Chương 54: Ngân bảng.
Cố Trường Thanh cũng hiểu được ý nghĩa của nó, không phải Cổ Lam Tịch ban cho hắn bổn mệnh linh vũ ẩn chứa chín loại nguyên tố thiên phẩm là dư thừa hắn lại uổn phí, mà là nàng muốn cho Cố Trường Thanh có thêm lựa chọn.
Ví dụ như lúc đó Cổ Lam Tịch chỉ ban cho hắn hỏa linh căn dù là cấp bậc của nó là thiên phẩm, thì cả đời này hắn cũng chỉ có thể tu luyện hỏa đạo mà thôi. Nếu muốn như thủy nguyên tố đạt đến biến dị cực âm linh lực thì thiên tài địa bảo hắn cần là thì đi đâu tìm.
Nếu như lần đó là hỏa linh căn thì cơ duyên Băng Sơn Tuyết Liên này hắn cũng sẽ bỏ qua thôi.
Đó là những gì hắn hiểu nhưng trên thực tế là thế nào thì hắn cũng không rõ, ẩn tình càng sâu thì phải để thời gian trả lời.
Cố Trường Thanh đã thầm quyết định chính là lựa chọn chuyên tu cực âm linh lực. Lúc này đây hắn đã hạ ra quyết tâm, dù là Băng Sơn Tuyết Liên có ở hang hổ đi nửa cũng phải liều một lần.
Trong lúc suy nghĩ hắn liền chằm chằm về một phía, nơi đó chính là nơi mà linh thạch mà hắn vừa đổ ra, khi hắn đã đưa ra quyết định bổng ánh mắt ngưng tụ tại đống linh thạch đó, sau đó lại lộ ra vẽ hiếu kỳ nồng đậm.
Đống linh thạch bên trong tuy kích thước là bằng nhau nhưng màu sắc lại không hề đồng điều, có viên màu xanh lục nhạt, có viên lại đậm, theo nhan sắc đó thì hắn lại phân ra làm cấp độ. Cầm bốn loại nhan sắc linh thạch trong tay, Cố Trường Thanh càng trở nên hứng thú.
– Có gì ngạc nhiên, linh thạch cũng được chia làm bốn cấp độ là hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm. Nó cũng là tỷ lệ thuận với bốn lại nhan sắc của ngươi đó. Màu mờ nhạt nhất là hạ phẩm đậm nhất là cực phẩm.
Thấy Cố Trường Thanh nghi hoặc, Khổng Tuyên bổng nói.
– Oh, vậy chúng có gì khác nhau hay là không?
Cố Trường Thanh hỏi.
– Khác chứ, mỗi một cấp bậc điều hơn nhau một vạn lần. Tỷ như một viên trung phẩm linh thạch sẽ bằng một vạn viên hạ phẩm linh thạch, một viên thượng phẩm linh thạch sẽ bằng một vạn viên trung phẩm linh thạch và cực phẩm linh thạch cũng tất nhiên là bằng một vạn viên thượng phẩm.
Khổng Tuyên nói.
– Hèn gì chỉ vì một tòa thượng phẩm linh thạch mà các tông phái kia lại đánh nhau tới sứt đầu mẻ trán.
Cố Trường Thanh trầm ngâm.
Nhìn về đống linh thạch bên dưới hắn thấy cực phẩm linh thạch chỉ duy nhất một viên mà thôi, mà thượng phẩm thì tới mấy chục viên nhiều nhất là trung phẩm kinh thạch và hạ phẩm linh thạch cũng nhiều nhưng không bằng trung phẩm linh thạch.
Cố Trường Thanh mĩm cười, sau đó thu toàn bộ vào túi càn khôn, sau đó quay lưng đi ra bên ngoài.
– Linh thạch có nhiều để làm gì? Không bằng đan dược cực phẩm a!
Cố Trường Thanh trong lòng thầm nghĩ.
Nhưng khi hắn sắp rời khỏi đại môn, hắn lại phát hiện bên trong gốc hình như là có một vật gì đó ẩn hiện, hắn liền nghi hoặc tạm thời ở lại đi qua bên đó, trong mắt hắn đây là một cái quả cầu màu bạc.
Cố Trường Thanh hiếu kỳ cầm nó lên, đây là một cái ngọc giản, không biết dùng như thế nào đây?
– Cố Trường Thanh ngươi cho thần thức vào bên trong.
Khổng Tuyên bổng nhiên nói.
– Oh!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu một cái, sau đó thần thức tản ra rồi đi vào bên trong ngọc giản. Sau đó một cổ tin tức khổng lồ tiến thẳng vào bên trong não hải, những văn tự kia rất nhanh liền tập hợp lại với nhau, tạo thành một loạt văn tự, đầu tiên đánh vào mắt Cố Trường Thanh chính là năm chữ “Kình Thiên Lôi Đế Quyết”.
