Chương 48: Ngươi… phải chết!
Trên nền đất ẩm ướt của sơn cốc, nơi sương mù giăng lối và cây cối khô héo vươn cành như những ngón tay gầy guộc, Cố Trường Thanh và Tiêu Minh đối mặt nhau. Cả hai đều là Luyện Khí kỳ tầng 9 không hơn không kém, thực lực là ngang nhau, nhưng lúc này trong ánh mắt của Tiêu Minh đang rực cháy lên ngọn lửa thù hận, như là muốn mất đi lý trí.
Cố Trường Thanh nắm chặt trường thương trong tay, mũi thương sắc bén ánh lên hàn quang. Chín cây khổng tước linh lơ lửng quanh hắn, mỗi chiếc lông chim rực rỡ mang theo sát khí đáng sợ. Tiêu Minh thì đứng đó, đôi tay bao phủ bởi một cái thiết trảo, luồng linh lực đen tối cuộn xoáy quanh mười đầu ngón tay như những móng vuốt của yêu thú.
Tiêu Minh vừa dứt lời, hắn liền gầm lên một tiếng, thân ảnh hóa thành một vệt đen xông tới. Những trảo ấn liên tiếp đánh ra, xé toạc không khí, mang theo kình phong rít gào như tiếng oan hồn.
Cố Trường Thanh không nao núng, trường thương trong tay vung lên, tạo thành một tấm chắn kín kẽ. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp sơn cốc, tia lửa bắn ra tứ phía.
– Cố Trường Thanh! Đi chết đi.
Tiêu Minh rít lên, mỗi đòn đánh càng thêm hung hãn.
Cố Trường Thanh bật lùi, mũi thương quét ngang, chặn đứng liên hoàn trảo của Tiêu Minh, hắn không hiểu vì sao Tiêu Minh lại nổi điêm lên, nhưng hắn biết cùng Tiêu Lệ có mối liên can rất lớn.
Linh lực dồn vào mũi thương, Cố Trường Thanh đâm ra một thương, mũi thương hóa thành một luồng sáng trắng xuyên phá không khí, nhắm thẳng vào yết hầu của Tiêu Minh.
Tiêu Minh nhếch mép cười gằn, tay trái đột ngột hạ xuống, đỡ lấy mũi thương trong gang tấc. Linh lực cuồn cuộn từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, muốn đẩy lùi Cố Trường Thanh. Cùng lúc đó, tay phải Tiêu Minh hóa trảo, tung ra một trảo nhằm thẳng vào ngực Cố Trường Thanh mà đánh tới.
Nguy hiểm cận kề, Cố Trường Thanh không chút hoảng loạn, chín cây khổng tước linh quanh người hắn đột nhiên tản ra, bay lượn xung quanh Tiêu Minh như những mũi tên độc. Mỗi chiếc lông chim mang theo uy lực kinh người, xé gió lao tới. Tiêu Minh buộc phải thu chiêu phòng ngự, những chiếc lông vũ sắc bén cắm phập vào tảng đá cạnh đó, để lại những vết nứt sâu hoắm.
Tận dụng khoảnh khắc Tiêu Minh bị phân tâm, Cố Trường Thanh lướt đi như một cơn gió, trường thương trong tay hóa thành vô số ảo ảnh, bao trùm lấy Tiêu Minh. Hắn không ngừng tấn công, ép Tiêu Minh vào thế bị động.
Tiêu Minh gồng mình chống đỡ, những trảo ấn của hắn giờ đây chỉ có thể phòng ngự, không còn khả năng phản công. Lớp linh lực bảo vệ quanh Tiêu Minh liên tục bị xé rách, thân hình hắn rung lên bần bật.
Cơ Dao Yên và Mị Cơ cả hai đang trong thế dằng co, như là kiềm chế lẫn nhau, tuy nàng tu vi kém hơn Mị Cơ nhưng lại không hề sợ hãi, ánh mắt lạnh băng khóa chặt nàng ta. Hành động này khiến cho Mị Cơ biết được Cơ Dao Yên nàng không phải là kẻ yếu, nếu như nàng ta ra tay thì Cơ Dao Yên nhất định cũng sẽ ra tay.
Nhưng đúng như dự tính của nàng, Mị Cơ cuối cùng cũng không nhịn được mà đã ra tay, Mị Cơ linh lực màu đen kịnh bạo phát, trảo ấn màu đen kịnh tà khí lẫm nhiên hướng về Cơ Dao Yên bao phủ tới. Tuy Mị Cơ chính là luyện khí kỳ tầng 9, nhưng Cơ Dao Yên cũng không nao núng, linh lực cũng bùng nổ theo, phi kiếm ra khỏi vỏ hướng về Mị Cơ chém qua.
