Chương 56: Vâng, hắn quá yếu.
Đây là một nơi non xanh nước biết, cung điện mọc lên san sát, ở nơi tận cùng của dãy cung điện đó có một chổ đình đài.
Nơi này khá là đơn sơ, chỉ có một bộ bàn đá và bốn cái ghế đá, lúc này ở nơi đây có hai người, một lão già và một thiếu nữ. Nếu như Cố Trường Thanh có ở đây nhất định sẽ nhận ra hai người này, vì bọn hắn chính là Vô Nhai và Trần Mộng Kỳ.
Sau khi cái tên Cố Trường Thanh xuất hiện ở đầu bảng, người mà chấn động nhất không ai khác chính là hai sư đồ Vô Nhai và Trần Mộng Kỳ.
Bởi vì cái tên đó đối với hai người bọn họ rất là mẫn cảm, năm năm trước Vô Nhai hắn đã trước bao nhiêu người sỉ nhục một gả thiếu niên chỉ vì hắn không quỳ bái dưới chân mình.
– Nếu như hôm nay ngươi không giết ta, về sau ngươi nhất định sẽ hối hận!
Câu nói này vẫn còn như in trong đầu Vô Nhai, hắn cũng không biết vì sau khi cái tên này xuất hiện, hắn lại cảm giác như là hắn đã làm sai việc gì đó. Mà việc gì đó chính là từ cái phàm nhân không linh căn trước kia.
– Cố Trường Thanh, có phải là hắn?
Vô Nhai trong miệng vẫn còn lẫm bẩm vài câu.
– Sư tôn hẳn là một người trùng tên trùng họ mà thôi, Cố Trường Thanh kia chỉ là một gã không linh căn, không có khả năng a?
Trần Mộng Kỳ tuy là vẫn không tin tưởng việc này, tuy là nói như vậy nhưng trong lòng quả thật là không yên.
– Đúng a, nếu như hắn ta thật sự nhìn lầm, Cố Trường Thanh kia vẫn có linh căn thì trong năm năm làm gì có thể đánh bại được Tức Mặc. Thật sự không có khả năng a?
Vô Nhai thật sự không thể nào tin được một người dù có thiên phú cao bậc nào cũng không thể chỉ trong năm năm hoàn thành ngưng khí và luyện khí kỳ, mà lại còn có thể đánh bại Tức Mặc. Cho dù là thiên phú kinh người như Trần Mộng Kỳ thì trong năm năm cũng chỉ mới tu luyện tới luyện khí tầng 6 đỉnh phong mà thôi, còn về việc có thể đánh bại Tức Mặc là không thể.
Trên đời này người giống người còn không ít, thì việc trùng tên trùng họ thì đã là gì? Hẳn chỉ là một nào đó cùng tên cùng họ mà thôi!
– Mà sao Tức Mặc sư thúc lại không có trên bảng, dù là bị đánh bại cũng không thể biến mất trên ngân bảng a?
Trần Mộng Kỳ nghi hoặc nói.
– Hẳn là hắn ta đang nhận một cái truyền thừa nào đó liên quan đến tiền đồ sao này, cho nên mới có thể bỏ qua lần này?
Vô Nhai trầm ngâm nói.
– Sư tôn, nghe nói Tức Mặc sư thúc đang muốn trùng kích luyện khí tầng 10?
Trần Mộng Kỳ lại lộ ra hiếu kỳ hỏi.
– Không rõ!
Tức Mặc lắc đầu nói.
Quả thật hắn cũng không hề biết về việc này, cái này hẳn chỉ có chưởng môn mới có thể biết được mà thôi.
– Mộng Kỳ, con hãy chuyên tâm tu luyện, hai mươi năm sau con nhất định phải dành lấy cái dnah đầu bảng này. Ta nghe nói Tức Mặc sắp đột phá rồi. Và người thay thế Tức Mặc sẽ là con.
Trần Mộng Kỳ nghe như thế liền nhẹ gật đầu.
Nàng cũng rất muốn tham gia hành trình Lạc Dương cảnh, nhưng sư tôn của nàng lại không cho. Nếu như nàng xuất hiện tại Lạc Dương cảnh thì thiên phú của nàng sẽ bị các cường giả của tứ phái chú ý đến. Cho nên nàng phải ẩn giấu hành tung cho thật kỹ, để khi xuất hiện một tiếng hét làm kinh người.
Ánh mắt hướng về ngân bảng bên trên, Cố Trường Thanh có phải là ngươi không. Ta biết ngươi không gì mà không thể làm được.