Cố Trường Thanh chấn động, sau đó tỷ mỹ đọc kỹ những gì ghi lại bên trong. Sau một lúc hắn liền hiểu rõ được tất cả.
Kình Thiên Lôi Đế Quyết chính là một môn võ học không có cấp bậc, cái này chính là một tổ hợp công và pháp, về phần pháp hắn đã có Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh mà tập trung vào phần công.
Phần công đơn giản chỉ là một cái tổ hợp công kích có chỉ, có thương, có quyền, …v.v và quan trọng nhất là bộ vũ kỹ có tổng cộng có chín thức, mỗi một thức uy lực vô cùng khủng bố.
Chín chiêu thức này không phân biệt thứ tự, cứ mỗi một thức được tu luyện thành công chính là tương đương với một cấp bậc linh quyết, như là tu luyện thành công thức thứ nhất là đạt đến linh quyết sơ cấp, thành công thức thứ 2 trung cấp, cứ thế nếu như tu luyện đến thức thứ chín thì cấp bậc của nó cũng sẽ tương đương với một môn vô thượng thần thông.
Trên lý thuyết là vậy, nhưng theo như ghi chép thì từ xưa đến nay rất ít người có thể tu luyện đến đại thành thức thứ chín.
Có thể thấy được môn võ học này rất khó tu luyện, nhưng đổi lại là uy lực của nó cũng rất mạnh.
Bên trong Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh có ghi lại một có võ học nhưng nó là đỉnh cấp lượng linh lực mà nó tiêu hao cũng là cực kỳ khổng lồ, một khi dùng ra mà vẫn chưa giải quyết được đối thủ thì sẽ rất bị động. Cho nên Kình Thiên Lôi Đế Quyết này cũng rất tốt, có thể giải quyết được vấn đề này.
Cất đi ngọc giản, Cố Trường Thanh liền mĩm cười, sau đó là rời đi.
…
Bên ngoài lúc này tất cả cường giả điều tề tụ tại nơi đây.
Bởi vì bọn họ biết được khi Cố Trường Thanh xuất hiện một lần nửa chính là lúc hành trình Lạc Dương cảnh này sẽ kết thúc, mà đệ nhất nhân đã thuộc về Lăng Tiêu Các mà người nhận được vinh dự này lại thuộc về một cái tên hoàn toàn xa lạ.
Cố Trường Thanh, cái tên này quả thật cực kỳ xa lại, đến cả cường giả của Lăng Tiêu Các chỉ có Cơ Dao Yên mới biết đến cái tên này, ngoài ra những người khác thì lại chưa từng nghe nói tới, huống hồ gì là các cường giả khác.
– Không biết ở bên trong là dạng nào truyền thừa nhỉ?
– Quả thật là hiếu kỳ a?
– Thứ mà khiến cho các cao thủ tranh đoạt cũng không phải là tầm thường đâu nhỉ?
Bên ngoài các tu sĩ bàn tán xôn xao, ai nấy cũng rất là hiếu kỳ không biết là Cố Trường Thanh có thể nhận được truyền thừa như thế nào, cái truyền thừa này có thể làm thay đổi cuộc đời của hắn được hay là không nửa.
– Xem kìa, hắn đi ra rồi!
Khi Cố Trường Thanh bước đi ra bên ngoài, ai nấy cũng điều khẩn trương, tâm thần đề cao lên ba thành. Bởi vì ai cũng biết, một khi Cố Trường Thanh xuất hiện ở đây thì cũng có nghĩa là hành trình Lạc Dương cảnh này đã thật sự kết thúc rồi, và thứ họ khẩn trương chính là phần thưởng lần này là những thứ gì?
Đây cũng là thứ mà những người liều mạng để được đi vào mười sáu cái vị trí đầu.
Không để bọn họ phải đợi quá lâu, bổng bên trên thiên khung lúc này xuất hiện một cái tấm kinh cực lớn, cái kình này toàn thân hai màu trắng, khí tức vô cùng nội liễm. Như là một cái tấm kính thông thường.
– Ngân bảng cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
Mọi người xung quanh điều trở nên hưng phấn, như là được vinh danh bên trên ngân bảng này là bọn họ, tâm tình ai nấy cũng điều kích động vô cùng.
– Cái gì là ngân bảng vậy Thiên Ninh sư tỷ?
Cơ Dao Yên khi nhìn thấy tấm kính khổng lồ bên trên xuất hiện, nàng liền nghi vấn, quay sang phía Thiên Ninh hỏi thăm.
