai chân bắt đầu chùng xuống, đạp mạnh một cái, trời sập đất nứt, thân hình cấp tốc phóng đi như bay.
Trong sự tưởng tượng của Phong Linh Lang, chính là Cố Trường Thanh dùng ra công kích mạnh nhất để tấn công nó. Nhưng một màn trước mắt làm nó kinh ngạc đến thất thần.
– Hắn đang làm gì? Chạy à?
– Tiểu gia hỏa, ta đi đây và…. không hẹn ngày gặp lại.
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng, thân hình hướng về phía ngược lại, dắt dò lên cổ chạy thục mạng. Cái chiêu này là do Cố Lam Tịch dạy cho hắn.
Đánh không lại thì chạy a! Chạy thì phải có chiêu chạy.
Chiêu mà Cố Trường Thanh dùng chính là mê hoặc đối thủ, làm hắn tưởng chính mình công kích mà bỏ qua phòng bị, thừa cơ chiếm tiên cơ.
Chạy!
Phong Linh Lang phải mất mấy hơi thở mới có thể phản ứng lại. Nhưng lúc này Cố Trường Thanh đã biến mất rồi, bạt vô âm tính. Nó cũng không hiểu vì sao Cố Trường Thanh lại có tốc độ nhanh đến vậy, rõ ràng vừa nãy đến giờ chiến đấu hắn đâu có nhanh đến vậy?
Quả thật là vừa rồi Cố Trường Thanh đánh bậy đánh bạ, chứ hắn cũng không rõ. Hắn lại vô tình kích hoạt Lôi thuộc tính bên trong Cửu Sắc Linh Vũ, Lôi điện ngoài lực phá hoại vô cùng khủng bố ra thì tốc độ cũng không kém.
Cho nên lúc này tố độ của Cố Trường Thanh đã không còn kém quá nhiều so với Phong Linh Lang.
Cố Trường Thanh vốn là không biết những điều đó, hắn nghĩ là so với tốc độ thì hắn lại thua kém Phong Linh Lang quá xa, cho nên lợi dụng địa thế hắn liên tục chuyển hướng, mục đích của hắn là cho Phong Linh Lang khó mà nắm bắt lũy tuyến bỏ chạy của hắn. Khi thấy chính mình chuyển hướng, nó mới bắt đầu chuyển hướng, theo như tốc độ nhanh như nó nếu như chuyển hướng đột ngột thì lại mất rất nhiều thời gian.
Cử động mạnh cộng thêm tốc độ cao chạy đi, làm trên vết thương trên ngực bắt đầu truyền đến từng trận đâu đớn làm cho sắc mặt hắn cũng trở nên co rút lại, máu tươi cũng lại chảy ra nhuộm đỏ cả y phục.
Không biết đã chạy bao lâu, suốt thời gian qua hắn không ngừng bị Phong Linh Lang truy đuổi. Hắn bắt đầu điên cuồng chạy nhanh hơn. Hắn cũng không biết hiện tại hắn là chạy về hướng nào, chạy về khu trung tâm hay là khu vực ngoại vi.
Hắn cứ chạy đến khi hắn nhận ra điều gì đó không đúng thì gần như là đã không kịp.
Hai chân bắt đầu kéo lê trên đất, đến khi hắn dừng lại được thì mồi hôi đã chảy ra như mưa. Tim thắt đến cổ họng, sợ hải đan xen.
Phía trước mắt hắn là một vực sâu, cái vực này hắn không biết cao nhiêu, sâu bao nhiêu nếu như rơi xuống thì khó biết được là như thế nào. Nhìn về bên dưới hẳn là không ít hơn ngàn trượng, bởi vì sâu thâm thẩm bên dưới chỉ là một vùng trời mây.
Phía trước là vực sâu, phía sau là Phong Linh Lang, lúc này hắn đã kiệt sức rồi, hiện tại hắn như là hạng người dầu hết đèn tắt, hắn đã lâm vào tuyệt cảnh.
– Làm sao đây?
Cố Trường Thanh trầm mặt, mặc kệ cho vết thương trên ngực truyền đến đau nhứt, máu tươi không ngừng chảy.
Hắn suy nghĩ rất nhiều!
Bên dưới không biết sâu bao nhiêu, nhảy xuống may ra còn có cơ hội sống. Không nhảy thì hắn chắc chắn là chết.
Chết!
Cái nào cũng là chết, thôi thì….
