Chương 53: Băng Sơn Tuyết Liên.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, ban đầu hắn chỉ muốn thử mà thôi, dù hắn tự tin là sẽ thành công, nhưng lại không ngờ lại trực tiếp tiến vào luyện khí tầng 10. Lúc này linh lực bên trong cơ thể đan bắt đầu biến chất muốn đẩy tu vi nhất cử đột phá vào trúc cơ kỳ, nhưng Cố Trường Thanh lại áp chế nó lại.
Hắn không làm được nhưng Khổng Tuyên mượn nhờ sức mạnh của Hồng Mông Tạo Hóa Tháp để thi triển phong ấn linh lực đang rục rịch muốn đột phá trúc cơ kỳ lại được. Thứ nhất nếu giờ phút này hắn đột phá thì tư cách tranh đoạt luyện khí đệ nhất khín sẽ vị tước đoạt và điều quan trọng nhất nếu hắn đột phá thì màu đen khí hải của hắn cũng sẽ đột phá, cho nên hắn muốn áp chế.
Quả thật, tu vi của hắn đã thành công áp chế tại luyện khí tầng 10. Thực lực hiện tại của hắn có thể nghiền ép tức mặc rồi.
Nhìn thấy sáu con yêu thú của Tức Mặc đang rất hung hăng hướng về chính mình chém giết tới. Cố Trường Thanh bước ra một bước linh lực bên trong cơ thể bạo phát ra bên ngoài tạo thành một làn sóng năng lượng vô cùng khủng bố đánh nát sáu con yêu thú kia Tức Mặc. Dư chấn liên tục đè ép về phía Tức Mặc làm cho hắn cũng lui về phái sau mấy bước.
– Ngươi làm sao mạnh được như thế?
Tức Mặc kinh hải, hắn chín là đang muốn trùng kích thứ sức mạnh này. Nhưng dù sau vẫn chưa đạt đến luyện khí tầng 10 nên hắn không thể hiểu sức mạnh này là mạnh đến đâu.
Theo như hắn được biết khi một nhân loại tu sĩ đạt đến luyện khí tầng 10 nhất định sẽ trực tiếp đột phá trúc cơ. Hiện tại khí tức của Cố Trường Thanh vẫn chưa đạt đến trúc cơ cho nên cái khái niệm, luyện khí tầng 10 hắn đã bỏ qua.
– Ngươi muốn biết sao? Vậy thì đi hỏi diêm vương đi!
Cố Trường Thanh nói xong, hai mắt bắt đầu trở nên băng lãnh, sao đó cánh tay đưa ra. Lúc này toàn bộ linh khí xung quanh Tức Mặc bổng nhiên trở nên bạo động như là tất cả điều bị Cố Trường Thanh khống chế.
Cũng không biết là từ lúc này xung quanh thân thể hắn lại xuất hiện cửu sắc linh lực, toàn bộ cửu sắc linh lực ngay lập tức hóa thành một cái bàn tay bằng linh lực chín màu, bàn tay tuy là nhỏ nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó lại cực kỳ đáng sợ. Bàn tay đó đưa ra bao phủ thân thể Tức Mặc vào bên trong.
Cố Trường Thanh lú này tâm tình không hề ba động một cái, ánh mắt càng trở nên vô tình đến cực hạn. Cánh tay trong hư không bổng nhiên nắm lại. Nơi đó một tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, thân thể Tức Mặc hiện tại đã trở thành một đống mưa máu tán vũ thiên không.
Nhìn thấy một màn này ai nấy cũng điều hoãn sợ. Người mà một thoáng trước vẫn như thần thánh, tư thái vô địch như là ngọn thái sơn khó mà lay chuyển mà bây giờ chỉ còn lại một bãi thịt nhão, mà điều đáng sợ nhất chính là bị một chiêu miễu sát.
Người bên trong Lạc Dương cảnh toàn bộ điều là luyện khí kỳ tu sĩ, điều này càng đáng sợ hơn nửa là Tức Mặc lại bị tu sĩ đồng cấp một chiêu bóp nát thân thể.
Cái tên kia vừa rồi nói, hắn là Cố Trường Thanh ngưòi của Lăng Tiêu Các, điều này cũng chứng tỏa cái danh luyện khí đệ nhất nhân đã thuộc về Lăng Tiêu Các và truyền thừa cuối cùng của Phong Lôi Địa đã thuộc về thiếu niên tên là Cố Trường Thanh.