– Ngân bảng, chính là nơi bảng xếp hạng trăm cái luyện khí sĩ mạnh nhất của Vạn Sinh Quốc chúng ta.
Thiên Ninh nghĩ nghĩ, rồi lên tiếng.
– Nơi ghi chép lại luyện khí bảng.
Cơ Dao Yên trầm ngâm.
Như là muốn chứng minh lời nói của hai nàng, cái kính khổng lồ bên trên thứ mà mọi người gọi là ngân bảng lập tức phát ra một thứ ánh sáng vô cùng lóe mắt, sau đó hàng loại ký tự được viết lên.
Bài danh thứ 100, Vân Môn- Lãnh Sương.
Bài danh thứ 99, Triều Dã Phái- Tống Lê.
Bài danh thứ 98, Cửu Dương Tông- Lý Tuyết.
…
…
Bài danh thứ 21, Bích Hà Cung- Vân Triệt.
….
…
Bài danh thứ 16, Lăng Tiêu Các- Cơ Dao Yên.
Bài danh thứ 15, Thương Ma Đạo- Hạ Như Ảnh.
…
…
Bài danh thứ 10, Lăng Tiêu Các, Triết Quân.
Bài danh thứ 9, Cửu Dương Tông- Hỏa Linh.
…
…
Bài danh thứ 4, Bích Hà Cung- Văn Minh.
Bài danh thứ 3, Cửu Dương Tông- Dương Kha.
Bài danh thứ 2, Lăng Tiêu Các- Thiên Ninh.
Bài danh thứ nhất, luyện khí kỳ đệ nhất nhân Lăng Tiêu Các- Cố Trường Thanh.
Sau khi một trăm cái tên hiện ra hoàn toàn, xung quanh thiên địa dị tượng lại xuất hiện, cái này như là vạn điểu nhảy múa chúc mừng sự kiện hai mươi năm có một này. Lập tức ngay sau đó, từ trên không rơi xuống mười sáu cái cột sáng, sau khi ánh sáng bao quanh nó biến mất thì bên trong lại hiện ra mười sáu cái vật phẩm.
– Phần thưởng xuất hiện rồi!
Xung quanh ai nấy cũng sáng mắt ra, nhìn chằm chằm vào trong đó. Như là những vật phẩm đó đã là của bọn họ rồi vậy.
Ánh mắt ngưng tụ lại ngay trung tâm, Cố Trường Thanh liền thấy được nơi đó bảo vật muôn hình vạn chạn. Nào là kiếm, nào là đao, ngọc giản…v.v nhưng lúc này Cố Trường Thanh liền bị thu hút bởi một vật, vật phẩm này ở tận cùng bên trái, cái vật phẩm này trong cực bình thường không một ai để ý đến nó.
Nhưng lúc này Cố Trường Thanh cảm nhận được nó thật sự không tầm thường, từ bên trong nó phát ra một cái khí tức vô cùng ngột thở.
– Ngươi cũng thấy nó không tầm thường.
Khổng Tuyên lúc này cũng chú ý đến cái vật kia. Đó là một cái thiết ấn cở một bàn tay, bên trên còn có hình một cây kiếm, chuôi kiếm và lưỡi kiếm có phần nhô ra bên ngoài toàn thân là một đen cực kỳ huyền bí.
– Ngươi cũng thấy kiếm ấn này bất phàm.
Cố Trường Thanh hỏi ngược lại.
– Ừ, nếu như ta nhìn không lầm thì kiếm ấn này còn có càn khôn. Nhưng lại không biết được nó là gì, hẳn là phải lấy nó về từ từ nghiên cứu.
Khổng Tuyên nhẹ gật đầu lên tiếng.
– Cố sư huynh, đây là vật phẩm được ban thưởng lần này. Sư huynh ngươi là luyện khí bảng đệ nhất được quyền chọn trước một món.
Thiên Ninh khi nhìn thấy Cố Trường Thanh chằm chằm vào một chổ, tưởng là hắn không hiểu đây là cái gì bổng lên tiếng nhắc nhở.
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu một cái, sau đó linh lực thẩm thấu ra bên ngoài bao phủ lại cái kiếm ấn kia, sau đó kiếm ấn kia lại được linh lực của hắn dẫn dắt đi về. Cầm nó trong tay Cố Trường Thanh lại nhíu mài, cái kiếm ấn này quả thật không có cái gì khác thường, cổ cảm giác nguy hiểm kia tuy là vẫn còn hiện hữu nhưng lại không thể tìm thấy nó ở đâu, chổ nào bất thường.
– Không lẽ ta lầm.