– Tiểu súc sinh, nếu như may mắn không chết, kẻ chết là ngươi!
Cố Trường Thanh để lại câu ngoan độc rồi thả mình xuống cái vực sâu không thấy đáy kia.
– Cầu mong sẽ có kỳ tích xảy ra!
Cố Trường Thanh phát ra một tiếng thở dài.
Giờ phút này, hắn đã mất đi tất cả khí lực, lập tức bị vô tận trời mây bên dưới nuốt hết, cả người hắn lâm vào trong bóng tối.
…
Bên trên vách núi.
Phong Linh Lang ánh mắt lộ rõ sự thất vọng. Nó biết được cơ hội cho nó lần này là cực kỳ quan trọng, nhưng nó lại không thể nào nắm bắt được, trơ mắt nhìn nó chạy đi.
Nó cũng biết được Cố Trường Thanh cũng như nó đã ngưng khí, mà lại số lượng Linh khí bên trong rất nhiều cộng thêm 300 năm Vân Linh Thảo chỉ nhiêu đó cũng đủ để hắn bước vào cảnh giới Yêu Thú cấp 1.
Giới yêu cũng có phân chia cấp bậc, thấp nhất chính là dã thú đã thông linh như Phong Linh Lang, kế tiếp được phân chia theo cấp từ cấp 1, cấp 2, cấp 3, cấp 4…. cái đó tương ứng với Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ…. Và bên trong lại chia ra ba cái cảnh giới nhỏ là sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và trong đó sơ kỳ tương đương với Luyện Khí kỳ tầng 1 đến tầng 3, trung kỳ là tầng 4 đến tầng 6 và hậu kỳ là từ tầng 7 đến tầng mười.
Nhìn thấy thân thể Cố Trường Thanh biến mất bên dưới, Phong Linh Lang cũng biết thở dài bất lực mà thôi. Không lẽ nó lại nhảy theo xuống dưới, lỡ như chết rồi lại xúi quẩy.
…
Cố Trường Thanh không biết rơi xuống bao lâu.
Chợt sâu trong tâm thần hắn bắt đầu có một tia linh quang thấp sáng lên thần hành.
Cố Trường Thanh hoàn toàn lâm vào trong bóng tối, nhưng mà trong bóng đêm hắn chợt thấy có chút ánh sáng, đó là linh hồn hắn phiêu đãng, sắp sửa ly thể mà đi.
– Ta thật đã chết rồi sao?
Tuy đã tiếp nhận kết quả này, nhưng mà hắn như trước tuôn ra một cảm xúc đắng chát.
Hắn dùng trạng thái linh hồn của mình quan sát, thân thể của mình từ trên vách núi vạn trượng ngã xuống, đã bể thành một bãi bùn nhão, bên trong bãi thịt nhão kia ẩn ẩn còn có một vài khúc xương còn nguyên vẹn lóe lên quang hoa cửu sắc, và bên cạnh còn có một cây lông vũ chín màu quang mang của nó vẫn còn chiếu rọi.
Bỗng nhiên, hắn thấy được ngọc tháp màu trắng trên cổ mình, đang phát ra hào quang mịt mờ, hơn nữa hào quang càng ngày càng thịnh, đến cuối cùng trở nên vô cùng hùng vĩ thần bí, phảng phất như có tiếng ngâm xướng từ trong đó truyền đến.
Ngọc tháp màu trắng phóng ra một đạo hấp lực cường đại, linh hồn của Cố Trường Thanh lập tức bị hút vào trong ngọc tháp.
– Sinh tử có huyền diệu, thần hồn dục quy tiên. Hồng Mông Tạo Hóa sinh, Tịch Diệt phản Tiên Thiên…
Một thanh âm mênh mông, phiêu miểu ở bên tai Cố Trường Thanh vang lên.
Cố Trường Thanh lập tức mở hai mắt ra, trong ánh mắt để lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Ta không phải đã chết sao? Nơi này là… ở trong ngọc tháp?
Hắn nhìn hết thảy trước mắt không thể tưởng tượng nổi, rốt cục nhận thức được, linh hồn của mình cũng không có hồn phi phách tán, mà ở lúc ly thể lập tức bị hấp thu vào trong ngọc tháp.
Đây là một không gian mênh mông bao la bát ngát, có vô số khí lưu Huyền Hoàng sắc phiêu đãng, mang theo một loại khí tức để cho hắn nhịn không được muốn thân cận.