…
Lăng Tiêu Các đại điện, lúc này ở trung tâm đại điện một cái vòng xoáy màu đen hiện ra, từ bên trong đi ra gần ba mươi thân ảnh.
Khi đi vào bên trong là hơn bốn mươi người, nhưng lần này đi ra cũng chỉ có gần ba mươi người, tỷ lệ tổn thất như vậy quả thật là rất lớn. Nhưng đối với một cái Lăng Tiêu Các quả thật vẫn xem như không quá lớn. Còn lại bao nhiêu chính là tinh anh bên trong tinh anh.
– Haha, luyện khí bảng lần này bổn tọa cảm thấy rất là hài lòng. Cho nên ta quyết định sẽ thưởng lớn cho các ngươi, một lần miễn phí đi vào thượng phẩm limh mạch tu luyện, có thể tu luyện bao lâu là bản lĩnh của các ngươi.
Tề Vân Tử lúc này vô cùng vui vẽ, cười to lên tiếng.
– Đa tạ chưởng môn sư bá.
Đám đệ tử ngoại môn tham gia hành trình Lạc Dương cảnh lần này nghe thấy phần thưởng như vậy liền mừng rỡ, lên tiếng.
– Haha, Cố Trường Thanh ở lại, còn lại giải tán đi.
Tề Vân Tử mĩm cười lên tiếng.
Nghe thấy thế, đám người đề lộ ra vẽ kính sợ và thán phục khi nhìn về Cố Trường Thanh kể cả Thiên Ninh cũng như vậy, không thể nào kiềm lại được sự thán phục đối với Cố Trường Thanh. Nhưng bọn họ cũng không dám cãi lại lời chưởng môn, sau khi hành lễ với hai người Tề Vân Tử và Thuỷ Nguyệt chính là là quay sang hành lễ cáo từ với Cố Trường Thanh, sau đó mới tất bật rời đi.
Nhìn thấy hành động của bọn họ như vậy, cả hai người Tề Vân Tử và Thủy Nguyệt cũng nghi hoặc không thôi, không lẽ chỉ là đánh bại Tức Mặc mà để danh khí của Cố Trường Thanh lại cao đến vậy, đến cả vị thiên chi kiêu nữ Thiên Ninh cũng không ngoại lệ.
– Chưởng môn, đệ tử đã không làm người phải thất vọng.
Cố Trường Thanh mĩm cười lên tiếng.
– Haha, tốt lắm! Nói ngươi muốn ta ban thưởng cái gì?
Tề Vân Tử lại cười to lên tiếng.
– Ban thưởng?
Cố Trường Thanh kinh ngạc, chẳng phải là trước khi vào Lạc Dương cảnh vị chưởng môn này đã cho hắn tu luyện ở tòa trung phẩm linh mạch một tháng rồi hay sao? Và còn cả việc ban thưởng không hạn lượng tu luyện tại thượng phẩm linh mạch kia.
– Đúng, ngươi lập công lớn như vậy, nhất định phải ban thưởng. Ngươi muốn thứ gì cứ nói, ta nhất định sẽ tận lực!
Tề Vân Tử nghiêm túc nói.
– Cố Trường Thanh để hắn bổ sung toàn bộ lượng linh lực của hắn vào bên trong kiếm ấn.
Nghe thấy lời nói của Khổng Tuyên hai mắt Cố Trường Thanh lóe lên. Nếu như để vị chưởng môn này ra tay bổ khuyết hoàn toàn linh lực bên trong kiếm ấn, thì chẳng khác nào bên dưới nguyên anh kỳ hắn liền có thể thẳng lưng đi ngang.
Nhìn thấy hai mắt Cố Trường Thanh sáng lên hai mắt, Tề Vân Tử có dự cảm như là cái điều kiện hắn nhất định bị tiểu tử này hố cho một vố nặng rồi.
– Hì hì, chưởng môn, đệ tử có một yêu cầu nhỏ. Mong chưởng môn dùng linh lực của mình bổ khuyết toàn bộ linh lực còn trống bên trong cái kiếm ấn này.
Cố Trường Thanh nói xong, hắn liền lấy ra kiếm ấn mà hắn có được ở bên trong Lạc Dương cảnh, sau đó đưa về phía Tề Vân Tử.
Cầm lấy nó trong tay, hắn liền kinh ngạc thầm nghĩ dễ như vậy. Nhưng hắn lại không ngờ được cái kiếm ấn này lại hai lần hút cạn toàn bộ linh lực của hắn.
