Chương 8: Linh dược.
Cố Trường Thân đột nhiên chạy như bay lại nơi đó, hai chân trọng tấn, quát lớn một tiếng hai tay bắt lấy cây Huyết Ngưu dùng lực kéo mạnh, nhưng cái cái cây kia lại thủy chung không nhút ních.
– Ta không tin, ta không nâng được ngươi!
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng, gân xanh nổi lên nhưng nó cũng chỉ là nâng lên được một ít.
– Lên cho ta.
Trên cánh tay của Cố Trường Thanh bắt đầu có ánh sáng chín màu quấn quanh, sau đó là toàn bộ thân thể. Lúc này khúc cây kia mới được hắn nâng trên vai, trọng lượng vô cùng lớn làm cho thân thể hắn trùng xuống một cái, hai chân lúng xuống bên dưới.
– Ngươi không ta dùng thương, thì ta dùng vũ khí hạng nặng.
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng, từng bước chân nặng nề chạy nhanh về phía cự xà, mỗi một bước chân đề in lại rõ ràng trên đất.
Khúc cây Huyết Ngưu cũng được nâng lên, từ bên trái được hai tay cầm lấy quét qua. Cự xà thân hình nhẹ chuyển liền tránh thoát được một đòn này.
Khi Cố Trường Thanh định chuyển hướng cômg kích thì… thân thể hắn không tự chủ được mà theo quán tính của khúc cây Huyết Ngưu kia bay qua một bên.
– Mọe kiếp, cái cây có chút xíu mà nặng dữ thần dậy!
Cố Trường Thanh lộ ra vẻ bán tính bán nghi, cái cái cục tạ này có thể đánh nhau không đây?
Không đợi Cố Thiên Phàm suy nghĩ xong, phía trước liên xuất hiện một cái bóng đen to lớn, bóng đen đó truyền tới một cổ tanh hôi đáng sợ. Hắn không kịp chuẩn bị, liền chạy ra xa, cầm lấy khúc cây lên ném mạnh một phát về phía cự xà.
Đùng!
Một tiếng vang lớn nổ ra, nhìn lại liền thấy cái đầu lớn của cự xà liền bị Cố Trường Thanh một nện, nện thành thịt nhão, huyết nhục dăng tứ lung tung.
– Chết rồi? Cứ thế chết rồi?
Cố Trường Thanh kinh nghi, nhưng hắn lại quên một việc, cái khúc cây kia tuy bé nhưng lại nặng hơn ngàn cân. Cộng thêm lực lượng bộc phát của hắn và cả Linh khí quán trú hiện tại, cầm khúc cây đó nện xuống, uy lực của nó có thể sánh ngang với năm ngàn cân cự lực.
Dưới sự nghiền ép của năm ngàn cân cự lực, thứ gì có thể chịu nổi được lực bạo phá của nó?
May mà cự xà tự tìm đường chết lau thẳng vào khúc cây, nếu không hắn muốn thắng phải tốn thêm một ít công sức.
Thở ra một hơi, Cố Trường Thanh liền lê thân xác mệt mõi và đầy máu này đi lại nhặt lấy Huyền Dạ, sau đó hắn cũng ở lại làm gì, mà trực tiếp rời đi.
Còn về cái gốc cây Huyết Ngưu kia cũng không mang theo nổi, bỏ lại cũng là điều đúng đắn.
…
Lúc này ánh trăng giữa trời, từng tia nắng xuyên qua khe lá chiếu xuống thực địa.
Ở dưới một gốc cây đại thụ, lúc này có một thiếu niên đang ngồi đạ tọa, xung quanh ánh sáng chín màu lưu chuyển quanh thân thể. Người này chính là Cố Trường Thanh.
Qua trận chiến vừa rồi, hắn cảm nhận được Linh khí bên trong đan điền dường như nhiều hơn gấp mấy chục lần, nhưng dù sau thì nó cũng chỉ mới bằng một quả trứng gà mà thôi, nhiêu đây vẫn không đủ để ngưng tụ khí hải, vẫn là cần phải tu luyện thêm mà thôi.
Bên cạnh đó hắn cũng phát hiện, Cửu Sắc Linh Vũ hình như cũng đã mạnh hơn rồi. Có thể chân chính xem như là Linh căn rồi, mà lại không biết được nó đã là cấp độ nào rồi, chỉ qua tu luyện hắn phát hiện nó mạnh hơn ít nhất gấp đôi mà thôi.
