Chương 7: Xúi quẩy.
Minh Vân sơn mạch là một dãy sơn mạch to lớn, hung sát chi khí lan tràng khắp mọi nơi, nơi đây là một con hung thú đang nằm rạp trên đất. Nơi này hình tản ra một luồng huyết tinh, nơi này chính là thiên đường của những loài thú săn mồi, nơi này nghe nói còn có cả những loài thú vô cùng khủng bố có thể chóng lại Tiên Nhân, chúng được gọi là yêu thú.
Ngửi thấy mùi huyết tinh nồng đậm như vậy, Cố Trường Thanh có chút trùng bước, nhưng ý chí cường giả đã đánh thắng được sự sợ hãi.
Bàn chân không dừng lại, thẳng bước tiến vào bên trong Minh Vân sơn mạch.
Nơi đâu cây cối um tùm, đại thụ che trời, ánh sáng mặt trời khó mà chen qua tầng cây chiếu xuống, nên nơi đây cây cối rất cao. Cố Trường Thanh hiện tại vẫn chưa thể tính là tiên nhân, bây giờ vẫn là phàm nhân, chỉ là phàm nhân hơi lợi hơn một chút mà thôi.
Cho nên hiện tại hắn vẫn chưa dám bén mảng vào sâu, chỉ là ngoại vi tìm cơ may mà thôi, nơi đây tuy thường xuyên có người vào hái thuốc nhưng dù sao vẫn có cá lọt lưới a.
Bên trong rừng tiếng thú dử vang dội, nào là chim chích, hổ gầm, sói tru, hay là tiếng những con gấu lớn vang lên chấn động vả rừng xanh. Cố Trường Thanh không chỉ từ bé tinh thông kỳ thư mà cả võ hắn cũng là cao thủ, một mình chém giết với hai ba con hổ vẫn không thành vấn đề.
Xuyên qua những cây đại thụ, Cố Trường Thanh đã tìm thấy rất nhiều Linh dược nhưng tu vi cao nhất cũng chỉ là hơn hai mươi năm mà thôi.
Theo như ghi chép của sách vở, thì thảo dược khi tại thế được mười năm sẽ bắt đầu biết hấp thụ thiên địa Linh khí rồi, cho nên thảo dược từ mười năm trở lên sẽ có thai đổi về hình thái, cho nên cũng rất dễ nhận ra nhất là hiện tại Cố Trường Thanh hắn đã có thể nhận biết được Linh khí ba động, nên cái này rất dễ thôi, nhìn một cái là được.
Khi Cố Trường Thanh hái xong một gốc Dạ Lan Hương có tu vi hai mươi năm thì bổng hẳn cảm nhận được trên đầu mình có một chất lỏng gì đó rơi trúng, hắn ngẩn đầu lên nhìn thì sắc mặt trở nên tái xanh.
Bên trên là một trăn, con trăn vô cùng lớn toàn thân màu xanh có đóm đen, nhìn thể trọng không dưới năm trăm cân dài gần hai mươi mét, hai hàm răng sắc nhọn lộ ra, cái lưỡi thò ra thục vô trong rất đáng sợ.
(Nó là trăn xanh Nam Mỹ Anaconda đó).
– Con trăn to dữ!
Cố Trường Thanh nuốt một ngụm nước bọt, hắn chưa từng gặp con trăn nào to đến như vậy. Quả thật bên trong đây loài thú mà hắn sợ gặp nhất chính là rắn, trăn các lại.
Nhưng cái này nó to quá a! Làm sao đánh?
May mắn thay, nó vẫn yêu thú thông thường thôi không phải yêu thú, nên còn có đường sống.
Nghĩ vậy thôi chứ Cố Trường Thanh sợ rồi!
– Chạy a!
Ba sáu kế chạy là thượng sách, chứ thân hình nhỏ bé này không đủ nó nhét kẻ răng đâu. Theo hắn nghĩ hắn nhỏ bé như vậy, không đủ nó nhét kẻ răng, nếu như hắn chạy thì con trăn đó sẽ buôn tha chính mình.
Nhưng hắn lầm rồi, con trăn khổng lồ kia vẫn đuổi theo.
Hẳn là nó cảm nhận được bên trong thân thể của Cố Trường Thanh từng được Linh khí tẩy lễ, ăn thịt hắn như là ăn thịt mười con trâu lớn đâu có khác gì.
– Con mọe nó! Thật xúi quẩy.
