Chương 6: Rời đi.
Hít sâu một hơi, sau đó nàng liền mở ra hai mắt, nhìn về thần sắc vô cùng thống khổ kia của Cố Trường Thanh nàng không thể nhẫn tâm như vậy được. Trước sau gì cũng cùng một kết quả, thậm chí kết quả này vẫn đã là tốt nhất rồi, chí ít cũng chỉ có một mình Cố Trường Thanh chạm vào thân thể nàng, còn hơn thay phiên làm đồ chơi cho một đám lão bất tử.
Suy nghĩ đã thông, Cổ Lam Tịch liền cuốn lấy Cố Trường Thanh bay vào trong phòng, hai cửa đóng chặt.
Và rồi chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra.
Nửa ngày sau.
Cuối cùng cánh cửa đang đóng chặt bổng mở ra, bên trong Cổ Lam Tịch bước ra nàng vẫn không quên sửa sang lại quần áo, trên miệng còn lẫm bẫm.
– Cái cảm giác này thật sự không tệ a! Mà thật không ngờ thân thể phàm nhân mà lại bền bỉ dẻo dai như vậy? Có thể cầm cự được hơn chín canh giờ?
Cổ Lam Tịch thần sắc sản khoái, vui vẻ dị thường.
Ở cảnh giới của nàng chuyện này sớm đã được nàng không xem là chuyện gì lớn, dù là lần đầu nhưng vẫn như vậy không có gì to tác. Còn về sự bền bỉ dẻo dai kia nàng liền cho là tác dụng của bổn mệnh linh vũ của nàng năng lượng quá lớn.
Chứ đánh chết nàng cũng không tin là một phàm nhân lại có thể lực tốt như vậy? Chứ nàng đâu hề biết Cố Trường Thanh vốn là một người văn võ điều thông, sự bên bỉ đó cũng một phần do hắn ngày ngày rèn luyện thân thể mà ra.
Vẫn như hằng ngày nàng liền mang một bình trà nóng ra ngoài ghế đá thưởng trà. Chờ Cố Trường Thanh tỉnh lại.
Cũng không lâu sau, Cố Trường Thanh cũng bước ra, thần sắc lúng túng nhìn thấy Cổ Lam Tịch ngồi đó nhất thời không biết nói gì?
– Cố Trường Thanh, ba năm trước ngươi cứu ta. Bây giờ ta trả lại ngươi tư cách tu hành, như thế nhân quả này coi như là xong.
Nghe thấy những lời kia. Cố Trường Thanh ẩn ẩn cảm giác được những lời này nàng nói ra có ẩn tình gì đó? Nhưng hắn không biết là gì?
– Vừa rồi ta cũng đã truyền cho ngươi công pháp mà ta đang tu luyện. Ngươi từ từ mà lĩnh ngộ.
– Nàng dự định rời đi?
Cố Trường Thanh yên lặng nửa ngày rốt cuộc mới lên tiếng.
– Ừ, nhân quả đã xong cũng đã đến lúc ta nên rời đi rồi.
Lời nói này vừa ra, nhất thời cả hai điều lâm vào trầm mặt.
– Chúng ta còn sẽ gặp lại không?
Cổ Lam Tịch ánh mắt sâu thẩm nhìn thẳng vào hai mắt của Cố Trường Thanh, một lúc lâu mới nói.
– Tiên Lộ vốn là tàn khốc, con đường của ngươi không bằng phẳng. Có gặp lại được hay không phải xem ngươi có thể đi được đến đâu?
– Vậy phải đi đến đâu mới có thể tìm được nàng?
Cố Trường Thanh trầm mặt.
– Nếu một ngày ngươi có đủ năng lực, hãy đến Thiên Hoang, Cửu Phượng Tộc.
Cổ Lam Tịch trầm mặt rồi lại bắt đầu lên tiếng.
– Trường Thanh, nếu muốn đi càng xa thì nhất định ở mỗi cảnh giới phải tu luyện đến viên mãn.
Lời nói của Cổ Lam Tịch vang lên, nhưng thân hình nàng đã biến mất tại thiên địa.
– Lam Tịch, nàng đã là nữ nhân của ta, ta nhất định sẽ tìm nàng.
– Hãy đợi ta!.
Cố Trường Thanh khi nhìn thấy thân ảnh của Cổ Lam Tịch biến mất tại chổ, hắn liền tranh thủ quát lớn vào không trung. Không biết là nàng có nghe được hay không, nhưng hắn vẫn nói. Đó là lời từ sâu tận tâm can mà hắn muốn nói ra.
– Được!.
Thanh âm của Cổ Lam Tịch phiêu hốt, không thể xác định được phương hướng. Chỉ một câu này thôi cũng đã làm cho Cố Trường Thanh hi vọng.
Nàng không thể biết được, chỉ một câu nói đó đã tạo ra một cái tuyệt thế yêu nghiệt, vì đi tìm người trong lòng mà đạp phá càn khôn.