Quả thật thông qua sinh tử chiến đấu, ngoài việc có thể thúc đẩy quá trình ngưng khí và cả tăng tốc quá trình dung hợp Linh căn. Phát hiện này làm cho Cố Trường Thanh vui mừng không thôi, vì sự lựa chọn hắn khi vào rừng lịch luyện là đúng.
– À quên mất còn có Linh dược, phải thử một cái mới được.
Cố Trường Thanh mĩm cười, sau đó từ trong áo lấy ra một gốc Linh dược, gốc này thân thảo có ba cành, mỗi cành có chín phiến lá, cái này gọi là Cửu Diệp Thảo. Nhìn theo tu vi hẳn là trên dưới hai mươi năm.
Cố Trường Thanh quả thật không biết làm sao để luyện hóa nó, chỉ có thể ăn như rau sống thôi a!
Bỏ Cửu Diệp Thảo vào bên trong miệng, nhai nhổng nhảm như là ăn rau sống một dạng. Cửu Diệp Thảo có vị đắng, làm cho Cố Trường Thanh cũng phải nhăn mặt một cái. Nhưng hiệu quả mà nó mang lại quả thật rất xứng đáng. Sau khi luyện hóa nó xong, lại luyện hóa toàn bộ ba gốc Linh dược khác.
Cuối cùng Linh khí bên trong lại tăng lên một đoạn dài, nhưng vẫn như cũ cách viên mãn còn quá xa.
Tu luyện kết thúc, mở ra hai mắt Cố Trường Thanh liền tham lam hít sâu một hơi, hít lấy không khí trong lành tại nơi này.
Mười ngày kế tiếp Cố Trường Thanh vẫn nhue cũ đi tìm kiếm Linh dược, bên cạnh cũng đụng độ không ít thú dữ, đại chiến sản khoái một phen. Dù là thường xuyên đánh nhau, nhưng kết quả đạt được cũng không mấy khả quan, Linh dược kiếm được cũng chỉ có mười một gốc, nhưng ngược lại phẩm cấp của nó khá được bên trong còn có cả Linh dược ba mươi năm.
Phục dụng hết tất cả, lượng Linh khí bên trong đan điền cũng chỉ đạt đến kích thước một quả trứng ngổng mà thôi, vẫn quá kém.
Theo cái đà này không mất nửa năm hẳn là không viên mãn.
Cố Trường Thanh thở dài một tiếng. Ánh mắt lại nhìn về phía trước, đó là khu vực nguy hiểm, là cấm khu thật sự của phàm nhân. Bởi vì bên trong đó là nơi mà Yêu Thú sinh sống, có cả yêu thú mạnh mẽ đến mức liền có thể một trảo vồ chết được cả cái tên Vô Nhai kia.
Lúc này Cố Trường Thanh đang rất là bâng khuâng, không biết là có nên đi vào hay là không. Đồ tốt thì tốt nhưng có mạng hưởng hay là không?
Nhưng mặc khác một cái đạo lý cơ duyên cùng nguy hiểm là cùng tồn tại, cái này hắn hiểu rất rõ.
Nhưng dù thế hắn vẫn là do dự!
Thế nhưng rất nhanh Cố Trường Thanh lại không còn do dự nửa, hắn đã đưa ra quyết định?
Đi vào.
Một khi đã quyết định Cố Trường Thanh liền cực kỳ quyết đoán, hai chân bước nhanh về phía trước, chỉ không quá ba hơi thở, hắn đã đặt chân vào khu nguy hiểm này rồi.
Kẻ tài thì gan cũng lớn, hắn liền trực tiếp thâm nhập vào sâu hơn mười dặm, ở nơi này hắn liền tùy tiện nhìn thấy Linh dược nhưng đa phần là từ hai mươi năm trở xuống, phía trên cũng có nhưng số lượng lại vô cùng thưa thớt.
Nơi đây toàn là yêu thú sinh sống, ít nhất cũng là giống hắn đang ngưng khí nhưng cái số lượng kia quá ít. Những yêu thú kia cần là số Linh dược có tu vi cao kia, chứ hàng dạc này nó không cần, với số lượng Linh khí có trong Linh dược cấp thấp này còn thua một lần nó hô hấp thu nạp nửa.
Nhưng với Cố Trường Thanh mà nói, đây quả thật thiên đường. Linh dược đầy đất, Linh khí đầy đường.
