Chương 55: Kết thúc.
– Không lẽ là ta đã lầm?
Cố Trường Thanh cảm thấy khó hiểu vô cùng, không lẽ là như hắn nghĩ hắn và Khổng Tuyên đã lầm rồi.
– Không đâu, ta cảm thấy cái ấn này có thể chứa đựng linh lực của người khác!
Khổng Tuyên bổng nhiên lên tiếng.
– Rồi nó có tác dụng gì hay là không?
Cố Trường Thanh hỏi.
– Nghĩ sao không vậy? Cái này có diệu dụng rất lớn đó. Ví dụ một vị tu sĩ kim đan kỳ rót linh lực của mình vào bên trong thì đến lúc ngươi kích phát uy năng của nó thì sẽ đánh ra một kiếm mang theo uy lực của kim đan kỳ!
– Hiểu không?
Khổng Tuyên tỷ mỹ giải thích.
– Oh, nếu như là một cường giả nguyên anh kỳ rót linh lực vào trong thì ta sẽ có một kiếm mang theo uy lực của một cường giả nguyên anh kỳ? Đúng không?
Cố Trường Thanh trầm ngâm nói.
– Đúng là vậy, nên cái kiếm ấn này ngươi không lổ.
Khổng Tuyên gật đầu nói.
– Không biết là ai phun phí của trời như thế này, bảo vật như thế mà lại ném ở đây?
Cố Trường Thanh cười nhẹ, sau đó ánh mắt rời đi nhìn về phía trước, lúc này đây mười sáu bảo vật chỉ còn lại một mà thôi và ní cũng đã là của Cơ Dao Yên.
Còn lại cuối cùng là một khúc cây mà xanh nhạt, nhìn cũng không quá bắt mắt, nhưng bên trong mộc chi lực ba động rất mạnh mẽ, hẳn là một cái đồ vật mang theo mộc bổn nguyên rất không tầm thường. Thứ này bên trong mười sáu vật phẩm hẳn là thứ thấp nhất, không ai lựa chọn nó cho nên mới có thể tới tay Cơ Dao Yên.
Nhưng ở đây đâu ai biết nàng ta từ đầu đã nhìn chằm chằm vào gốc cây này rồi, nếu như nàng là đệ nhất nhân nàng cũng sẽ không do dự mà chọn nó, như là Cố Trường Thanh chọn cây kiếm ấn kia, điều làm cho mọi người cười nhạo một phen.
Sau khi Cơ Dao Yên lựa chọn hoàn tất, thì hành trình Lạc Dương cảnh này đã chính thức khép lại rồi.
Lúc này đây, Cố Trường Thanh lại cảm nhận được trên không trung vô thanh vô tức lại xuất hiện một cái quần sáng màu vàng nhạt phủ xuống bao phủ lại tất cả mọi người, ngay lập tức tất cả mọi người ở đây liền biến mất tại nguyên địa.
Lạc Dương cảnh này lại một lần nữa lâm vào tỉnh mịch 20 năm, hẳn là 20 năm nửa nơi đây mới sẽ có người đặt chân đến.
…
Lăng Tiêu Các, đại điện.
Nơi này từ rất sớm đã động người kính chổ, theo như thời gian Lạc Dương cảnh đã mở ra thì ngày hôm nay sẽ là ngày kết thúc, và một cái tên nào sẽ được vinh danh bên trên ngân bảng? Điều này là điều mà ai cũng muốn biết, như là được tề danh trên đó là việc cực kỳ may mắn và vinh quang.
– Thủy Nguyệt sư muội, ngươi có lòng tin với vị sư đệ kia của ngươi hay không?
Lúc này bên trong đại điện chỉ có hai người Tề Vân Tử và Thủy Nguyệt chân nhân mà thôi, Tề Vân Tử ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm về phía trên khoảng không, nơi mà ngân bảng chỉ trong nháy mắt nửa sẽ xuất hiện.
– Ta cũng không nhắm chắc, có thể đánh bại Tức Mặc được hay không ta cũng không rõ, nhưng lọt vào mười vị trí đầu ta vẫn rất có lòng tin với hắn.
Thủy Nguyệt ánh mắt cũng treo trên cao, thanh âm mờ nhạt nói.
– Nhưng hắn chỉ mới tiến vào luyện khí tầng 9?
Tề Vân Tử mặt không đổi sắc, nói.
– Hắn chỉ mới tu đạo được bốn năm. Bốn năm luyện khí tầng 9? Nhiêu đó cũng đã rất tốt rồi.