Kiếm khí sắc bén rạch ngang không trung tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Phi kiếm của Cơ Dao Yên không chỉ là vũ khí tầm xa mà còn như một phần kéo dài của ý chí, bay lượn quanh Mị Cơ với tốc độ khó lường. Mỗi đường kiếm đều ẩn chứa sát ý, nhắm vào những yếu điểm chí mạng.
Mị Cơ, với tu vi cao hơn và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn hơn cũng không hề nao núng. Nàng vung tay, những luồng linh lực khủng bố hình thành nên những trảo ấn dữ tợn.
Những trảo ấn này không chỉ có sức công phá mạnh mẽ, có thể rạch phá không khí, mà còn tạo thành một lớp phòng thủ kiên cố quanh nàng. Chúng va chạm với phi kiếm của Cơ Dao Yên tạo ra những tiếng “keng, keng” chói tai, bắn ra vô số tia lửa.
Trận chiến dần dần trở nên căng thẳng.
Cơ Dao Yên liên tục thay đổi vị trí, tận dụng tốc độ để né tránh những đòn trảo ấn uy lực của Mị Cơ. Nàng liên tục điều khiển phi kiếm tấn công từ nhiều hướng, lúc thì bay thẳng như mũi tên, lúc lại xoáy tròn tạo thành một cơn lốc kiếm khí. Mị Cơ thì vững vàng như bàn thạch, mỗi trảo ấn vung ra đều mang theo khí thế áp đảo, buộc Cơ Dao Yên phải lùi bước.
Đôi lúc, phi kiếm của Cơ Dao Yên đã chạm được vào hộ thể linh lực của Mị Cơ, tạo ra những vết nứt nhỏ nhưng không đủ để xuyên phá. Ngược lại, những lần trảo ấn của Mị Cơ sượt qua cũng đủ để tạo ra áp lực gió mạnh mẽ, khiến Cơ Dao Yên phải nghiêng mình tránh né.
Quay lại chiến trường của Cố Trường Thanh và Tiêu Minh.
Cả hai chiến đấu gần như đã đi vào giai đoạn quyết định, linh lực ở không trung bùng nổ kinh khủng, hắc khí cùng cửu sắc thần quang tán loạn không trung.
– Huyết Ảnh Trảo.
Tiêu Minh gần lên một tiếng giận dữ, dồn toàn bộ sức lực vào một trảo này. Đôi tay hắn hóa thành màu đỏ sẫm, những trảo ấn mang theo mùi máu tanh nồng, phá vỡ mọi phòng ngự, nhắm thẳng vào tim Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh nhận ra sự nguy hiểm trong đòn đánh này. Hắn lùi lại nửa bước, chín cây khổng tước linh hợp lại thành một vòng tròn bảo vệ quanh hắn, xoay tròn nhanh đến mức không thể nào nhìn rõ. Đồng thời, Cố Trường Thanh dồn linh lực vào trường thương, mũi thương phát ra ánh sáng chói lòa, đâm thẳng vào tâm điểm của Huyết Ảnh Trảo.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Linh lực cuồng bạo thổi bay đá vụn và bụi đất.
Thân thể cả hai liền bắn ngược về phía sau, kéo dài khoảng cách. Lúc này đây cả hai ngưòi liền đứng yên ở tại chổ nhìn chằm chằm vào nhau, hiện tại cả hai vẫn chưa có ý định tiếp tục.
Cố Trường Thanh vẫn đứng đó, trường thương trong tay, chín cây khổng tước linh lơ lửng, ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn về phía Tiêu Minh.
– Kết thúc thôi!
Tiêu Minh Thanh âm lạnh lùng, sau đó hắn liền bóp ra ấn quyết, linh lực bên trên không trung liền bùng nổ, cùng lúc đó một bàn tay khổng lồ xuất hiện ở bên trên, xung quanh ma khí âm u, lệ quỷ gào thét. Bàn tay khổng lồ kia ngang nhiên đánh về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh lúc này hai mắt trở nên cực kỳ băng lãnh. Hắn nhận ra bộ linh quyết này, cái này chẳng phải là Ma Âm Trảo mà Tiêu Lệ dùng trước đó hay là sao? Bây giờ thì lý do hắn ra tay với Cố Trường Thanh đã quá rõ ràng đó là báo thù cho Tiêu Lệ.