Sau khi Cổ Lam Tịch rời đi, Cố Trường Thanh cũng trở nên lạc lối, buồn bả vô cớ. Nhưng hắn biết có ra đi nửa thì nàng cũng đã đi rồi.
Điều quan trọng nhất bây giờ là tu luyện, thứ nhất là báo thù cho cha mẹ, thứ hai là đi tìm nàng.
Cố Trường Thanh cũng không chậm trể, hắn liền đi vào bên trong phòng cửa đóng chặt, sau đó liền lên giường khoanh chân lại, bắt đầu xem xét công pháp tu hành mà Cổ Lam Tịch cho hắn.
Công pháp này được Cổ Lam Tịch trực tiếp đưa vào trong đầu hắn, để hắn có thể từ từ xem xét. Những câu văn tối nghĩa bắt đầu sắp xếp lại với nhau, dần dần lộ ra một dòng chữ cực kỳ nổi bậc khi vừa mới đưa mắt nhìn tới.
– Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh.
Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh bên trong có ghi lại tổng cộng có mười chín trọng thiên, mỗi một trọng thiên tương ứng với một cảnh giới, mà thiên thứ nhất bên trong ghi chép lại có tổng cộng mười cái tầng mà lại không phải chín tầng như Ngưng Khí Tam Thiên ghi chép, bên cạnh lý giải về Linh căn lại như là lời Cố Lam Tịch diễn giải. Ngoài cái đó ra thì tất cả điều giống nhau như đúc.
Cái này đồng nghĩa với việc, công pháp này cao cấp hơn rất nhiều a!
Cố Trường Thanh hưng phấn, đã có công pháp mạnh như vậy, nếu như hắn không thành tiên nhân được thì hắn hẳn là heo mới đúng.
Nghĩ xong, hắn liền dựa theo lũy tuyến thổ nạp được ghi chép lại bên trong Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh mà bắt đầu ngưng khí, ngay lập tức cực kỳ khác với mấy lần trước, mấy lần trước hắn dù cố gắn cở nào cũng không cảm nhận Linh Khí.
Nhưng bây giờ hắn có thể cảm nhận và thấy được sóng Linh Khí cực kỳ sinh động bên trong không khí nào là màu đỏ, màu xanh, màu nâu, màu vàng còn cả lôi điện …v.v, nương theo sự biến hóa đó, Linh khí thông qua mười vạn cái lổ chân lông đi vào bên trong cơ thể hắn.
Lúc này cơ thêt hắn cảm nhận được như có mười vạn con con trùng đang chui vào bên trong cơ thể hắn, cảm giác ngứa ngáy, đau đớn và cả lạnh buốc truyền đến, tuy rất đau đớn và khó chịu nhưng Cố Trường Thanh lại cắn răng chịu đựng không rên rỉ dù là một tiếng.
Chỉ thoáng qua một lúc, hắn liền cảm nhận được bêm trong cơ thể có một cổ hơi lạnh xoa diệu đi nổi đau mà Linh khí để lại, đó cũng là dấu hiệu cho thấy Cố Trường Thanh đã thành công cho linh thế nhập thể.
Đã thành công cho Linh khí nhập thể, thì vấn đề tạo ra khí hải cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Thông thường tạo ra khí hải thì chỉ mất đôi ba ngày mà thôi, đó là với người thông thường cực cao còn với người tu chất thông thường thì phải mất tận mười bửa nửa tháng mới thành công.
Như lời Cổ Lam Tịch nói Linh căn của hắn xem như là hoàn mỹ nhất, nhưng vì mới cấy vào nên vẫn chưa phát huy ra toàn bộ tác dụng, nhưng hẳn là sẽ không tệ đâu.
– Có lẽ luyện ra khí hải không phải nóng vội nhất thời, mà là từ từ chỉnh hợp, không gấp được. Việc nhanh tất bại.
Cố Trường Thanh cũng biết được muốn nhanh hơn trong việc tu hành nhất định phải bái nhập Tiên Môn, mà những thứ này hắn không hề biết một thứ gì?
Suy nghĩ vừa ra làm hắn không thể nào an ổn tu luyện, ra bên ngoài lấy ra một bình rượu ngon, hắn liền một mạch đi về phái doanh trại của Dương Nhạc hỏi thăm đôi chút.
– Cố lão đệ, đệ muốn bái nhập Tiên Môn! Tiên môn khó vào a!
Dương Nhạc khi nghe Cố Trường Thanh đến Tiên Môn hắn liền kinh ngạc lên tiếng.
– Không thử làm sao biết không được?
Cố Trường Thanh nhún vai, sau đó cầm chén rượu lên uống cạn một ly rồi nói.
– Nhưng ngươi không có Linh căn!
Lời nói vừa ra hắn liền nhìn về phía Cố Trường Thanh xem thần sắc hắn coi như nào?
– Nhưng cũng không đến mức không có ước mơ a!
Cố Trường Thanh liền bĩu môi, nói.
– À ha! Tiên Môn sao? Ta cũng biết chút ít.