Tuy nói Cố Trường Thanh gan thì to, nhưng mật thì bé, hắn chỉ thường đi vào bên trong đó vào ban ngày về đêm thì lại ra vùng an toàn nghỉ ngơi và luyện hóa Linh dược.
Thiên đường của yêu thú về đêm, đáng sợ lắm. Cái này Cố Trường Thanh biết được qua sách, chứ thật hư thế nào hắn không dám thử.
Cứ thế mười ngày nửa trôi qua.
Trong suốt mười ngày qua, hắn đã gan hơn nhiều dám tiến sâu vào bên trong hơn ba mươi dặm, và thu hoạch cũng rất lớn, ba gốc Linh dược trăm năm, bên dưới thì hằng hà xa số, mà chủ yếu là Linh dược dưới năm mươi năm mà thôi.
Linh dược 100 năm, cũng chính là Linh được tiên nhân Luyện Khí kỳ thường xuyên phục, có thể hiẻu được lượng linh khí bên trong là nhiều cở nào. Có thể giúp Cố Trường Thanh tiết kiệm được một tháng khổ tu rồi.
Luyện hóa tất cả, hắn phát hiện Linh khí tăng lên đã rất nhiều rồi cái này đã to như một quả bóng gổ, lớn cở đó rồi.
Nhưng lúc này Cố Trường Thanh lại gặp một vấn đề nhưng hắn lại đưa ra lựa chọn cực kỳ nhanh và cần suy nghĩ.
Bên trong Ngưng Khí tam thiên có đề cập đến lượng Linh khí cần thiết để ngưng tụ khí hải đó là cần lượng linh khí to cở nấm tay. Còn về bên trong Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh lại cho là lượng Linh khí càng lớn càng tốt. Càng lớn thì không gian trưởng thành sau này càn lớn.
Và nó cũng cho biết giới hạn cao nhất cũng chính mà lượng Linh khi lấp đầy đan điền là cực hạn, đến lúc đó không cần làm gì cũng tự nhiên bước vào tiên đạo.
Vì thế giữa hai lựa chọn, thằng ngu cũng biết là lựa cái nào. Thì tất nhiên là làm theo lời chỉ dẫn của Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh rồi.
Ngày hôm nay hôm vẫn như vậy, Cố Trường Thanh vẫn tiếp tục đi vào bên trong, lần này hắn lựa chọn đại một phương hướng mà hắn chưa đi qua liền tiến vào.
Bây giờ hắn thật sự biết được hắn cần là gì, hắn chỉ chọn Linh dược từ hai mươi năm trở lên mới hái, cái này giúp cho hắn tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Bởi vì Linh dược cấp thấp đã không còn thỏa mãn nhu cầu tu luyện của hắn nửa.
Nửa ngày sau, hắn liền đã đến phạm vi sâu bên trong cấm hai mươi lăm dặm, nơi này đã rất là nguy hiểm, phải thật sự cẩn thận.
Mấy ngày qua Cố Trường Thanh cũng gặp không ít Yêu Thú nhưng hắn trốn rất kỹ, nên cũng không thành vấn đề. Vừa rồi cũng vậy đang ngắt Linh dược thì có một con yêu thú hình Báo, nó đi ngang rồi nhìn Cố Trường Thanh một cái rồi bỏ đi. Chắc do hắn là phàm nhân, ăn không ngon nên mới có thể tha mạng cho hắn như vậy.
Cảnh đó làm hắn sợ đến nổi xém tè trong quần.
– Oh, cái này là…. linh dược 300 năm.
Nhìn theo hình thái cái này hẳn là Vân Linh Thảo, thân cao gần một mét, toàn thân sáng rực như ánh sao. Phiến lá màu vàng nhạt, bên trên còn có hoa văn của đám mây.
– Là nó rồi, Vân Linh Thảo, 300 năm Linh dược.
Theo như ghi chép thì Vân Linh Thảo dùng hình thái đám mây trên lá phân biệt tu vi, có thể nhìn thấy rõ ràng nhất là màu đám mây, màu trắng là mười năm cứ mỗi mười năm là sẽ xuất hiện thêm một đám mây màu trắng, màu vàng là trăm năm cứ một cái đám mây màu vàng là một trăm năm.
Rõ ràng bên trên có tổng cộng ba đám mây màu vàng, toàn thân nó cũng chuyển sang ánh vàng rực rỡ.