Cố Trường Thanh miệng thầm chửi thề, nhưng chân thì nhanh hơn não, hắn chạy rất nhanh, chạy theo một đường thẳng và liên tục đổi hướng.
Dù sao Cố Trường Thanh là người thường xuyên lên rừng, những kiến thức sinh tồn cơ bản vẫn là biết được.
Nhưng con rắn này thật sự không theo lẻ thường. Dù cho Cố Trường Thanh chạy trốn như thế nào đi nửa nó vẫn dí kịp.
Chạy thục mạng cũng không thoát.
Không thoát thì đánh!
Cố Trường Thanh bổng dừng lại, từ sau lưng lấy ra Huyền Dạ, trường thương trong tay hắn có tự tin hơn rồi.
– Đánh đi! Hổ không gầm ngươi tưởng là mèo bệ….
Đùng!
Lời nói vừa ra mà Cố Trường Thanh chưa kịp nói ra hết, bổng cái đuôi khổng lồ của con răn xanh kia liền đập tới, Cố Trường Thanh không kịp ba hoa liền thấy thương để trước người.
Thanh âm vang dội vang lên, thân thể Cố Trường Thanh bay ngược ra sau, miệng phun ra một máu tươi.
– Mẹ kiếp…. nó mạnh quá, chạy thôi.
Cố Trường Thanh kinh hồn tán đảm, dắt chân lên cổ chạy thục mạng.
Nhưng con rắn xanh kia làm sau buông tha hắn. Nó tiếp tục đuổi theo, nó liên tục hướng chỉ thoáng qua nó liền chặn lại Cố Trường Thanh, cái đầu to đưa ra.
– Cái gì? Nó đâu ra?
Cố Trường Thanh kinh ngạc, nhưng hắn chạy quá là nhanh a, làm sao dừng lại được. Mượn cái chớn này hắn phóng lên cao, cánh tay phát lực, Huyền Dạ từ trên cao đập xuống, lực lượng mười phần như là trọng lượng ngàn cân đánh xuống.
Đại xà vừa mới tốc độ cao bò đi, vừa mới ra bên ngoài, nó không ngờ được là Cố Trường Thanh lại quyết đoán như vậy, trực tiếp ra tay mà không hề tránh né. Một màn này nó không ngờ đến.
Ầm!
Huyền Dạ không hề kiên nể gì mà trực tiếp đập trúng đầu đại xà, máu tươi phun ba thước, đại xà thân hình lão đảo liền ngã xuống đất, bụi mù bay tứ tung.
Nhìn thấy như vậy, Cố Trường Thanh thừa thắng xomg lên, trường thương quét ngang, bên trong không khí vang lên tiếng xé gió. Một thương này trực chỉ thẳng yết hầu của đại xà, nhằm một thương giết chết nó.
Quả thật có thể sống đến thân xác khổng lồ như vậy không hề dễ, nó phải qua bao trận sinh tử quyết chiến, nên linh trí cực cao. Nó liền uốn mình tránh né một cái, trường thương chém hụt.
Cố Trường Thanh thân hình xoay chuyển, lại một thương đập xuống, nhìn uy thế một thương này không thua kém gì ngàn năm trăm cân chi lực.
Ầm!
Cự xà, thân hình uyển chuyển lại tránh né được một kích, trường thương đập mạnh xuống đất làm cho mặt đât nứt ra một khe hở nhỏ. Nhờ vào quán tính cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu, Cố Trường Thanh lại không để cho cự xà có cơ hội phản đòn.
Trường thương quét qua. Không trúng!
Đâm. Không trúng!
Đập. Lại hụt!
Liên tục ra đòn, làm cho cự xà lui về âu hơn ba trăm mét, lúc này nó mượn cơ hội Cố Trường Thanh vừa xuất chiêu, nó liền vun mạnh đuôi. Cái đuôi khổng lồ đánh về thân thể Cố Trường Thanh, hắn liền đưa ra trường thương chắn trước mặt ngăn lại cái đuôi kia.
Ầm!
Thân thể Cố Trường Thanh bị đánh bay ra xa hơn trăm mét, phun ra một ngụm máu, thân hình đánh mạnh lên một cây đại thụ, không may hắn liền bị một cây dăm đâm xuyên, thân thể bị treo lại trên cao.