– Chưởng môn, thủy nguyệt sư tỷ, đệ tử muốn về thăm nhà một thời gian.
Cố Trường Thanh trầm ngâm, nói.
– Được, không vấn đề gì. Lăng Tiêu Các không gò bó đệ tử, ngươi muốn đi thì cứ đến chấp sự điện báo cáo và lúc về vẫn vậy đến đó báo cáo là được.
Thủy Nguyệt bên cạnh lên tiếng. Sau đó lời nói xoay chuyển.
– Tề sư huynh, tuy là lần này Cố Trường Thanh đã ngăn được Tức Mặc thì hai mươi năm sau thì làm sao? Cố Trường Thanh ta thấy hắn cũng sẽ không dừng lại tại luyện khí kỳ quá lâu.
– Sư tỷ, không cần lo lắng, Tức Mặc bị ta giết chết rồi!
Lời nói bình tỉnh này của Cố Trường Thanh làm cho hai người Thủy Nguyệt và Tề Vân Tử chấn kinh đến ngay người.
– Ngươi giết chết hắn rồi.
Thuỷ Nguyệt còn không tin vào lổ tai mình còn lên tiếng hỏi lại.
– Vâng, hắn quá yếu!
Nghe thấy lời nói như vậy từ miệng Cố Trường Thanh, cả hai người đều sửng người tại chổ, hết biết chổ nói. Truyền kỳ như Tức Mặc mà lại bị Cố Trường Thanh nói hắn quá yếu. Hẳn chỉ có quái thai như Cố Trường Thanh mới dám nói như vậy mà thôi.
– Ngươi khi nào thì rời đi?
Thủy Nguyệt hơn nửa ngày mới nói ra một câu.
– Khi nào chưởng môn làm xong rồi ta rời đi.
Cố Trường Thanh chỉ chỉ về kiếm ấn, nói.
– Được ngươi cứ về nghĩ ngơi đi, khi nào xong ta đưa tới chổ ngươi!
Tề Vân Tử gật đầu nói.
Cố Trường Thanh cũng gật đầu, không nghĩ ngợi gì nhiều liền đi ra bên ngoài, dự định quay về động phủ của mình thì bên ngoài lúc này đã kính người chặc chổ, hắn cũng không biết phải làm sao? Ai biểu hắn làm ra động tỉnh lớn đến như vậy, có thể giết chết được Tức Mặc, cho dù bọn họ đều không ưa người của Bích Hà Cung nhưng cũng không tránh khỏi sự kính sợ về gã truyền kỳ kia.
– Hắn là Cố Trường Thanh sao?
– Đúng là anh khí bức người?
Xung quanh đám người ai nấy cũng chỉ trỏ về phía Cố Trường Thanh lên tiếng nói. Kể cả một số nội môn đệ tử kia cũng không dám thẳng giọng bàn tán, bởi vì Cố Trường Thanh có thể giết chết Tức Mặc thì thực lực chí ít cũng có thể ghiền ép được trúc cơ sơ kỳ, thậm chí có thể trấn áp được trúc cơ trung kỳ a.
Cố Trường Thanh mĩm cười, hắn cũng không bày ra cái tính cao ngạo, mà lại cực kỳ dễ gần, hắn liền cười nói đối phó qua loa vài câu rồi lại uyển chuyển nói lời cáo từ rồi trực tiếp bay về động phủ của mình. Khi Cố Trường Thanh rời đi rồi, nơi đây mới bắt đầu trở nên tỉnh lặng, mọi người cũng vui vẻ rời đi.
Lúc này đây, nơi mà mà náo nhiệt nhất, sát khí bừng bừng nhất cũng chính là Bích Hà Cung. Nơi đây tại ở nơi trung tâm của Bích Hà Cung, chưởng môn hắn đnag sắc mặt vô cùng âm trầm, xung quánh đám đệ tử nội môn hay là chân truyền đệ tử thậm chí là đám trưởng lão cũng điều trầm mặt, tay châm điều không dám động đậy, bởi vì chưởng môn bọn họ cực kỳ tức giận.
– Các ngươi nói, Tức Mặc lại bị Cố Trường Thanh một chiêu bóp chết.
– Dạ… dạ… Tức…. Mặc…. sư thúc…. bị…. hắn…. một chiêu…. miễu…. sát…..
Bên dưới đám người chính là Văn Minh người có thứ hạng cao nhất lúc này, hắn lấp bắp nửa ngày mới nói hết một câu.