Người mà cảm thấy khó tin nhất lúc này chính là Cơ Dao Yên, rõ ràng mười ngày trước Cố Trường Thanh đâu mạnh đến như vậy. Nếu như là mạnh đến như vậy thì khi chiến đấu với Tiêu Minh đâu thắng thảm như như vậy, cái này chứng tỏa là trong mười ngày qua thực lực của hắn đã thay đổi nghiên trời lệch đất.
Nàng thật sự rất hiếu kỳ, không biết là mười ngày qua hắn đã trãi qua cái gì mà lại mạnh như vậy.
– Sư huynh, chúc mừng người đã mang vinh quang về cho Lăng Tiêu Các.
Sau khi sực tỉnh, Thiên Ninh liền tiến lên cười chào hỏi Cố Trường Thanh.
Ở tu chân giới thực lực vi tôn, không cần biết người là ai, tuổi tác bao nhiêu tu vi là gì. Miễn thực lực ngươi mạnh sẽ được tôn trọng. Rõ ràng nhất chính là Thiên Ninh, nàng vốn là ngoại môn đại sư tỷ, nhưng bây giờ thực lực của Cố Trường Thanh đã được nàng công nhận, nàng ta cam chịu cam bái hạ phong để cho Cố Trường Thanh trở thành ngoại môn đại sư huynh.
– Tiểu sư thúc chúc mừng a!
Cơ Dao Yên lúc này cũng đã lấy lại bình tỉnh, sau đoa cũng bay lên nhìn về phía Cố Trường Thanh cười nói.
Nhìn thấy Cơ Dao Yên đi đến, Cố Trường Thanh đưa qua ánh mắt hỏi thăm.
– Tiểu sư thúc, vị này là ngoại môn đệ nhất mỹ nhân và cũng là ngoại môn đại sư tỷ a!
Cơ Dao Yên cười khì khì, sau đó điểm một cái mị nhãn.
Thiên Ninh nghe thấy thế cũng xấu hổ không thôi, nhưng nàng cũng rất tự tin về nhan sắc của mình, nàng liền đưa mắt lén nhìn về Cố Trường Thanh nhưng nàng lại thất vọng vô cùng, Cố Trường Thanh không có bất kỳ dao động nào trước nàng. Để tránh lúng túng nàng liền lên tiếng.
– Xinh đẹp thì làm sao qua được Cơ sư muội, còn về ngoại môn đệ nhất nhân thì bây giờ đã là Cố sư huynh rồi.
– Phải rồi Cố sư huynh, nơi này chính là đang tranh đoạt truyền thừa.
Nói đến đây Thiên Ninh chỉ tay về phía sau lưng Cố Trường Thanh, sau đó nói tiếp.
– Người chiến thắng cuối cùng mới có tư cách nhận được truyền thừa cuối cùng. Sư huynh mau vào đi.
– Khi sư huynh hoàn thành truyền thừa thì hành trình Lạc Dương cảnh này cũng sẽ kết thúc.
Cố Trường Thanh nhìn về nơi xa, nơi đó có một cái màn sáng màu vàng chiếu bao phủ lại, bên trong có thể nhìn thấy đó là một tòa cung điện, đại môn đang khép chặt.
Cố Trường Thanh trầm ngâm, sau đó cất bước đi lại, khi đến gần màn sáng, thần thức bắt đầu lan tỏa, hắn định dùng thần thức xóa bỏ cấm chế. Cách này quả thật hiệu quả, rất nhanh tấm màng cấm chế kia đã bị phá vở, đến khi hắn định đi vào thì bên tay lại nghe thấy một thanh âm xé gió, Cố Trường Thanh hai mắt nheo lại.
Nếu như để Thiên Ninh nhìn thấy thân ảnh kia liền biết được hắn chính là Hắc Kình người ám mạch của Thương Ma Đạo.
Hung quang chợt lóe, một cây khổng tước linh bắt đầu rời khỏi vị trí, tốc độ cực nhanh xuyên thấu mi tâm của Hắc Kình, hắn trên khuôn mặt lúc này chính là khó có thể tin, không ngờ hắn đã ẩn giấu hành tung kỹ như vậy nhưng lại bị Cố Trường Thanh nhận ra.
Sau khi giết chết Hắc Kình, Cố Trường Thanh cũng không thèm nhìn hắn một cái, liền mở ra đại môn sau đó bước vào bên trong.