Thủy Nguyệt nói.
– Nếu như không ngăn được Tức Mặc, thì làm sao? Không lẻ phải để cho Bích Hà Cung thêm 20 năm.
Tề Văn Tử thở dài.
– Nóng lòng làm gì? Kết quả ra là sẽ biết hay sao?
Thủy Nguyệt lúc này cũng không tin tưởng cho lắm, thời gian cho Cố Trường Thanh cũng quá ngắn, chỉ tu đạo 4 năm so với Tức Mặc đã chìm đắm bên trong tu hành hơn trăm năm rồi. Nếu như thời gian dư dã thì nàng sẽ có tự tin hơn. Nhưng nếu như Cố Trường Thanh có thể hoàn thành ước định thì cũng có thể thấy được ánh mắt của nàng là cực tốt.
Trong lúc cả hai người bàn luận, thì ngân bảng cuối cùng cũng xuất hiện bên trên đại điện. Làm cho xung quanh một phen ồn ào, từng cái tên bắt đầu xuất hiện, khi đến đệ tử của Lăng Tiêu Các xuất hiện bên trên thì bọn họ một phen reo hò.
– Phong Dao sư huynh thật sự lợi hại có thể đạt đến bài danh thứ 72 luôn thật sự ngững mộ mà.
– Linh Su sư tỷ cũng thật lợi hại, bài danh thứ 51 luôn kìa.
– Doanh Vũ sư huynh bài danh thứ 32 kìa.
– …..
Từng cái tên lần lượt hiện lên, nhưng hai người Thủy Nguyệt và cả Tề Vân Tử cũng không để ý tới, thứ mà hắn để ý cũng chỉ có cái tên nằm ở đầu bảng mà thôi. Bây giờ hai người bọn họ chỉ quan tâm là Cố Trường Thanh có thể đánh bại Tức Mặc hay là không?
Từng cái tên bắt đầu xuất hiện bên trên thiên khung, khi mà cái tên Cơ Dao Yên xuất hiện Thủy Nguyệt tâm tình không hề ba động, và cả Tề Vân Tử cũng không nói gì như là bọn họ đã biết được từ trước nha đầu đó sẽ là ở vị trí thứ 16 rồi vậy.
Khi cái bên trên thứ hạng đạt đến thứ năm, thì bọn họ mới bắt đầu khẩn trương.
Thứ 5, Vũ Môn- Vũ Chính Thuần.
Thứ 4, Bích Hà Cung- Văn Minh.
Thứ 3, Cửu Dương Tông- Dương Kha.
Thứ 2, Lăng Tiêu Các- Thiên Ninh.
– Rốt cuộc có thành công hay là không?
Tề Văn Tử vô cùng khẩn trương nhìn lên bên trên ngân bảng, hai tay siết chặt.
– Không cần khẩn trương như vậy, hắn hiện tại vẫn chưa lên bảng, chẳng phải đã là vẫn còn hi vọng!
Thủy Nguyệt lại vô cùng bình tỉnh nói.
Tề Văn Tử cũng không nói gì thêm, ánh mắt trở nên hòa hoản trở lại. Nhưng vẫn chằm chằm về phía ngân bảng, như là hắn đang đợi một cái kỳ tích nào đó.
– Các ngươi không cần nhìn đâu, đệ nhất nhân nhất định là Tức Mặc rồi!
Bên ngoài đại điện, lúc này một gã nội môn đệ tử, phất tay áo lên tiếng. Hắn vốn là một trong những người đã từng chứng kiến sự khủng bố của Tức Mặc, cho nên hắn cũng không tin trên đời này lại có người có thể ở luyện khí kỳ chịu được 3 chiêu ở đó mà đánh bại.
– Giang Trần sư huynh, Tức Mặc là ai a?
Lúc này bên dưới đám người ngoại môn còn ở lại, có gã thanh niên lên tiếng hỏi thăm.
Tuy là Tức Mặc hắn rất nổi danh nhưng đám người này quanh năm ít ra bên ngoài cho nên bọn họ lại không biết Tức Mặc là ai cũng đúng.
– Tức Mặc sao? Là một truyền kỳ của Vạn Sinh Quốc chúng ta, tu vi thâm bất khả trắc, hắn đã chìm đắm bên trong luyện khí kỳ đỉnh phong hơn trăm năm, không phải là không thể đột phá trúc cơ, mà ngược lại hắn muốn đột phá trúc cơ lúc nào cũng được.