Cự xà linh trí cực cao, nó cũng biết được việc đánh phủ đầu không cho đối thủ có thời gian nghĩ ngơi. Nó liền lê thân thể tàn tạ của mình, phóng nhanh như bay về phía Cố Trường Thanh.
Vừa rồi nói là nó tránh né toàn bộ đòn công kích của Cố Trường Thanh, nhưng trên thực tế là nó tránh được đòn chí mạng, còn thân thể của nó cũng là vết thương chằng chịch, từng lổ lớn máu chảy ra liên tục.
Cự xà tuy thụ thương nhưng tốc độ lại cực nhanh, thân hình quấn quanh cây đại thụ mà Cố Trường Thanh đang bị đóng đinh bên trên, bao phủ luôn cả Cố Trường Thanh vào bên trong.
Cự này này không ra tay thì thôi, chứ đã ra tay là sát chiêu như thế này đây, Cố Trường Thanh suy diễn dưới một kích này hắn nhất định sữ tan xương nát thịt.
Thú dữ thông thường đã mạnh như vậy, yêu thú còn lợi hại bậc nào?
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng cánh tay phát lực. Lúc này bên trong đan điền Cửu Sắc Linh Vũ bắt đầu phát ra cửu sắc thần quang, nó liền chủ động hấp thu Linh khí truyền vào thân thể chủ nhân, nếu nhìn kỹ có thể thấy được bên ngoài thân thể có thể thấy được ánh sáng chín màu lưu chuyển.
Trường thương trong tay vun lên, từ phía sau chặt đứt cành dăm kia, thân thể Cố Trường Thanh cấp tốc rơi xuống bên dưới. Không kịp suy nghĩ hắn liền bổ nhào về phía trước, kéo dài khoảng cách ra trăm mét.
Cự xà bên trên siết mạnh, đại thụ nổ tanh bành.
Cố Trường Thanh bên đây cũng không suy nghĩ lấy cánh tay rút ra cành dăm, máu tươi phún ra bên trong còn xen lẫn ánh sáng chín màu. Vừa rồi trùng kích quá mạnh mẽ, cũng may là xương cốt không hề bị một chút tổn nào?
Nếu như bây giờ có thể nhìn kỹ, có thể thấy được thông qua vết thương kia có thể thấy được bên trong xương cốt lúc này chính là màu cửu sắc, bên trong máu cũng có cửu sắc thần quang lưu động, vết thương toàn thân cấp tốc kết vảy lại, và vết thương chí mạng kia cũng đang dần khép lại với tốc độ kinh người.
Xiết chặt Huyền Dạ, Cố Trường Thanh đạp mạnh một phát thân hình bắn thẳng về phía đại xà, trường thương quét ngang một cái, cự xà né tránh rồi cái miệng tanh hôi kia hướng về hắn cắn mạnh tới, mượn lực Cố Trường Thanh lại đâm ra một thương về phía cái miệng đầy tanh tưởi kia.
Khi lại gần trường thương, cự xà lộ ra ánh mắt giảo hoạt, cái đầu nó tránh qua một bên, khi mũi thương vừa lướt qua, nó cắn mạnh một cái sau đó quăng mạnh ra đằng sau.
Huyền Dạ phía sau, cự xà ở giữa, Cố Trường Thanh phía trước. Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết nó định làm gì? Chính là ngăn không cho Cố Trường Thanh thu hồi Huyền Dạ chứ làm gì!
Nhìn thấy như vậy, Cố Trường Thanh liền đứng thẳng dậy lấy bàn tay của mình lau đi máu còn động lại trên môi, sau đó hắn liền liếm vệt máu đó một cái, mùi tanh sọc lên não làm hắn tỉnh táo trở lại.
Ánh mắt đảo qua đảo lại, nơi này đã trở thành một cái bình địa, đại thụ đổ ngã, đất đá bay tứ tung, mặt đất còn lưu lại rất nhiều máu tươi.
Đột nhiên hắn liền khóa chặt một nơi, nơi đó hiện đang có một gốc cây màu đỏ, nó không lớn bán kính chỉ là gần nửa mét dài ba mét, hắn nhớ rất rõ cái này là gốc cây mà vừa rồi đại chiến hắn vô tình chém dứt nó thành như vậy.
Hắn nhớ không lầm cái cây này tên là Huyết Ngưu. Tương truyền nơi nào có cây Huyết Ngưu sinh sống là bên dưới có một con trâu chết ở đó, cây này dùng máu của nó để sinh trưởng, nên thân cây rất là cứng.