Dương Nhạc bổng cầm ly lên uống cạn một cái, như là hồi ức về cái gì đó, rồi chậm chậm nói.
– Tiên Môn bên trong Vạn Sinh Quốc này có rất nhiều tiên môn nhưng trong đó có ba cái tông môn mạnh nhất đó là Cửu Dương Tông, Bích Hà Cung và cuối cùng là Vân Tiêu Các.
– Oh! Vậy cái nào là mạnh nhất?
Cố Trường Thanh hỏi.
– Ba cái Tiên Môn đó, không có phân ra cao thấp, tất cả điều có Nguyên Anh lão tổ tọa chấn.
Cố Trường Thanh trầm ngâm.
– Vậy có Tiên Môn nào chuẩn bị tuyển đệ tử không?
– Tuyển đệ tử, hiện tại thì vẫn chưa! Còn về khi nào cũng chưa rõ.
Dương Nhạc nói, xong lại cầm lên chén rượu uống cạn. Cố Trường Thanh cũng vậy, cũng cầm lên chén rượu, một hơi uống cạn, sau đó trầm ngâm, nói.
– Dương đại ca, ngươi thấy ta có bao nhiêu cơ hội thành công?
– Lão đệ, không tính đến việc ngươi có linh căn hay không, chỉ việc tuổi tác của ngươi thôi đã không thể rồi, hiện ngươi mười bảy tuổi đã qua giai đoạn tu luyện tốt nhất rồi!
Dương Nhạc thẳn thắng lời nói.
Cố Trường Thanh lại trầm mặt, liên uống cạm ba chén rượu đầy, ánh mắt sâu thẩm nhìn về Dương Nhạc thật lâu mới nói.
– Độ tuổi hoàng kim đã qua thì không còn cách nào hay sao?
– Đúng!
– Vậy những người quá tuổi, không thể bái nhập Tiên Môn?
– Không hẳn. Chỉ cần họ đã là Tiên Nhân!
Lời nói này vừa ra làm cho Cố Trường Thanh bừng tỉnh đại ngộ. Hắn liền không nói không rằng đứng lên đi về.
Dương Nhạc thấy vậy cũng không trách cứ, hắn biết mấy ngày hôm nay Cố Trường Thanh đã trãi qua rất nhiều chuyện thứ. Không nói những chuyện đó, chỉ nói về tuổi trẻ ai mà không muốn trở thành Tiên Nhân cao cao tại thượng, trên bầu trời ngước nhìn chúng sanh, hắn thời niên thiếu chẳn phải cũng như vậy!
Thở dài một hơi, hắn nhìn về bóng lưng cô đơn và gầy gò của Cố Trường Thanh hắn liền thầm cầu nguyện cho gã thiếu niên đó có thể thành công bái nhập tiên đạo.
Dương Nhạc cũng chỉ là một phàm nhân có thể biết được nhiêu đó đã là quá tốt rồi. Còn muốn biết chi tiết cặn kẻ thì phải tìm hiểu thêm thôi.
Đi về đến phủ đệ, Cố Trường Thanh cũng không cần vào phòng, mà trực tiếp ngồi bên cạnh hồ nước nhắm mắt bắt đầu Ngưng Khí, Ngưng Khí này là một quá trình dài đằng đẳng.
Suốt một đêm kiên trì thổ nạp, nhưng kết quả vẫn là như vậy, lượng Linh khí bên trong chỉ có một tí, với lượng thu nạp ít ỏi này không biết ngày tháng năm nào mới có thể tu luyện ra khí hải đây.
Trong những điển tịch mà Cố Trường Thanh từng đọc, bên trong không ít những điều kỳ thú về tiên đạo, về những trân bảo có thể gia tăng tu vi gia tăng linh khí bên trong cơ thể, năm đó hắn cũng rất hướng tới đọc cũng rất nhiều sách. Bên trong ghi lại cũng rất nhiều như là Linh dược, Linh thạch hay là Linh đan cũng điều có công hiệu rất lớn.
Linh đan và Linh thạch thì bỏ qua một bên đi, thứ đó với hắn hiện tại là một cái cực kỳ xa hoa. Hiện tại thứ mà hắn nhắm đến chính là Linh dược, Linh dược cũng như là thảo dược mà thôi nhưng khác ở chổ nó sống lâu hơn, Linh dược thì sắp xếp độ trân quý bằng cách phân chia năm, càng lâu năm thì càng trân quý.
Và Linh dược ở bên trong rừng rất nhiều, thứ này có thể hắn đi tìm, ăn nó thì có thể tiếc kiệm được kha khá thời gian a!
Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh liền không hề do dự mà trực tiếp đi vào bên trong phòng, lấy ra Huyền Dạ rồi cất bước đi vào bên trong Minh Vân Sơn Mạch. Tiếp tục hành trình tu tiên.
Nhưng lần này hắn đã khác, hắn đã có thể tụ vệ rồi, không giống như những lần trước bất lực mà sợ hải.