Vị nội môn đệ tử tên là Giang Trần sư huynh kia bổng nói.
– Tức Mặc hắn đang làm gì à, tại sao lại không đột phá trúc cơ, nếu như là vậy thì thọ nguyên sẽ không cầm cự được a?
Bên dưới lại có người nghi hoặc nói.
– Mỗi một lần hắn xuất hiện thì thực lực như là định sẳn lại tăng lên rất nhiều, lầm gần nhất hắn xuất hiện liền đã giết chết một gã trúc cơ trung kỳ. Ta nghe nói là trăm năm trước hắn nhận được một truyền thừa ghi chép cách để vào luyện khí tầng 10, hình như là hắn đang xung kích luyện khí tầng 10?
Giang Trần như là nhớ về cái gì đó trầm ngâm hồi lâu rồi nói.
– Luyện khí tầng 10, cái này thật sự tồn tại?
Bên dưới đám người nghe nói đến cái luyện khí tầng 10, tâm thần trở nên vô cùng chấn động, bọn họ vốn biết về cái truyền thuyết này, cho nên trong lòng chấn động không thôi, lại có người không kiềm được mà hỏi.
– Giang sư huynh, đạt được luyện khí tầng 10 thì có ít lợi gì hay không, hay chỉ là ở luyện khí kỳ mạnh hơn một ít?
– Cái này?
Giang Trần trầm ngâm, như là đang sửa sang lại lời nói, một hồi lâu rồi mới lên tiếng.
– Cái này ta cũng không rõ, nhưng theo như sử sách từ thượng cổ lưu lại thì cái này trăm lợi mà không một hại. Thứ nhất thọ nguyên sẽ bay vọt đến 1000 năm, thứ hai nếu như không chết ểu thì tương lai tỷ lệ rất cao sẽ trở thành đại đế.
– Thật sự lợi hại như vậy?
Bên dưới nghe như thế ai cũng càn thêm chấn động. Bọn họ cũng biết được đại đế ở thế giới này chính là chiến lực đỉnh phong mạnh nhất ở Thiên Huyền thế giới này rồi. Thực lực như thế làm cho bọn họ khao khát không thôi.
Không nói tới cấp bậc đại đế, chỉ là Hóa Thần Kỳ thì khi đạt đến luyện khí tầng 10 thì như là tiên lộ đã trãi thẳng đường, nếu như không chết ểu thì hóa thần là chuyện đã nằm trong lòng bàn tay. Phải biết ở Vạn Sinh Quốc này người mạnh nhất hiện tại chỉ có nguyên anh kỳ, còn về hóa thần kỳ thì chính là lão tổ Vạn Sinh Quốc này rồi.
Hóa Thần Kỳ đã như vậy thì đại đế là cái khái niệm gì nửa?
– Các ngươi xem, đệ nhất không phải Tức Mặc a! Mà là Lăng Tiêu Các chúng ra!
– Lăng Tiêu Các chúng ta có người tên Cố Trường Thanh hay là sao?
Đúng lúc này, ngân bảng bên trên thiên khung đã xuất hiện cái tên mà mọi người mong chờ nhất. Đệ nhất nhân luyện khí kỳ của toàn bộ Vạn Sinh Quốc, Lăng Tiêu Các cái tên Cố Trường Thanh cực kỳ xa lạ.
Đám người Lăng Tiêu Các bên dưới cực kỳ chấn động, Lăng Tiêu Các lần này chấn động rồi. Nhưng người mà chấn động nhất chính là nội môn đệ tử, bởi vì bọn họ đã từng nhìn thấy phong thái vô địch của Tức Mặc và cả thực lực như ngọn thái sơn kia, khó mà vượt qua.
Vậy mà hôm nay lại bị một người vượt qua, mà người này bọn họ lại chưa từng nghe nói qua, như là cái tên này là đột nhiên xuất hiện vậy?
Bên trong đại điện, lúc này Tề Vân Tử và Thủy Nguyệt điều thả lỏng, trên khuôn mặt còn treo lại một nụ cười thỏa mãn.
– Haha, khi hắn trở lại ta nhất định sẽ ban thưởng cho hắn thật hậu hỉnh.
Tề Vân Tử cười to một tiếng, vị trưởng môn nhân lúc này trong là cực kỳ vui vẽ.
Thủy Nguyệt cũng cười, Cố Trường Thanh ưu tú như vậy, hẳn là sư tôn của nàng sẽ cực kỳ vui vẽ đây.