Mà Cố Trường Thanh lại nhận thấy rằng uy lực của Âm Ma Trảo này mạnh mẽ hơn không biết bao nhiêu lần so với Tiêu Minh, hẳn là số người mà hắn giết còn nhiều hơn cả Tiêu Lệ.
Bên trong đó phàm nhân chiếm đại đa số.
Nhìn thấy như vậy Cố Trường Thanh hung quang càng thịnh, sát khí ẩn hiện cực độ kinh khủng.
– Tiêu Minh, ngươi chết là đúng tội!
Lời nói của Cố Trường Thanh vừa dứt, linh lực bên trong thân thể bùng nổ dữ dội, thiên địa xung quanh hắn cũng chuyển sang ánh sáng chín màu chiếu rọi thiên địa.
Lúc này đây, trong lòng bàn tay Cố Trường Thanh xuất hiện một cây lông vũ, lông vũ chín màu và nó hình bán nguyệt đao, cây lông vũ tuy là nhỏ nhưng khí tức ba động của nó là cực kỳ khủng bố, hàn quang vô cùng lạnh lẽo.
Ánh mắt chăm chăm về phía trên cự trảo khổng lồ kia của Tiêu Minh, cánh tay chợt siết chặt, cây lông vũ trong lòng bàn tay cubgx biến mất, đúng lúc này bên trên đỉnh đầu Cố Trường Thanh như là xuất hiện một vật gì, nhưng tốc độ của nó là cực kỳ nhanh, chỉ trong nháy mắt xuất hiện nó liền lau nhanh về phía cự trảo của Tiêu Minh.
Cái thứ vừa xuất hiện đó chỉ có Cố Trường Thanh biết được đó là Cửu Phượng Thiên Luân mà thôi.
Phốc!
Cửu Phượng Thiên Luân thế như chẻ tre, lập tức xuyên thủng Âm Ma Trảo Tiêu Minh, và nó cũng không dừng lại mà trực tiếp giết về Tiêu Minh.
Tiêu Minh nhìn thấy Âm Ma Trảo của mình bị xuyên phá, ngây lập tức hắn cảm nhận một cổ khí tức cực độ nguy hiểm ập tới. Hắn cũng không đó là gì đến khi hắn thấy tại chổ mà Âm Ma Trảo tiêu tán để lại một cái trảo ấn, như là bản năng cánh tay bắt đầu đưa ra, nếu như nhìn kỹ có thể thấy một cái bàn tay bên trên móng tay đen nhánh âm khí bao phủ đầy tà dị, giống như mà một cái địa ngục chi thủ hướng về phía trước chụp tới.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn long trời lở đất, mặt đất chấn động kịch liệt, xung quanh đại thụ trong phạm bi trăm mét điều bị Linh lực cuồng bạo thổi bay, không khí xung quanh lúc này toàn là đá vụn, mảnh vỡ đại thụ và còn có cả bụi đất.
Khi bụi mù tan đi, Cố Trường Thanh liền thấy đôi tay của Tiêu Minh đã rách nát, linh lực trong cơ thể đã không chịu nổi sắp tiêu tán rồi.
Hắn nhìn Cố Trường Thanh bằng ánh mắt căm hờn tột độ trước khi đôi mắt nhắm nghiền. Tiêu Minh gục xuống, tưởng chừng hơi thở đã tắt. Cố Trường Thanh vẫn đứng đó, trường thương trong tay, chín cây khổng tước linh lơ lửng, ánh mắt lạnh lùng như băng.
Nhưng bỗng nhiên, một luồng linh lực mạnh mẽ đến khó tin bùng phát từ thân thể Tiêu Minh, khiến đá vụn xung quanh nứt toác.
Cố Trường Thanh nheo mắt, không một chút lơ là. Hắn cảm nhận được sự bất thường. Linh lực của Tiêu Minh không hề suy yếu, mà còn cuộn trào mạnh mẽ hơn trước, mang theo một khí tức âm hàn đến rợn người.
Tiêu Minh từ từ đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể hắn co giật. Đôi mắt hắn mở ra, không còn là màu đen bình thường mà chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, đồng tử co rút lại thành một khe hẹp. Từ khóe môi hắn, một dòng máu đen chảy ra, nhưng thay vì yếu ớt, nó lại toát lên vẻ quỷ dị.
Tiêu Minh hắn đã thi triển cấm thuật, ép khô tiềm lực để đổi lấy sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc.
– Cố Trường Thanh! Ngươi… phải chết!
Giọng Tiêu Minh khàn đặc, nghe như tiếng quỷ gầm từ địa ngục.