Vừa bước vào bên trong đại môn, Cố Trường Thanh liền cảm nhận được nột cổ khi tức tan thương, tràng đầy huyết tinh. Nơi này chủ nhân trước khi chết hẳn là thụ cực nặng thương thế, đến mức không thể khôi phục lại được mà đành nuốt hận tại đây.
Sau khi nhìn kỹ xung quanh, Cố Trường Thanh liền nhận thấy nơi này chính là một cái hang động không lớn, nơi đó có một bộ xương khô đang ngồi đã tọa. Cái này hẳn là xương cốt của chủ nhân nơi này.
Cố Trường Thanh nhìn kỹ nơi đây còn có một thanh trường kiếm, vì sao lại gọi nó là trường kiếm là bởi vì nó còn có chiêu kiếm. Trường kiếm màu bạc bên trên có lôi đình ẩn hiện, hẳn là một kiện linh kiếm, phẩm cấp còn là không thấp.
Cầm thanh trường kiếm trong tay, Cố Trường Thanh cảm nhận được một ba động cực kỳ bạo đến từ Lôi điện, nhưng luồng lôi điện kia cũng không gây tổn hại cho Cố Trường Thanh được. Rút kiếm ra, hắn liền nhận ra sự sắc bén đến tận cùng, và nhìn kỹ còn có thể thấy được bên thân kiếm còn ghi lại hai chữ Cuồng Lôi.
Cố Trường Thanh mĩm cười, thu hồi Cuồng Lôi, sau đó Cố Trường Thanh lại châm chú về phía bộ xương kia, hắn còn nhìn thấy bên cạnh là một cái túi càn khôn màu đen, cầm lấy nó trong tay, sau đó hắn lại đổ toàn bộ ra bên ngoài.
Có thể nhìn thấy được bên trong chứa rất nhiều linh thạch và dược thảo, bên trong còn có một tấm da thú, mở nó ra xem. Cố Trường Thanh liền kinh ngạc, vì trong dự tính của hắn đây hẳn là một cái linh quyết cường đại nào đó hoặc là công pháp các kiểu, nhưng lại không ngờ nó lại là một tấm bảng đồ.
Ở trung tâm còn có ghi chú lại đây là nơi tọa lạc của Băng Sơn Tuyết Liên.
– Băng Sơn Tuyết Liên, ở nơi này cũng có à?
Khổng Tuyên lúc này bên trong thức hải vô cùng kinh ngạc, lên tiếng.
– Ngươi biết Băng Sơn Tuyết Liên?
Cố Trường Thanh nghi hoặc hỏi.
– Biết, nó là một thứ tốt! Cố Trường Thanh ngươi hiểu bao nhiêu về trúc cơ?
Khổng Tuyên bổng trầm ngâm.
– Trúc cơ chính là sử dụng linh lực để thanh tẩy toàn thân, cải tạo thể chất lần thứ hai để thích hợp cho việc tu luyện, để chuẩn bị lột xác trở thành tu sĩ thật sự.
Cố Trường Thanh nghĩ nghĩ rồi nói.
– Quả thật là như vậy, nhưng ở trúc kỳ có một cái đặc thù, đó là xác định con đường mình tu luyện.
– Ở nhân loại tu sĩ không giống với yêu thú bọn ta thiên sinh đã cường đại. Mà nhân loại có được linh căn nhưng năng lực hỗn tạp, thông thường linh căn sẽ có ít nhất ba loại thuộc tính tồn tại nhưng không thể chuyên tu cả ba, mà chính là chọn ra một loại thích hợp với mình nhất để chuyên tu.
– Như là ngươi hiện tại cả chín thuộc tính điều là cao nhất, nên lựa chọn cũng rất dễ.
– Mà Băng Sơn Tuyết Liên có thể giúp cho thủy thuộc tính của ngươi biến dị thành cực âm linh lực, mà cực âm linh lực sức bộc phát của nó là rất khủng bố.
Khổng Tuyên nói đến đây liền dừng lại trong tích tắc.
Cố Trường Thanh cũng hiểu ra được vấn đề. Cái này cũng như là hắn hiện tại có tổng cộng chín thuộc tính mà hắn không thể nào tu luyện tất cả được chỉ có thể chọn một mà thôi bên trong đó thuộc tính cực âm cũng là thể biến dị của thủy nguyên tố và uy lực của nó cũng là rất mạnh.
Mấu chốt nhất là phải làm sao cho nó biến dị đây. Nhưng bây giờ chẳng phải đã có Băng Sơn Tuyết Liên rồi hay sao?